SOI BÓNG ĐỜI BẰNG GƯƠNG VỠ NÁT
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Có một câu hát của nhạc sĩ Tú
Nhi (ca sĩ Chế Linh) từng làm mình lặng đi rất lâu, như một lời thủ thỉ hằn sâu
vào tâm trí:
“Đường thương đau đầy ải nhân gian
Ai chưa qua chưa phải là người.
…
Soi bóng đời bằng gương vỡ nát...”
Ngẫm ra, lời ca ấy không chỉ là
một nốt buồn. Đó là một sự thật dịu dàng mà cuộc đời dành cho ta: chỉ khi đi
qua những nẻo đường gập ghềnh, chịu đựng những vết xước, ta mới thật sự “là
người” – một con người biết rung cảm, biết thấu hiểu và biết thương hơn.
Khi còn nhỏ, chúng ta ai chẳng
từng đọc làu làu câu ca dao:
“Lên non mới biết non cao,
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ.”
Nhưng ngày ấy, đọc như một con
vẹt nhỏ, có mấy ai “ngộ” ra đâu? Chỉ đến khi chính tay mình ôm đứa con nóng sốt
suốt đêm, mắt không thể chợp, lòng như lửa đốt, ta mới thật sự *sống* trong cái
“công lao” ấy và vỡ òa ra rằng tình yêu của cha mẹ lớn lao đến nhường nào. Đó
chính là khoảnh khắc ta “soi bóng đời bằng gương vỡ nát” – phải có chút va vấp,
có những đêm không ngủ vì lo lắng, có những giọt nước mắt vì yêu thương, gương
lòng ta mới phản chiếu được hình ảnh rõ ràng và chân thật nhất về tình người.
Và vết nứt trên tấm gương cuộc
đời không chỉ đến từ niềm hạnh phúc làm cha mẹ. Nó còn là cái nhói đau khi một
kế hoạch tâm huyết sụp đổ, là nỗi hụt hẫng khi một niềm tin đặt sai chỗ, là lời
từ biệt không bao giờ được nói. Mỗi một thất bại, một mất mát ấy, lại cho ta
một mảnh vỡ khác để nhìn sâu hơn vào chính mình và cuộc đời.
Cũng vì vậy, những câu nói,
những triết lý hay nhất trên đời – nếu chỉ nghe, chỉ nói suông – dễ trở thành
sáo rỗng. Phải sống, phải trải, phải tự mình chứng ngộ, ta mới nhận ra đâu là
điều thật. Nhờ vậy, ta bớt đi những cuộc tranh cãi vô bổ. Và cũng nhờ vậy, ta
biết sống khoan dung hơn, bởi ta hiểu rằng ai rồi cũng có những đoạn đường đau
thương riêng để “trở thành người”.
Khi nhìn một người đang cau có,
một người đang vấp ngã, có lẽ ta sẽ không còn vội phán xét. Ta biết rằng rất có
thể họ cũng đang cầm trên tay mảnh gương vỡ của riêng mình, đang cố soi vào đó
để tìm thấy một hình hài trọn vẹn hơn.
Nghĩ mà thương, mà cũng thấy
biết ơn cuộc đời. Dù đôi khi bắt ta trả một cái giá thật đắt, nhưng cũng nhờ
thế mà ta lớn lên, biết khóc, biết cười, biết yêu thương và biết ơn sâu sắc
hơn.
Và đó, bạn thân mến ạ, có lẽ
chính là vẻ đẹp thật sự của kiếp người:
Phải đi qua thương đau, mới thấy mình thật sự
đang sống.
Thân mến,
( Đêm buồn tỉnh lẻ - mùa hè 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét