Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

MỘT NGÀY KHÔNG NẮNG

 MỘT NGÀY KHÔNG NẮNG 

Chẳng có vầng dương hong phố nhỏ  

Mây phong kín lối vắng chân ai  

Tôi tự pha ly buồn màu khói  

Rót vào từng khúc nhạc xưa phai  

Có tiếng cười xưa trong trí nhớ  

Bỗng hóa thành mưa buốt chảy dài  

Nhưng giọt sầu tan trong yên tĩnh  

Như hoa rồi cũng sẽ tàn phai.

Tác giả: Lưu Vân 


Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

GIỮA TIẾNG PHÁO XA XƯA

 

GIỮA TIẾNG PHÁO XA XƯA 

Tiếng pháo nào giấc mơ mười tám  

Tan vào giêng mới thuở hồn xanh  

Bây giờ sân vắng nghe xuân khác  

Chỉ thấy trời trong, gió rất lành  

Người ở bên xa như tiếng đợi  

Ngẩng nhìn mây trắng giữa hao hanh  

Thôi nhé! Xuân về ru lòng nhẹ  

Giữ an nhiên trọn mấy ngày lành.

Tác giả: Nhạn Phi 

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

TẾT — GẶP LẠI

 TẾT — GẶP LẠI

Ngồi yên bỗng thấy tuổi thơ về
Chẳng hỏi buồn vui, chẳng hẹn thề
Chỉ ngồi bên gió, nghe xuân thở
Một thoáng vô ngôn, đủ tái mê

Đứa trẻ năm nào không áo mới
Mà lòng nguyên vẹn giữa u mê
Tết đi, Tết đến, xuân không mất
Chỉ đổi hình hài để trở về.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



 

PHÁO TRONG TÂM

 PHÁO TRONG TÂM

Pháo cũ không còn nổ trước sân
Mà vang khe khẽ giữa tâm trần
Một tiếng rơi xong, xuân lặng lại
Biết im cũng đủ để an thân

Nổ rồi tan mất vào hư ảnh
Như một niệm sinh, một niệm tàn
Ai hay tiếng pháo năm xưa dạy
Phải lặng bao nhiêu mới là an

“Rừng Xưa Chưa Khép”



MÙNG MỘT

 

MÙNG MỘT

Nắng sớm đầu năm rớt hiên nhà
Áo mới thơm mùi gió rất xa
Chưa biết nhân sinh là chi cả
Chỉ nghe lòng nhẹ tựa sương sa

Bước chân ra ngõ còn rón rén
Sợ làm kinh động một mùa hoa
Hóa ra tĩnh lặng từ khi ấy
Đã đến ngồi chơi giữa chúng ta

“Rừng Xưa Chưa Khép”



TẾT XƯA

 

TẾT XƯA

Tết xưa pháo nổ trắng sân nhà
Khói mỏng bay nghiêng bóng mẹ già
Đứa trẻ nép thềm nghe xuân tới
Một đời trong vắt chợt đi qua

Sân nhỏ còn in màu giấy pháo
Gió xuân lùa nhẹ tóc non xa
Ai hay hạnh phúc là khi đó
Chỉ biết cười lên giữa tiếng “à”

“Rừng Xưa Chưa Khép”



Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

NHỚ TẾT QUÊ XƯA — TẾT — THIỀN

 NHỚ TẾT QUÊ XƯA — TẾT — THIỀN

Xuân đến không hay cũng chẳng mời
Chỉ nghe lòng lặng giữa tiếng cười
Mâm cơm sum họp không dư thiếu
Chỉ cốt con người được thảnh thơi

Thiền chẳng ở xa nơi cửa Phật
Mà trong khoảnh khắc rất con người
Khi vui không hỏi vì sao vậy
Khi yên chẳng sợ tháng năm trôi

“Rừng Xưa Chưa Khép”


NHỚ TẾT QUÊ XƯA — BÁNH TẾT



 NHỚ TẾT QUÊ XƯA — BÁNH TẾT

Bánh Tết nấu từ suốt đêm sâu
Lửa hồng kiên nhẫn với nồi lâu
Nước sôi không giục người không vội
Thời gian ngồi xuống cạnh bên nhau

Đợi bánh chín rồi chờ bánh nguội
Cắt đều chia sẻ trước với sau
Đời cũng lắm khi cần đủ lửa
Gấp gì cho sớm để qua mau

“Rừng Xưa Chưa Khép”

NHỚ TẾT QUÊ XƯA — LÌ XÌ



 NHỚ TẾT QUÊ XƯA — LÌ XÌ

Bao đỏ trao tay buổi sớm lành
Tiền không nhiều lắm, trọn chân thành
Trẻ thơ đâu nhớ bao nhiêu bạc
Chỉ nhớ nụ cười với ánh xanh

Một lời chúc nhỏ trao năm mới
Gửi cả niềm tin suốt lộ trình
Lớn rồi mới hiểu điều trao gửi
Nặng nhất đời người… chính nghĩa tình

“Rừng Xưa Chưa Khép”

NHỚ TẾT QUÊ XƯA — ÁO MỚI

 NHỚ TẾT QUÊ XƯA — ÁO MỚI

Áo mới xuân về sớm nắng mai
Gió hong mùi vải trắng tinh ai
Ngõ quen bước nhẹ chân còn ngại
Tuổi nhỏ lòng vui mắt mở dài

Chẳng chuộng thêu hoa hay gấm vóc
Chỉ cần tinh khiết đã nên tài
Nay xuân vẫn đến màu không cũ
Chỉ tiếc tim xưa hiếm lúc này

“Rừng Xưa Chưa Khép”


NHỚ TẾT QUÊ XƯA — CHỢ TẾT

 NHỚ TẾT QUÊ XƯA — CHỢ TẾT

Chợ Tết quê xưa họp sớm chiều
Bước chân ai cũng chậm hơn nhiều
Cam vàng còn đọng mùi sương sớm
Lá biếc chưa phai ánh nắng liêu

Tiếng rao khe khẽ lan đầu ngõ
Ánh mắt nhìn nhau đủ mọi điều
Đi giữa đông người lòng bỗng lặng
Thấy mình còn thuộc một nơi yêu

“Rừng Xưa Chưa Khép”


Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026

TẾT KHÔNG PHÁO

 



TẾT KHÔNG PHÁO

Tết nay không pháo nổ đầu thôn
Xuân đến im như sợ làm buồn
Chỉ có ký ức rung khe khẽ
Khi gió ngang nhà chạm bếp hun

Có những âm thanh không trở lại
Nhưng nằm sâu dưới đáy đời người
Mỗi lần năm cũ vừa khép cửa
Lại nổ âm thầm… một tiếng thôi

“Rừng Xưa Chưa Khép”

NHỚ TẾT QUÊ XƯA - NHỚ PHÁO

 NHỚ TẾT QUÊ XƯA - NHỚ PHÁO

Một tràng pháo cũ nổ bên thềm
Đỏ cả sân nhà, đỏ tuổi em
Khói trắng bay lên trời rất thấp
Hình như Tết đến sớm hơn đêm

Giờ chỉ còn xuân trên bảng lịch
Không còn giòn vỡ giữa không gian
Tôi gom tiếng cũ vào trong ngực
Nghe Tết thở dài lúc gió sang

“Rừng Xưa Chưa Khép”



NHỚ TẾT QUÊ XƯA – PHÁO TẾT

 NHỚ TẾT QUÊ XƯA – PHÁO TẾT 

Tết xưa có tiếng pháo giòn tan
Đánh thức sân quê buổi sớm tràn
Tôi nép sau hè, tim đập nhỏ
Ngỡ xuân vừa nổ giữa thời gian

Giờ pháo vắng rồi, xuân đến khẽ
Chỉ nghe gió cũ chạm hàng hiên
Tiếng xưa nằm lại trong trí nhớ
Mỗi độ mai vàng, lại thấy ngân

“Rừng Xưa Chưa Khép”



NHỚ TẾT QUÊ XƯA

 

NHỚ TẾT QUÊ XƯA

Bếp lửa năm nào còn đỏ không
Ngoài sân nếp mới đã hong xong
Mùi bánh len qua chiều cuối gió
Thấy mình bé lại giữa mênh mông

Giao thừa khói mỏng quyện hư không
Cha lặng treo xuân trước ngõ trông
Con đứng sau lưng nghe Tết thở
Một đời yên ả ghé qua lòng

Giờ đứng một mình bên bếp lạnh
Tro cũ nguội rồi, tháng năm xa
Tiếng pháo chỉ còn trong trí nhớ
Gõ vào nhè nhẹ những chiều già

Tết đến — người xưa không trở lại
Xuân về — nhà cũ bớt hơi quen
Con nghe trong gió mùi nhang cũ
Thấy Tết đi ngang — tựa như quên.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

NGƯỜI CŨ TRONG TA

 NGƯỜI CŨ TRONG TA

Người cũ đi xa mấy độ rồi
Vẫn còn trú ngụ giữa ta thôi
Một câu nói cũ thành hơi thở
Một ánh nhìn xưa hóa mây trôi
Ta sống giữa đời không ngoảnh lại
Mà lòng thỉnh thoảng chợt bâng khuâng
Có những điều — tên không nên đặt
Để nhớ còn nguyên dáng mơ màng

“ Rừng Xưa Chưa Khép”



 

BÊN HIÊN KÝ ỨC

 BÊN HIÊN KÝ ỨC

Bên hiên ký ức nắng vừa rơi
Chén nước quê nghèo nguội nửa vơi
Tiếng võng đưa trưa còn chao chát
Mùi rơm cũ dắt tuổi thơ trôi
Ta ngồi nghe gió qua miền nhớ
Nghe tháng năm về rất bồi hồi
Chẳng hỏi hôm nay còn mất mát
Chỉ nhìn dĩ vãng mỉm cười thôi

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

 


MÙA CŨ TRỞ MÌNH

 MÙA CŨ TRỞ MÌNH

Mùa cũ trở mình qua giấc mơ
Hương cau chạm gió bỗng ngẩn ngơ
Con đê lặng lẽ trôi năm tháng
Dòng sông còn giữ dáng mong chờ
Ta bước chậm nghe đời rất khẽ
Nghe trong tim dậy tiếng ngày xưa
Không níu cũng không đành quên hết
Chỉ để buồn vui tự đến – thưa

“ Rừng Xưa Chưa Khép”



LỐI NHỎ QUÊ XƯA

 LỐI NHỎ QUÊ XƯA

Lối nhỏ quê xưa cỏ đã dày
Bàn chân ký ức bước chênh chao
Mái tranh cũ nép bên mùa gió
Giếng nước còn soi bóng tuổi nào
Một tiếng gọi xưa tan cuối ngõ
Câu hò năm cũ lạc phương nao
Ta về không gặp người năm ấy
Chỉ gặp mình xưa đứng lặng chào

“ Rừng Xưa Chưa Khép”



Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

KHI EM CÒN Ở LẠI

 1.

KHI EM CÒN Ở LẠI 

Ngõ vắng hong mùi hoa mận trắng  

Chiều nghiêng vai gió chạm hồn tơ  

Em bỏ lại câu ca vụng dại  

Tôi mang về trái nắng vu vơ  

Tiếng cười lấp trong làn khói sớm  

Bàn tay vờ chạm những ơ hờ  

Có lẽ yêu là như bóng nước  

Vỡ rồi tan giữa một cơn mơ.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


BẾN SÔNG KHÔNG NGƯỜI ĐỢI

 BẾN SÔNG KHÔNG NGƯỜI ĐỢI 

Nước cũ mang trôi bao kỷ niệm  

Bến neo giờ chỉ bóng tôi soi  

Ai thả giọt chuông vào buổi sớm  

Nghe ngân như khói bạc trên đồi  

Cát vẫn ấm hơi chân ngày cũ  

Mây vẫn trôi qua một khoảng trời  

Chỉ lòng biết bao mùa gió đổi  

Bến này thôi chẳng có ai ngồi.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



LỜI TRONG CƠN MƯA NHỎ


LỜI TRONG CƠN MƯA NHỎ 

Mưa phố nghiêng nghiêng tà áo cũ  

Gió rưng rưng gõ nhịp bên thềm  

Có ai ngồi đợi trong xa vắng  

Nghe tiếng mưa như nhớ êm đềm  

Một vạt nắng trôi qua kẽ lá  

Tan xuống tim thành giọt ướt mềm  

Tôi giữ lại mùi hương phai nhạt  

Như giữ ngày chưa kịp gọi tên.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



 

DÒNG SÔNG LẶNG

 DÒNG SÔNG LẶNG 

Sông cứ trôi mà không đếm bước  

Mây cứ bay chẳng hẹn một ngày  

Cánh bướm ghé bên thềm nắng sớm  

Rồi nhẹ tan vào ngọn gió gầy  

Tôi đứng giữa muôn hình vạn sắc  

Nghe trong tim lành mọi cơn say  

Biết an trú vào từng khoảnh khắc  

Tựa chiếc lá rơi cũng an bày.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

GIỮ MỀM MỘT CHỮ THƯƠNG

 GIỮ MỀM MỘT CHỮ THƯƠNG

Ta giữ mềm một chữ “thương” nhỏ  

Đặt giữa lòng như đặt cánh hoa  

Không ép nở thành lời rực rỡ  

Chỉ mong hương ở lại hiền hòa  

Yêu như thế là không vội vã  

Nhớ như vậy chẳng hóa xót xa  

Khi buông được cả điều mong mỏi  

Còn mãi tình thương – rất thật thà.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


NGỒI CẠNH NHAU

 NGỒI CẠNH NHAU

Ta ngồi gần nhau nhưng rất khẽ  

Như hai nhánh gió chạm bờ hiên  

Không hỏi han, không cần hẹn ước  

Mà vẫn nghe ấm một miền riêng  

Tách trà thơm đủ hong im lặng  

Mắt chạm nhau rồi lại làm quen  

Yêu đến thế là vừa đủ lắm  

Chẳng thêm lời cũng đã nên duyên.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


MỘT CHÚT NGHIÊNG LÒNG

MỘT CHÚT NGHIÊNG LÒNG

Một chút nghiêng lòng khi gió tới  

Làm chiều mềm lại phía hoàng hôn  

Ta thấy mình trong giây rất mỏng  

Vừa chạm thương, đã sắp thành buông  

Chẳng cần buông  —  cũng không phải giữ  

Chỉ để lòng trôi giữa mênh mông  

Yêu như thế cũng vừa đủ lắm 

Có dư âm — chẳng trói buộc lòng. 

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


Thứ Hai, 12 tháng 1, 2026

BÓNG NGƯỜI TRONG KHUYA LẠNH

 BÓNG NGƯỜI TRONG KHUYA LẠNH 

Bàn tay/ lạnh khép/ vào đêm tối  

Tiếng guốc/ xa dần/ dưới ngõ trăng  

Nỗi nhớ/ ủ trong/ làn sương mỏng  

Mà lòng/ như gió giữa mênh mang  

Ngày đã thưa/ nhưng tim chưa vắng  

Cây vẫn nghiêng/ nghe bước ai sang  

Cả một thời thương/ vào yên tĩnh  

Đọng thành mưa nhỏ/ giữa hiên vàng.

            “Rừng Xưa Chưa Khép”

 

 


VỀ LẠI CON PHỐ XƯA

VỀ LẠI CON PHỐ XƯA 

Phố cũ nghiêng tường/ rêu bám lạnh  

Giọt mưa nhỏ rớt/ dấu chân quen  

Cửa tiệm ngày xưa/ hằn lặng lẽ  

Phím đàn nào vỡ/ nốt tình nguyên  

Người chẳng còn đâu/ trong muôn lối  

Mà hồn tôi vẫn/ bước tìm tên  

Chỉ gặp gió bay/ qua hàng liễu  

Đem câu hát cũ/ trả trời êm.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

2/

 


KHI TÌNH VỪA CHỚM NỞ

 KHI TÌNH VỪA CHỚM NỞ 

Mùa len sắc tím/ lên bên phố  

Mắt chạm môi cười,/ má thắm non  

Giọt mưa vương nhẹ/ trên vai áo  

Làm tim ta khẽ/ ngỡ là son  

Nhánh gió ghé qua/ hôn bông cúc  

Ánh chiều nhuộm tím/ giọt hoàng hôn  

Yêu chưa nói ra/ mà đã thắm  

Như làn hương khói/ giữa chiều hôm.

‘Rừng Xưa Chưa Khép’

 

 

 

 

 


MẮT AI TRONG NẮNG SỚM

 MẮT AI TRONG NẮNG SỚM 

Mắt ai đứng/ giữa ngày xanh biếc  

Tóc mềm/ hong trên/ ngõ gió thơm  

Một thoáng/ chạm tim/ như lá mới  

Vội vàng đem nắng/ gửi vào hồn  

Ta chẳng nói ra/ điều đang nghĩ  

Chỉ nghe trăng thoáng/ xuống con đồn  

Hỡi ai để lại/ trong tôi mãi  

Một ánh nhìn vương/ khắp mùa xuân.

“Rừng Xưa Chưa Khép”


Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

NẮNG CHẠM HIÊN LÒNG

 NẮNG CHẠM HIÊN LÒNG

Lời dẫn
Có những buổi sáng rất khẽ.
Nắng chưa kịp rực, lòng đã dịu.

Bài thơ
Nắng sớm khẽ nghiêng qua ngõ nhỏ
Chạm hiên lòng một thoáng dịu êm
Ta đứng lại nghe ngày mở cửa
Gió hong mềm những nếp ưu phiền

Một ánh mắt kịp chưa thành nhớ
Đã theo mây lặng lẽ trôi lên
Yêu thương đến như làn hơi thở
Ở rất gần mà chẳng gọi tên.

Lời kết
Nắng đi qua hiên,
nhưng cái chạm ở lại rất lâu trong lòng.

 “Rừng Xưa Chưa Khép”


 

KHOẢNG GẦN VỪA ĐỦ

 KHOẢNG GẦN VỪA ĐỦ

Lời dẫn
Không phải yêu thương nào cũng cần bước tới.
Có những khoảng gần được giữ lại để lòng an yên.

Bài thơ
Ta ngồi cạnh nhưng không chạm nói
Giữ khoảng gần vừa đủ an yên
Một tách trà thơm hong im lặng
Cũng đủ làm ấm cả niềm riêng

Thương không buộc thành câu hẹn ước
Nhớ chẳng cần đi đến triền miên
Chỉ cần biết lòng còn chỗ mở
Cho một người đứng cạnh – rất hiền.

Lời kết
Không gọi tên,
chỉ đứng cạnh nhau — vừa đủ.

“Rừng Xưa Chưa Khép”


TIẾNG CƯỜI KHẼ



 TIẾNG CƯỜI KHẼ

Lời dẫn
Có niềm vui không thành tiếng.
Chỉ khẽ chạm, mà ấm cả ngày.

Bài thơ
Tiếng cười khẽ rơi vào buổi sớm
Như giọt sương chạm cánh hoa mềm
Ta nghe lòng mình nghiêng rất nhẹ
Tựa mây trôi lạc giữa trời êm

Yêu đến thế là vừa đủ lắm
Không cần thêm một chút gọi tên
Chỉ cần biết khi chiều chạm ngõ
Có nụ cười hong ấm màn đêm.

Lời kết
Một tiếng cười rất khẽ,
đủ hong ấm cả đêm dài.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

MỘT CHIỀU KHÔNG HẸN



 MỘT CHIỀU KHÔNG HẸN

Lời dẫn
Có những cuộc gặp không hẹn,
mà ở lại rất lâu.

Bài thơ
Chiều không hẹn mà sao rất dịu
Gió ngang thềm kể chuyện vu vơ
Ta đi cạnh nhau qua lặng lẽ
Nghe yêu thương chín ở bao giờ

Một bước chậm bằng ngàn lời hứa
Một lặng im đủ lấp mong chờ
Nếu mai lỡ mỗi người mỗi ngả
Chiều hôm nay vẫn ở trong thơ.

Lời kết
Dù mỗi người mỗi ngả,
chiều hôm ấy vẫn còn nguyên trong thơ.

“Rừng Xưa Chưa Khép”