Thứ Ba, 30 tháng 9, 2025

NHỚ QUÊ

 NHỚ QUÊ

Có những chiều xa xứ, nghe khói bếp quê nhà dậy lên trong ký ức, lòng bỗng chùng xuống. Quê hương – nơi có mái tranh, dòng sông tuổi nhỏ, có tiếng chèo bềnh bồng giấc mơ – mãi là nỗi nhớ khôn nguôi trong tim kẻ đi xa…

Bài Thơ:

Chiều nghiêng khói bếp vương trời,

Chợt dâng ký ức một thời xa xưa.

Nhà tranh thấp thoáng ngõ thưa,

Dừa nghiêng bóng đỗ, gió đưa lặng chiều.

Khung trời mây xám đìu hiu…

Màu trăng tuổi nhỏ bóng chiều còn neo,

Sông quê man mác cánh bèo,

Bồng bềnh năm ấy trôi vào giấc mơ.

Bao năm cách trở đôi bờ,

Quê nghèo vẫn đợi, vẫn chờ người xa.

Khói lam như nhắn câu ca,

Ai đi xa xứ… quê nhà nhớ thương.

    

    “ Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2025

GIẾNG CŨ SOI HOA

 GIẾNG CŨ SOI HOA

Lời dẫn:
Giữa làng quê yên ả, giếng cũ không chỉ soi bóng hoa mà còn giữ lại dấu vết một thoáng tình xưa. Chỉ một ánh nhìn, một tiếng sáo, mà lòng người đã mang theo dư hương suốt ngàn kiếp.

Bài thơ:

Giếng cũ trong veo soi bóng hoa,
Làn môi em thắm tựa sen hồng.
Câu hò nhặt thoảng theo hương lúa,
Tiếng sáo đưa bay giữa cánh đồng.

Nắng rót lên song chiều khẽ khép,
Mây vương ngoài ngõ bước em qua.
Một thoáng nhìn thôi thành ngàn kiếp,
Gửi vào mây trắng, gió phương xa.

Kết từ:
Giếng cũ vẫn soi, hoa vẫn nở; chỉ lòng người là mang theo dư hương ấy, để một thoáng nhớ thành vô cùng.

                                   “Rừng Xưa Chưa Khép”

MỘT NIỆM QUÊ NHÀ

 MỘT NIỆM QUÊ NHÀ

Lời dẫn:

Đã bao mùa khói bếp quê nhà chỉ còn vương trong ký ức. Đứa con xa xứ tìm về bằng tiếng chuông, bóng trăng, cánh diều, để nhận ra quê hương chẳng chỉ ở chốn cũ mà còn hóa thành một niệm an nhiên trong lòng.

 

Bài thơ:

Tiếng chuông trưa vọng núi trong sương,
Ngõ nhỏ rêu phong khép cuối đường.
Cánh diều tuổi nhỏ bay theo gió,
Bờ ao ngày cũ lặng bên nương.

Trăng gầy soi bóng lòng xưa lặng,
Khói bếp nghiêng nghiêng mắt nhớ vương.
Thanh nhàn một niệm nơi quê cũ,
Hóa giọt bình yên chẳng vấn vương.

Kết từ:

Quê nhà xa vắng, nhưng trong một niệm tĩnh lặng, khói bếp, trăng gầy và tiếng chuông vẫn hiện về như chưa từng rời xa.

                                “Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2025

CHIỀU ĐỒNG – CHĂN TRÂU

                            CHIỀU ĐỒNG – CHĂN TRÂU

Chiều buông gió mát đồng xanh,
Mục đồng thả bước, cỏ quanh trâu hiền.
Sáo diều ngân khúc đềm êm,
Mây trôi vời vợi, trời nghiêng bóng chiều.

Trâu thong thả gặm nắng thêu,
Cỏ non như chải, ru đều tiếng ngân.
Ta nằm lưng trâu thanh tân,
Nghe hồn tan nhập mây ngần, gió bay.

Một ta hòa với trời mây,
Vũ trụ là ngọc, rót đầy trong tim.
Nụ cười nhẹ tựa cánh chim,
Vọng tâm tan biến, an nhiên diệu thường.

                        “Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2025

CHUÔNG VỌNG HỒN THU

 CHUÔNG VỌNG HỒN THU

Lời dẫn:
Có những buổi chiều thu, giữa khoảng lặng của đất trời, tiếng chuông chùa vang lên như chạm vào tận cùng tâm tưởng. Chuông không chỉ ngân trong không gian, mà còn vọng vào hồn người, khơi dậy bao niềm nhớ, bao dư vang của kiếp người mong manh. Và thế là, giữa làn khói mờ sương, ta nghe thấy một “chuông vọng hồn Thu”…

Bài thơ:
Nghe chuông ngân giữa chiều thu,
Khói bay nghi ngút, sương mù giăng ngang.
Lá vàng rơi tựa mơ màng,
Hồn ai thao thức, dặm ngàn còn vương.

Bến xưa sông gió vô thường,
Mây đưa cánh nhạn tìm đường cố hương.
Tiếng chuông vỡ giữa canh trường,
Nghe như vọng lại khói hương kiếp người.

Thu về nắng nhạt chơi vơi,
Gieo vào cõi nhớ những lời âm vang.
Hồn thu neo ở trăng vàng,
Đêm nghe chuông đổ, mơ màng lòng ai.

Lời kết:
Tiếng chuông khép lại một chiều thu bảng lảng, nhưng âm vang của nó thì vẫn còn ngân dài trong tâm tưởng. Như nhắc nhở ta rằng, giữa vô thường đời người, chỉ cần lắng nghe, ta sẽ tìm thấy một miền an tĩnh – nơi hồn Thu lặng lẽ trú ngụ…

( Đức Minh – Trần Minh Dũng – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

TIẾNG CHUÔNG CHÙA TRONG CHIỀU CUỐI MÙA

 TIẾNG CHUÔNG CHÙA TRONG CHIỀU CUỐI MÙA

Lời dẫn:
Có những thanh âm đã đi cùng ta suốt một đời, dù đi xa đến đâu cũng không phai nhòa. Với tôi, đó là tiếng chuông chùa trong buổi chiều cuối thu – nơi đồng lúa vàng, cánh cò bay, khói lam bảng lảng… tất cả như dắt hồn tôi trở về miền quê yêu dấu.

Chiều nghiêng giọt nắng cuối mùa,
Chuông ngân vọng xuống - ru đàn cò bay.
Lúa vàng nghiêng sóng chân mây,
Hồn quê man mác gọi về năm xưa.

Khói lam tỏa giữa nắng thưa,
Mái tranh chao nhẹ giữa làn gió thưa.
Câu hò vọng tiếng ngân vang,
Chở hồn ai đó xuôi ngang một thời.

Bồ đề rợp bóng thảnh thơi,
Tiếng chuông chùa nhỏ vào lời vô ưu.
Bạn bè thuở ấy còn đâu,
Nụ cười năm cũ nhuốm màu sương giăng.

Lúa thơm vẫn trổ đồng bằng,
Cánh cò vẫn chở mênh mang cõi chiều.
Người đi vạn dặm thương nhiều,
Nụ cười năm cũ giọt sương giăng đầy.

Lời kết:
Tiếng chuông chùa – không chỉ là âm thanh của buổi chiều quê, mà còn là nhịp thở của tâm hồn, là sợi dây nối giữa hôm nay và ngày xưa, giữa người đi và quê ở lại. Trong mỗi nhịp ngân, tôi lại thấy mình bình yên hơn, thấy quê hương gần hơn, như chưa bao giờ xa cách.

( Đức Minh – Trần Minh Dũng –“ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2025

NHẸ BƯỚC GIỮA VÔ THƯỜNG

NHẸ BƯỚC GIỮA VÔ THƯỜNG 

(Nhật ký vô thường - ngày 12)

Lặng tựa mây bay, êm như gió thoảng,
Đời người trôi tựa một sớm mai mưa.
Hãy nhẹ bước cho lòng không vương vấn,
Sóng gió rồi cũng hóa ngày xưa.

Đêm đã qua rồi, mai ngày lại sáng,
Sóng lặng thuyền trôi, in bóng mặt hồ.
Người khẽ bước đi, lòng không vướng bận,
Đời nhẹ nhàng, chẳng gợn chút đắn đo.

Dẫu tháng năm có nhiều cơn sóng động,
Tựa nhành hoa vẫn nở giữa phong sương.
Một nụ cười hóa tan bao trăn trở,
Một tấm lòng thắp sáng chốn vô thường.

Đường còn dài, xin gieo mầm từ ái,
Để gió mang đi khắp chốn xa gần.
Khi dừng bước, ngoảnh nhìn không luyến tiếc,

thấy kiếp người nhẹ bẫng cả bàn chân.

 

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2025

RỘNG HAY HẸP

 RỘNG HAY HẸP

( Đức Minh – Tạch Văn Đùng – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Cuộc đời rộng hẹp tại tâm ta,
Mắt sáng nhìn xa, dạ sáng hòa.
Lòng mở thênh thang trời đất rộng,
An yên khắp chốn cũng quê nhà.

Đường đời gập ghềnh ai than khó,
Kẻ khác mỉm cười gọi nắng sang.
Người thấy chông gai thêm vất vả,
Người nhìn trải nghiệm hóa thênh thang.

Biển trời mênh mông mây trôi mãi,
Tâm nhỏ nhìn ra bến chật hẹp.
Tâm rộng nhìn xa trời mở lối,
Ngàn phương rạng rỡ ánh bình minh.

Hạnh phúc chẳng cần chi cao quý,
Ẩn trong nụ cười, ánh mắt thôi.
Một lời an ủi chan hòa ý,
Đủ khiến lòng ta sáng nắng ngời.

Cuộc sống rộng hẹp tùy tâm thấy,
Duyên lành gieo xuống tựa hoa bay.
Đèn sáng trong tim bừng rực cháy,
Đêm dài hóa sớm rạng mai này.

( Mùa Thu – 2025)

·      Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn đã đọc bài thơ! 

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2025

MỖI CUỘC ĐỜI, MỘT HÀNH TRÌNH

 

MỖI CUỘC ĐỜI, MỘT HÀNH TRÌNH

 

Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Bài thơ: MỖI CUỘC ĐỜI, MỘT HÀNH TRÌNH

Đời người chẳng phải đường đua,
Mỗi ta một lối, một mùa nở hoa.
So chi với kẻ gần xa,
Chỉ thêm buồn khổ, xóa nhòa niềm vui.

 

Có người thuận gió vươn trời,
Có người chậm bước, cũng thời đến nơi.
Thang mây hay dốc núi đồi,
Miễn lòng bền chí, nụ cười vẫn tươi.

 

Khu vườn muôn sắc khoe ngời,
Hoa lan thanh thoát, hồng tươi mặn mà.
Nếu hoa cứ mãi sánh so,
Liệu còn rạng rỡ ánh vàng ngày xuân?

 

Mỗi ta một đoá hoa trần,
Mang hương, mang sắc riêng phần đời ta.
Cố chi làm bóng của người,
Hãy là chính bạn – sáng ngời thiết tha.

 

Trân trọng từng phút chan hòa,
Sức khoẻ, bè bạn, mái nhà bình yên.
Đam mê thắp lửa dịu hiền,
Cho ta bền bước giữa miền gió sương.

 

Hạnh phúc chẳng ở cuối đường,
Không nằm thắng – bại, hơn – thua người nào.
Hạnh phúc giản dị biết bao,
Là khi ta thấy tim mình nở hoa.

 

Xin buông so sánh nhạt nhoà,
Sống trọn khoảnh khắc, yêu ta đủ đầy.
Bởi ta xứng đáng từng giây,
Được vui, được sống như ngày đầu tiên.

 

Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn đã đọc bài thơ! Thân mến!

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2025

ĐỪNG ĐỢI LÚC XA RỒI MỚI THƯƠNG

 

ĐỪNG ĐỢI LÚC XA RỒI MỚI THƯƠNG

( By: Tạch Văn Đùng –“ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Đừng đợi xa rồi mới nhớ thương,

Nhớ xưa sân trước dáng mẹ ngồi.

 Giọt nắng chiều vàng rơi hiên nhỏ,

Một thoáng thôi mà hóa muôn đời.

 

Có những điều tưởng chừng bé nhỏ,

Như nắm tay, như tiếng gọi quen.

Mất đi rồi, thành kho báu hiếm,

Giữ trong tim chẳng thể phai tàn.

 

Thời gian cuốn bao lời dang dở,

Ai còn ai giữa chốn bụi mờ.

Ta mải miết đi tìm xa lạ,

Mà quên rằng hạnh phúc kề bên.

 

Nếu một lần lặng mình ngồi lại,

Nghe ve ngân, nghe gió qua thềm.

Ta sẽ thấy lòng mình no đủ,

Chẳng cần đợi đến mai tiếc nuối.

 

Thương đi thôi khi còn được thương,

Giữ nhau lại khi còn được giữ.

Để ngày mai ký ức nở hoa,

Chứ chẳng hóa thành gai trong dạ.

                          ***

 

·     Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn!

 

( Tỉnh lẻ đêm buồn, Thu – 2025)

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2025

SỨC MẠNH THẲM SÂU NÂNG BƯỚC CUỘC ĐỜI TỪ CHỮ NHẪN



SỨC MẠNH THẲM SÂU NÂNG BƯỚC CUỘC ĐỜI TỪ CHỮ NHẪN

 

( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “Rừng Xưa Chưa Khép”)

 

Bạn thân mến,

 

Trong dòng chảy văn hóa phương Đông ngàn đời, có một chữ Hán tuy giản dị nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường, được xem là viên ngọc quý dẫn lối đến sự an yên và trưởng thành: đó là chữ Nhẫn (). Khi chúng ta chiêm nghiệm Hán tự này, một hình ảnh đầy sức nặng sẽ hiện lên: một lưỡi đao () sắc bén kề sát trái tim (). Hình ảnh ấy không chỉ là một nét vẽ, mà là lời nhắn nhủ thâm sâu: Nhẫn là khi ta dám đối diện với nỗi đau như dao cứa, dám kiên cường vượt qua thử thách nội tâm. Chính trong khoảnh khắc ấy, sự rèn giũa khắc nghiệt lại khai mở sức mạnh tiềm tàng và chiều sâu tâm hồn trong mỗi chúng ta.

 

Thực hành đức Nhẫn chưa bao giờ là điều dễ dàng, bởi đó là hành trình đi ngược lại những phản xạ tự nhiên nhất của con người – vốn dĩ dễ nóng giận, dễ bộc phát, dễ cuốn vào vòng xoáy hơn thua. Tuy nhiên, cũng chính nhờ có Nhẫn, ta mới tìm thấy một bến bờ bình lặng giữa những sóng gió cuộc đời. Ta không còn bị cuốn theo làn sóng sân si, tranh chấp mà có thể lùi lại một bước, để tâm trí sáng tỏ, nhìn thấu gốc rễ vấn đề, từ đó thông cảm và hóa giải mọi khúc mắc một cách êm đẹp nhất.

 

Nhiều người, vì chưa hiểu thấu, đã vội cho rằng Nhẫn là cam chịu, là biểu hiện của sự yếu đuối. Kỳ thực, đó là một hiểu lầm vô cùng sâu sắc. Nhẫn chân chính không phải là sự vô cảm trước cái xấu, không phải khoanh tay đứng nhìn cái sai lầm diễn ra. Ngược lại, Nhẫn là bản lĩnh của sự bình tĩnh và sáng suốt tột cùng, là khả năng giữ vững tâm can để tìm ra cách giải quyết vấn đề một cách đúng đắn, hiệu quả và khôn ngoan nhất. Sự nhẫn nại ấy giống như dòng nước chảy mòn đá, tưởng chừng yếu mềm nhưng lại mang sức mạnh thay đổi cả dòng chảy.

 

Tuy nhiên, để đức Nhẫn thực sự là sức mạnh, nó cũng cần có ranh giới rõ ràng của mình. Khi chúng ta đối diện với những bất công mang tính hệ thống, sự bạo hành thể xác hay tinh thần, hay những điều sai trái trầm trọng không thể chấp nhận, sự im lặng và nhẫn nhịn lúc này có thể vô tình trở thành sự đồng lõa, tiếp tay cho cái xấu. Trong những tình huống ấy, đức Nhẫn không còn nằm ở sự chịu đựng thầm lặng, mà thăng hoa thành sự kiên trì đấu tranh một cách thông minh, bền bỉ và bất bạo động để bảo vệ chân lý, công bằng và những người yếu thế. Đó là một dạng Nhẫn cao cả hơn, cần đến sự dũng khí và trí tuệ.

 

Vậy, chữ Nhẫn hiện diện trong cuộc sống thường ngày của chúng ta như thế nào?

 

·               **Trong mái ấm gia đình:** Khi những lời qua tiếng lại, ai trong chúng ta cũng dễ muốn bảo vệ "cái tôi" của mình. Nếu một người biết Nhẫn – tức là nhịn lại một chút, không phải để thua thiệt mà để lắng nghe, để hiểu thấu nỗi lòng của người kia – thì không khí gia đình sẽ trở nên êm ấm lạ thường. Sự Nhẫn ở đây không phải là im lặng mãi mãi, mà là chờ đợi khoảnh khắc cả hai cùng bình tâm để cùng nhau góp ý chân thành, giúp nhau sửa đổi và hoàn thiện.

·               **Ở môi trường làm việc:** Khi nhận một lời phê bình oan uổng, thay vì nổi nóng đốp chát, đức Nhẫn giúp ta giữ được sự bình tâm để xem xét. Nếu quả thực mình có sai, ta dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa. Nếu không sai, ta sẽ khéo léo chờ đợi một dịp thích hợp để giải thích ôn hòa, vừa giữ được lòng tự trọng, vừa tránh làm lớn chuyện ảnh hưởng đến mối quan hệ đồng nghiệp.

·               **Ngoài xã hội rộng lớn:** Một va chạm giao thông nhỏ, một lời nói vô ý trong khoảnh khắc… nếu thiếu đi chữ Nhẫn, một giây nóng giận có thể đẩy mọi thứ đi quá xa, gây ra những hậu quả đáng tiếc. Nhưng nếu ta biết Nhẫn – lùi lại một bước, hít thở thật sâu và bỏ qua những điều không đáng – thì "trời yên biển lặng", ta không chỉ giữ được an toàn cho mình mà còn cho cả người khác.

 

Vậy làm sao để thực hành chữ Nhẫn, để nó thực sự trở thành một phần của bản thân chúng ta? Câu trả lời nằm gọn trong hai chữ **"Tỉnh thức"**. Nhẫn không phải là hành động mù quáng, mà phải đi kèm với sự tỉnh thức để ta biết mình đang nhẫn điều gì, nhẫn vì điều gì, và quan trọng nhất là nhẫn như thế nào cho đúng đắn và hiệu quả. Ta có thể bắt đầu bằng những bước nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa:

 

1.          **Dừng lại và hít thở sâu:** Khi những cơn giận, cơn bực bội bắt đầu nhen nhóm, hãy cho phép mình một khoảng lặng quý giá chỉ vài giây. Hít một hơi thật sâu, từ từ thở ra để lấy lại quyền kiểm soát tâm trí, tránh để những cảm xúc bộc phát cuốn đi.

2.          **Quan sát cảm xúc như một người ngoài cuộc:** Thay vì để cơn giận dữ, sự khó chịu nuốt chửng hoàn toàn, hãy tập nhìn nhận nó như một người quan sát trung lập. Gọi tên cảm xúc ấy: "À, mình đang tức giận đây", hay "Mình đang khó chịu vì điều này". Việc này giúp ta tách mình ra khỏi dòng chảy cảm xúc, không bị nó điều khiển, mà trở thành người làm chủ.

3.          **Lựa chọn phản ứng bằng lý trí:** Sau khi đã lấy lại được sự bình tâm và quan sát rõ cảm xúc của mình, ta sẽ có quyền năng lựa chọn cách phản ứng một cách khôn ngoan, thay vì hành động theo bản năng mà sau đó phải hối tiếc. Đây chính là hạt mầm của sự tự do nội tại, khi ta không còn là nô lệ của cảm xúc mà trở thành người kiến tạo phản ứng của chính mình.

 

Người xưa đã đúc kết một cách tinh tế: “Tiểu bất nhẫn, tắc loạn đại mưu” (Việc nhỏ không nhịn được, sẽ làm hỏng việc lớn). Nhẫn giúp ta tránh được vô vàn điều đáng tiếc, giữ gìn những mối quan hệ thâm tình, bảo vệ sức khỏe thể chất và tinh thần, và từng bước tạo dựng uy tín vững chắc trong cuộc đời. Một phút Nhẫn – nhiều khi không chỉ cứu một việc nhỏ, mà còn cứu được cả một đời người, mang lại sự bình an và thanh thản vô giá. 

 

Khi thực hành chữ Nhẫn, bạn sẽ cảm nhận được một sự tự do nội tại tuyệt vời. Đó là sự tự do khi không còn bị xiềng xích bởi những cơn nóng giận vô cớ, không còn bị điều khiển bởi sự bực dọc hay những lời nói khó nghe từ người khác. Bạn sẽ tìm thấy sự bình yên sâu thẳm ngay trong tâm mình, một không gian tĩnh lặng nơi bạn có thể mỉm cười trước mọi biến cố, bởi bạn biết rằng mình đã lựa chọn phản ứng một cách khôn ngoan nhất. Đây không phải là sự tự do thoát ly khỏi thế giới, mà là sự tự do để sống trọn vẹn và an nhiên ngay trong thế giới này.

 

Mong rằng, ai trong chúng ta cũng sẽ từng bước tập Nhẫn, không phải để trở thành sỏi đá vô tri vô giác, mà để trái tim vẫn vẹn nguyên sự mềm mại, biết yêu thương và hiểu người khác sâu sắc hơn. Để rồi, từ chính sự Nhẫn ấy, ta mang lại những điều tốt đẹp không chỉ cho bản thân, cho gia đình yêu dấu, mà còn lan tỏa đến cả cộng đồng và xã hội rộng lớn.

 

Thân mến gửi đến bạn và tất cả mọi người – như một lời nhắc nhở dịu dàng về giá trị sâu xa, vĩnh cửu và đầy sức sống của chữ Nhẫn trong hành trình cuộc đời.

 

·     Vì chưa timg được chúc năng đánh chữ in đậm trên Facebook, nên tạm dùng dấu ** trước và sau cụm từ muốn in đậm.

 

Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn.

Chúc quý vị và các bạn an vui! Thân mến!

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2025

LỜI CON TRONG MÙA VU LAN

 LỜI CON TRONG MÙA VU LAN

Mẹ ơi, thu lại về rồi,
Lá vàng rơi rụng, con ngồi nhớ thương.
Khói hương nghi ngút mộ buồn,
Con nghe như tiếng mẹ còn đâu đây.

Cha ơi, một thuở sum vầy,
Bóng cha vững chãi, che ngày mưa giông.
Giờ con tóc đã điểm bông,
Mà cha khuất nẻo non sông tự nào.

Vu Lan, con thấy nao nao,
Ngực cài hoa trắng nghẹn ngào lệ rơi.
Bạn bè hoa đỏ thắm tươi,
Con thì ngấn lệ giữa trời thu nghiêng.

Nếu còn cha mẹ ở bên,
Con xin giữ trọn lời hiền hôm nao.
Dẫu đời sóng gió dạt dào,
Cũng không để mẹ cha đau một lần.

Cha là ngọn núi cao dần,
Mẹ là dòng suối trong ngần đời con.
Giờ đây con chỉ héo hon,
Mỗi khi nhớ đến sớm hôm mẹ cười.

Cha ơi, mẹ hỡi trên trời,
Nghe chăng tiếng gọi chơi vơi cõi trần.
Vu Lan con khấn một lần,
Nguyện cha mẹ chốn hồng ân an lành.

 

Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2025

ĐẠO ĐỨC – CHIẾC LA BÀN CỦA ĐỜI NGƯỜI

ĐẠO ĐỨC – CHIẾC LA BÀN CỦA ĐỜI NGƯỜI

Trong cuộc đời, khát vọng về một cuộc sống đủ đầy, sung túc luôn cháy bỏng trong mỗi chúng ta. Tiền bạc, quyền lực, địa vị… tựa như những cánh buồm căng gió, hứa hẹn đẩy con thuyền đời người đi thật xa, thật nhanh. Nhưng dù cánh buồm có lớn đến mấy, gió có mạnh đến đâu, nếu thiếu một chiếc la bàn định hướng, con thuyền ấy sớm muộn gì cũng lạc lối giữa đại dương mênh mông, vô định.

Đạo đức, chính là chiếc la bàn không thể thiếu ấy.

Tiền bạc tự thân vốn không xấu. Nó là một công cụ mạnh mẽ, giúp con người cải thiện chất lượng cuộc sống, chăm lo cho gia đình, đầu tư vào giáo dục, hay gieo mầm những hạt giống thiện lành cho cộng đồng. Thế nhưng, khi đồng tiền bị tôn lên thành mục tiêu tối thượng, nó dễ dàng làm lu mờ những nguyên tắc căn bản nhất của con người: sự trung thực, lòng công bằng và tình thương dành cho đồng loại.

Không ít người, trong cơn say theo đuổi lợi ích vật chất, đã vô tình để những giá trị đạo đức rơi rụng dọc đường. Họ có thể gặt hái được của cải kếch xù, nhưng đổi lại là sự mất mát niềm tin từ những người xung quanh, rạn nứt tình thân, và thậm chí là đánh mất đi sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn. Đó chẳng phải là một bi kịch của những kẻ "đầy túi nhưng trống rỗng trong tim" đó sao?

Ngược lại, người có đạo đức luôn giữ vững một kim chỉ nam khác. Đối với họ, tiền bạc chỉ là phương tiện, không phải là cứu cánh cuối cùng. Họ kiếm tiền bằng sự lương thiện, sẵn lòng chia sẻ với những mảnh đời khó khăn, và biết dùng quyền lực để nâng đỡ, bảo vệ kẻ yếu thế. Ở những con người ấy, giàu hay nghèo không quan trọng bằng việc sống tử tế, có ích và để lại một dấu ấn tốt đẹp, đáng trân trọng trong lòng người khác.

Càng nắm giữ nhiều tiền bạc và quyền lực, con người càng cần một chiếc la bàn đạo đức vững chắc để không sa vào cạm bẫy của tham lam, ích kỷ. Chiếc la bàn ấy chính là ngọn đèn soi lối, giúp ta phân biệt đâu là con đường chính trực, đâu là lối rẽ tối tăm dẫn đến lạc lối. Một đời người có thể trải qua thiếu thốn vật chất nhưng vẫn tìm thấy sự bình yên, nhưng một đời người đánh mất đạo đức chắc chắn sẽ trở nên hoang tàn, vô nghĩa.

      Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

·     Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn đã đọc bài viết.

·     Mến chúc quý vị và các bạn an vui!

( Tỉnh lẻ đêm buồn, mùa Thu – 2025)

 

 

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025

HOA HỒNG TRÊN ÁO

 HOA HỒNG TRÊN ÁO

Mùa Vu Lan trở lại,
Tiếng chuông chùa ngân xa.
Con lặng dâng hương khói,
Nhớ bóng dáng mẹ cha.

Một đời cha lặng lẽ,
Mái tóc sớm pha sương.
Một đời mẹ gió bão,
Vẫn chở che tình thương.

Thu rơi vàng trước ngõ,
Con tìm chẳng thấy người.
Hoa trắng cài trên ngực,
Ngậm ngùi lệ tuôn rơi.

Ai còn cha, còn mẹ,
Xin giữ trọn hiếu ân.
Đừng để mùa thu đến,
Chỉ còn lại… bâng khuâng.

Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

VU LAN – HOA TRẮNG RƠI THU

 VU LAN – HOA TRẮNG RƠI THU

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Quý vị và các bạn thân mến!

Mỗi mùa Vu Lan về, trong tiếng chuông chùa ngân nga và làn khói hương bảng lảng, lòng ta lại dâng lên bao nỗi niềm khó tả. Người còn cha mẹ thì hạnh phúc vô cùng, còn kẻ đã mất cha mẹ chỉ biết ngậm ngùi trước mộ phần, lặng thầm tưởng nhớ. Tôi viết đôi dòng thơ này như một lời tri ân, cũng là nhắn gửi cùng bạn đọc: còn cha còn mẹ, xin đừng để lỡ yêu thương.

Vu Lan gió thoảng hương trầm,
Chuông chùa rơi xuống âm thầm hồn ai.
Khói lam bảng lảng trời chiều,
Con ngồi lặng ngắm nắng xiêu cuối ngày.

Cha đi tựa bóng mây bay, mẹ xa như hạt sương mai tan dần. Bước chân ta nơi trần gian này bỗng thấy chơi vơi, chỉ còn biết tìm về bên mộ cha mẹ, ngập ngừng với giọt lệ chưa kịp lau.

Tuổi thơ theo gió tả tơi,
Tiếng ru năm cũ rã rời trong tim.
Ngõ quê thu lá rơi mềm,
Con tìm đâu thấy dáng hiền cha xưa.

Có những mùa thu, lá vàng rụng đầy lối ngõ quê, mẹ vẫn ngóng trông trước thềm, đếm từng chiếc lá, từng đêm gió về. Giờ đây, lá lại rơi như đọng một lời thề của đất trời, nhắc rằng mùa nào cũng đến, lá nào cũng rụng – mà cha mẹ thì không bao giờ trở lại.

Ngực con cài một đóa hồng,
Màu hoa trắng úa, rưng rưng ngậm ngùi.
Ai còn cha mẹ trên đời,
Xin đừng để lỡ nụ cười mẹ cha.

Cha là núi, mẹ là hoa. Bao tháng ngày nuôi con khôn lớn, dẫu đời có đổi thay, ơn nghĩa ấy vẫn khắc sâu chẳng phai.

Thu man mác khói bay bay,
Con dâng nén nguyện, tỏ bày tình thương.
Mong cha mẹ chốn vô thường,
An yên giấc mộng, khói hương thắm nồng.

Mùa Vu Lan, tôi xin viết đôi dòng, cài lên áo mình đóa hoa trắng, và trao đến bạn bè đóa hoa hồng đỏ thắm. Để nhắc nhau rằng: ai còn cha mẹ trên đời, xin giữ tròn hiếu nghĩa, để khi thu về, lá rơi, lòng không còn hối tiếc.

Vu Lan, con viết đôi dòng,
Hoa hồng đỏ thắm xin trao mọi người.
Ai còn cha mẹ trên đời,
Giữ trọn hiếu nghĩa, cho đời nở hoa.

 

·      Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn. Chúc quý vị và các bạn an vui!

 

Mùa Vu Lan – 2005; Đức Minh – Trần Thanh Hoài

Thứ Hai, 1 tháng 9, 2025

SUY BỤNG TA, RỒI HÃY HIỂU LÒNG NGƯỜI

 


SUY BỤNG TA, RỒI HÃY HIỂU LÒNG NGƯỜI

( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Bạn thân mến,

*"Suy bụng ta ra bụng người,*

*Nếu ta không muốn thì người không ưa."*

Câu ca dao của ông bà ta nghe thật mộc mạc, nhưng lại chứa đựng cả một nghệ thuật sống, một bài học sâu sắc về lòng thấu cảm mà chúng ta cần học cả đời.

Bài học đầu tiên, và có lẽ là giản dị nhất, chính là sự đồng cảm nền tảng. Rằng trước khi trách người sao không hiểu mình, hãy thử một lần đặt mình vào vị trí của họ. Nếu mình không thích nghe lời cộc cằn, thì đừng buông những câu nói sắc như dao cứa vào lòng người khác. Nếu mình sợ bị phán xét vội vàng, thì hãy học cách lắng nghe nhiều hơn, chậm lại một nhịp trước khi đưa ra nhận định. Đây là bước đi đầu tiên và cần thiết để xây dựng nên một nhân cách đẹp, một lối sống tử tế.

Nhưng bạn ạ, lòng người đôi khi phức tạp và sâu sắc hơn câu chữ.

Mình từng nghĩ rằng, cứ trao đi điều mình cho là quý giá nhất thì người nhận sẽ hạnh phúc. Mình thích đọc sách, và mình đã tặng một người bạn thân một cuốn sách mình tâm đắc, hy vọng bạn cũng sẽ tìm thấy niềm vui trong đó. Bạn nhận lấy, mỉm cười và cảm ơn, nhưng mình thấy trong ánh mắt bạn một sự khách sáo. Mãi sau này mình mới biết, bạn không phải người thích đọc, bạn chỉ thấy thư thái khi được chăm sóc một chậu cây nhỏ ngoài ban công. Món quà của mình tốt, ý định của mình tốt, nhưng nó không phải điều bạn thực sự cần.

Bài học vỡ lòng về lòng tốt đó dạy mình rằng: “Suy bụng ta ra bụng người” là nền tảng, để ta không làm tổn thương ai. Nhưng để thực sự yêu thương và kết nối, ta cần bước thêm một bước nữa: **hiểu lòng người**.

Hiểu rằng mỗi người là một thế giới riêng, với những niềm vui, nỗi buồn, và hoàn cảnh khác biệt. Điều ta cho là hay, chưa chắc đã là điều người mong muốn. Sự quan tâm của ta, nếu không đặt đúng chỗ, có thể trở thành áp lực cho họ. Lòng tốt của ta, nếu không đi kèm với sự tinh tế, có thể trở thành một sự áp đặt vô hình.

Người có chiều sâu trong tâm hồn là người biết soi lòng mình trước khi nhìn người khác. Là người biết khoan dung với sự khác biệt của người, và nghiêm khắc với sự ích kỷ của mình. Là người có thể sống tử tế ngay cả khi thế giới không phải lúc nào cũng dịu dàng đáp lại.

Vậy nên, bạn thân à, nếu hôm nay bạn từng bị hiểu lầm, từng thấy buồn vì ai đó không đối xử như bạn mong đợi – thì đừng vội giận. Hãy cứ tiếp tục sống đúng với sự chân thành của mình, nhưng đồng thời hãy mở lòng để học cách hiểu những tâm hồn khác.

Và nếu có thể, hãy là người khởi đầu cho một cách sống biết nghĩ cho nhau – bởi vì sự tử tế đúng cách luôn có sức lan tỏa rất lạ kỳ.

Chúng mình cùng giữ lòng mình ấm áp nhé,

Để khi ai đó lỡ bước ngang đời mình,

Họ thấy nhẹ lòng hơn một chút.

Thân mến

·     Xin cảm ơn quý vị và các bạn đã đọc bài viết.

·     Chúc quý vị và các bạn an vui! Mến!

( Đêm buồn tỉnh lẻ, mùa hạ - 2025)