Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2025

HẠNH PHÚC – ĐÔI KHI CHỈ LÀ NHỮNG ĐIỀU THẬT NHỎ BÉ

 HẠNH PHÚC – ĐÔI KHI CHỈ LÀ NHỮNG ĐIỀU THẬT NHỎ BÉ

( Trần Đức Minh - “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Trong nhịp sống hiện đại đầy vội vã, con người thường bị cuốn vào guồng quay không dứt của công việc, trách nhiệm và những kỳ vọng do chính mình hoặc xã hội đặt ra. Ta mải mê chạy theo những mục tiêu lớn lao: một vị trí đáng mơ ước, một căn nhà khang trang, những chuyến du lịch xa xỉ hay một hình mẫu cuộc sống được cho là lý tưởng. Ta tin rằng, chỉ khi đạt được những điều ấy, ta mới có thể thật sự hạnh phúc. Thế nhưng, trong hành trình ấy, có lúc nào đó, ta dừng lại và tự hỏi: phải chăng, chính khi ta miệt mài tìm kiếm hạnh phúc ở phía chân trời, ta đã bỏ lỡ nó đang hiện diện rất gần – ngay trong từng khoảnh khắc của hiện tại?

Từ thuở bé, chúng ta đã được dạy rằng thành công là con đường duy nhất để đi đến hạnh phúc. Nhưng càng trưởng thành, ta càng hiểu rằng thành công không phải lúc nào cũng đi kèm với bình yên nội tâm. Đôi khi, cái giá phải trả cho thành công là sự đánh đổi thầm lặng: những bữa cơm cùng gia đình vắng bóng, những buổi chiều thư thả bị thay bằng họp hành và kế hoạch, những giấc mơ giản dị lùi xa trong ký ức. Và khi ngoảnh lại, ta giật mình nhận ra mình đã quên mất cách tận hưởng một ngày bình thường – điều tưởng chừng đơn giản nhất.

Hạnh phúc, thật ra không nằm ở cuối con đường, mà ở chính từng bước chân ta đang đi. Nó là buổi sáng thức dậy trong ánh nắng nhẹ nhàng, là khoảnh khắc nhâm nhi tách cà phê nóng giữa những lo toan, là cái ôm siết chặt từ người thân sau một ngày dài, là cảm giác an yên khi được sống thật với chính mình, không gồng lên, không phải chứng minh điều gì. Hạnh phúc không ồn ào, không phô trương – nó đến lặng lẽ, như tiếng lá rơi giữa chiều thu, như làn gió khẽ lay cánh rèm trong một buổi trưa yên tĩnh.

Thế giới ngoài kia luôn xoay vần và đòi hỏi ta phải bước nhanh hơn. Nhưng có lẽ, điều quý giá nhất không phải là đi đến đâu, mà là cách ta hiện diện trên hành trình ấy. Khi biết dừng lại, lắng nghe nhịp đập của con tim, mở lòng với những điều bé nhỏ quanh mình, ta sẽ nhận ra: niềm vui không nằm trong những điều lớn lao, mà trong chính sự đủ đầy của hiện tại. Bởi đôi khi, một cái nắm tay, một ánh mắt cảm thông, một bữa cơm đơn sơ cũng có thể khiến ta cảm thấy trọn vẹn.

Cuộc sống luôn biến động, nhưng hạnh phúc thật sự thì luôn âm thầm tồn tại – không ở đâu xa, mà ngay trong những điều bình dị nhất. Chỉ cần ta đủ lặng để cảm nhận, đủ sâu để biết trân quý, và đủ yêu thương để không bỏ lỡ.

(Đêm buồn tỉnh lẻ 24/4/2025)

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2025

NGÀY SAU SỎI ĐÁ CŨNG CẦN CÓ NHAU

 NGÀY SAU SỎI ĐÁ CŨNG CẦN CÓ NHAU

Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Dưới dòng nước cuồn cuộn, những viên sỏi nhỏ bé nằm lặng im. Tưởng chừng như mỏng manh, dễ dàng bị cuốn trôi theo dòng chảy vô tình, nhưng không, chúng vẫn nằm đó, kiên gan, bền bỉ.  Năm này qua năm khác, nước chảy đá mòn, chúng vẫn bám víu, nương tựa vào nhau,  tạo thành một khối vững chãi, thách thức sức mạnh của thời gian và dòng nước.

Nhìn chúng, lòng tôi chợt dâng lên một nỗi xúc động khó tả.  Phải chăng những viên sỏi vô tri vô giác ấy cũng hiểu rằng, chỉ khi kề vai sát cánh, chúng mới có thể tồn tại, mới có thể chống chọi lại những khắc nghiệt của thiên nhiên?  "Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau!" -  Câu nói ấy bất chợt vang lên trong tâm trí tôi, như một lời thì thầm của tự nhiên,  một thông điệp về tình yêu thương và sự gắn kết.

Con người chúng ta, hơn cả những viên sỏi vô tri, lại càng cần có nhau hơn bao giờ hết.  Cây có đất, cá có nước, con người có tình thương.  Ta cần nhau để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, để cùng nhau vượt qua những bão giông cuộc đời.  Một cái ôm ấm áp, một lời động viên chân thành, một bàn tay nắm chặt, tất cả đều là những điều nhỏ bé nhưng lại mang sức mạnh vô cùng to lớn.

Hãy thử tưởng tượng những viên sỏi kia, nếu mỗi viên một nơi, liệu chúng có thể chống chọi lại được sức mạnh của dòng nước?  Tình yêu thương, sự đoàn kết cũng vậy.  Khi ta đứng một mình, ta nhỏ bé và yếu đuối. Nhưng khi ta cùng nhau, ta trở nên mạnh mẽ,  vững vàng như bức tường thành kiên cố.

Bạn ơi, hãy nhìn xung quanh, hãy trân trọng những người đang ở bên cạnh bạn.  Đừng ngần ngại trao đi yêu thương, bởi  tình yêu thương cho đi là tình yêu thương còn mãi.  Cuộc đời này ngắn ngủi lắm, đừng để nó trôi qua trong cô đơn và lạnh lẽo. Hãy sưởi ấm trái tim nhau bằng những khoảnh khắc đẹp, những kỷ niệm đáng nhớ. 

Bởi, nếu ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau, thì chúng ta, những con người có trái tim, có tâm hồn, lại càng phải biết yêu thương, trân trọng và nương tựa vào nhau hơn nữa.  Đó chính là sức mạnh để chúng ta vượt qua mọi thử thách,  xây dựng một cuộc sống tươi đẹp và ý nghĩa.

( Đêm buồn tỉnh lẻ 20/4/2025)

 

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2025

NGƯỜI THỢ SĂN VÀ CON CHIM NHỎ

 NGƯỜI THỢ SĂN VÀ CON CHIM NHỎ

( Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Có một câu chuyện ngụ ngôn kể về một người thợ săn giỏi giang. Anh ta luôn tự hào về khả năng bắn cung bách phát bách trúng của mình. Một hôm, khi đi săn trong rừng, anh bắt gặp một con chim đang đậu trên cành cây cao. Anh giương cung, nhắm bắn, mũi tên lao vun vút, ghim chặt con chim tội nghiệp.  Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra, cành cây mà con chim đậu bỗng rung lên dữ dội, rồi một quả táo chín mọng rơi thẳng xuống đầu người thợ săn.

Câu chuyện nhỏ này mang một thông điệp sâu sắc: Hại người chẳng khác nào tự hại mình.  Cành cây, con chim và người thợ săn, tất cả đều là một phần của tự nhiên, liên kết chặt chẽ với nhau. Hành động làm hại con chim của người thợ săn, tưởng chừng như chỉ ảnh hưởng đến sinh mạng nhỏ bé kia, nhưng cuối cùng lại quay trở lại gây ra hậu quả cho chính anh ta.

Cuộc sống cũng vậy. Chúng ta sống trong một xã hội, một cộng đồng, nơi mà mỗi cá nhân đều có mối liên hệ mật thiết với nhau.  Khi ta làm hại người khác, dù là hành động nhỏ nhặt nhất, cũng sẽ tạo ra những gợn sóng lan tỏa, ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thống, và cuối cùng, những gợn sóng ấy sẽ quay trở lại tác động đến chính chúng ta.

Có thể ta không nhận ra ngay lập tức, nhưng những hành động xấu xa, những lời nói cay nghiệt, những suy nghĩ tiêu cực mà ta gieo rắc cho người khác, rồi sẽ quay trở lại ám ảnh ta, dày vò ta, khiến ta sống trong bất an, lo lắng và sợ hãi.  Giống như người thợ săn trong câu chuyện, ta tưởng mình đang nắm chắc chiến thắng, nhưng cuối cùng lại tự chuốc lấy hậu quả không lường trước được.

Vậy nên, hãy học cách sống yêu thương, bao dung và vị tha.  Hãy đối xử với người khác bằng sự tôn trọng và chân thành.  Khi ta gieo yêu thương, ta sẽ gặt hái được yêu thương. Khi ta giúp đỡ người khác, chính là ta đang giúp đỡ chính mình.  Bởi lẽ, hạnh phúc đích thực không đến từ việc ta hơn thua, tranh giành hay hãm hại người khác, mà đến từ việc ta biết cho đi, biết sẻ chia và biết yêu thương.  Chỉ khi nào chúng ta hiểu được điều này, chúng ta mới có thể sống một cuộc đời ý nghĩa và trọn vẹn.

( Tỉnh lẻ đêm buồn 13/4/2025)

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2025

VẺ ĐẸP TRONG SỰ GIẢN DỊ

 VẺ ĐẸP TRONG SỰ GIẢN DỊ

(Trần Đức Minh – “Rừng Xưa Chưa Khép”)

Bên khung cửa sổ, ánh chiều tà nhuộm hồng những hàng cây xa vắng.  Gió nhẹ nhàng lay động những tán lá, như thì thầm những câu chuyện về mùa thu.  Tôi nhìn ra xa, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, và một cảm giác bình yên, sâu lắng lan tỏa trong lòng.

Có lẽ, chúng ta thường quá vội vàng, quá bận rộn với những lo toan của cuộc sống, mà quên mất những điều nhỏ bé, những điều đáng quý xung quanh.  Chúng ta chạy theo những giấc mơ, những tham vọng, mà đôi khi, lại bỏ lỡ những khoảnh khắc đẹp đẽ, những nụ cười chân thành, những tình cảm sâu lắng.

Những bông hoa nhỏ bé nở rộ trên vách tường, dù không có màu sắc rực rỡ, vẫn mang trong mình vẻ đẹp riêng, một vẻ đẹp giản dị mà sâu lắng.  Giọt sương mai lấp lánh trên cánh hoa, như những viên ngọc nhỏ, phản chiếu ánh sáng lung linh.  Những hạt sương ấy, mỏng manh và nhanh chóng biến mất, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chúng đã làm nên vẻ đẹp diệu kì của buổi sớm mai.

Một chú chim nhỏ, đậu trên cành cây, hót vang bài ca chào đón bình minh.  Giọng hót của nó, dù không hoàn hảo, vẫn mang trong mình một sức sống mãnh liệt, một niềm vui chân thành.  Giọng hát ấy, nhỏ nhẹ nhưng lan tỏa, làm cho tâm hồn ta thêm ấm áp, thêm yêu đời.

Cuộc sống, thật sự, là một bức tranh tuyệt vời với vô vàn sắc màu.  Có những màu sắc rực rỡ, tươi sáng, có những màu sắc trầm lắng, êm đềm.  Có những khoảnh khắc tươi vui, tràn đầy năng lượng, có những khoảnh khắc yên bình, đầy ắp tình thương.  Mỗi màu sắc, mỗi khoảnh khắc đều mang trong mình một vẻ đẹp riêng, một thông điệp riêng.

Hãy dành thời gian để ngắm nhìn những điều nhỏ bé, những điều giản dị quanh ta.  Hãy lắng nghe tiếng gió, tiếng chim, tiếng cười của những người thân yêu.  Hãy trân trọng từng khoảnh khắc, từng giây phút của cuộc đời, vì đó là những điều quý giá nhất mà chúng ta có.

Vì cuộc sống này, dù có những thăng trầm, vẫn luôn đẹp và đáng trân trọng.  Hãy mở lòng đón nhận những điều tốt đẹp, những tình cảm chân thành, và hãy luôn trân quý từng khoảnh khắc của cuộc đời.  Yêu thương cuộc sống, yêu thương những con người xung quanh, đó chính là điều quý giá nhất mà chúng ta có thể làm.

( Tỉnh lẻ đêm buồn 06/4/2025)