Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2024

EM KHÓC ĐI EM, KHÓC NỮA ĐI EM!!!

EM KHÓC ĐI EM, KHÓC NỮA ĐI EM!!!

(Thanh Hoài Trần - "Rừng Xưa Chưa Khép")

---

Người con gái anh yêu,

Anh biết lá thư này có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến được tay em, cũng như anh hiểu rằng tình yêu của chúng ta đã dừng lại ở một ga xép nào đó trên đường đời tấp nập. Hôm nay, giữa không gian quen thuộc của quán nhỏ ven đường - nơi từng lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của đôi ta - giai điệu bài hát cũ lại vang lên. Tiếng nhạc xé toang màn đêm tĩnh lặng, khơi dậy trong anh nỗi nhớ em da diết. "Em khóc đi em, khóc nữa đi em. Khóc để rồi quên một cuộc tình buồn. Đêm này gặp nhau lần cuối. Thương nhớ biết bao giờ nguôi…" Lời hát như tiếng nấc nghẹn ngào, cứa sâu vào tim anh, khiến những ký ức về đêm cuối cùng ta bên nhau ùa về như một thước phim quay chậm.

Em còn nhớ không, chiều hôm ấy khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả góc trời. Sân ga vắng lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua. Tiếng còi tàu vang lên, như muốn xé tan không gian tĩnh mịch, cũng như xé nát trái tim anh. Em gục vào vai anh, nước mắt tuôn rơi lã chã. Anh chỉ biết ôm chặt lấy em, thì thầm: "Khóc đi em, khóc nữa đi em..." Anh biết em đau đớn lắm, và anh cũng vậy.

Chúng ta đã từng tin rằng tình yêu của mình đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió, rằng không gì có thể chia lìa được đôi ta. Vậy mà số phận trớ trêu, những rào cản vô hình đã đẩy em xa khỏi vòng tay anh. Em phải trở về làm vợ người ta, để lại anh với mớ hỗn độn của nỗi đau và tiếc nuối. Mối tình đầu đẹp như giấc mơ, những hẹn ước trăm năm giờ chỉ còn là lời thề dang dở. Những mộng ước tương lai giờ tan biến như sương khói, trôi dạt về miền hư ảo.

Anh vẫn nhớ như in lần đầu tiên gặp em dưới tán cây phượng vĩ đỏ rực. Những cánh hoa rơi nhẹ nhàng trên mái tóc em, ánh mắt em trong veo như bầu trời sau mưa, nụ cười làm tim anh lỡ nhịp. Những buổi chiều hoàng hôn, chúng ta tay trong tay dạo bước trên con đường quen thuộc, nghe tiếng lá xào xạc dưới chân, cảm nhận hương thơm của đất trời. Đêm về, dưới ánh trăng sáng, em tựa đầu vào vai anh, kể cho nhau nghe những câu chuyện không hồi kết, mơ về một ngôi nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười.

Giờ đây, những kỷ niệm ấy trở thành mảnh ghép quý giá của quá khứ, vừa ngọt ngào vừa chua xót. Em đã mang theo cả thế giới của anh khi bước lên con tàu ấy. Anh đứng lặng nhìn theo, cảm giác như thời gian ngừng trôi. Con tàu chầm chậm lăn bánh, đưa em rời xa anh, mang theo cả thanh xuân rực rỡ, cả tình yêu nồng nàn và những hy vọng về một tương lai có nhau. Anh muốn chạy theo, muốn níu kéo, nhưng đôi chân như bị chôn chặt, trái tim đau đớn đến nghẹn ngào.

Em ơi, anh không trách em đâu. Có trách chăng, anh chỉ tự trách mình bất lực trước số phận nghiệt ngã, không thể giữ được em bên mình. Anh hiểu rằng em cũng đau đớn, cũng giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm. Em phải lựa chọn con đường mà em không hề mong muốn, phải bước đi trên sỏi đá mà bỏ lại sau lưng con đường hoa hồng chúng ta từng mơ ước.

Giờ đây, anh lặng lẽ sống với những kỷ niệm về em, về mối tình đầu dang dở. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều gợi nhớ đến hình bóng em. Anh nghe tiếng gió thì thầm gọi tên em, thấy nụ cười của em trong ánh nắng ban mai, và cảm nhận hơi ấm của em trong những cơn gió nhẹ thoảng qua. Đêm về, anh ôm gối chiếc hẹn ước, chập chờn giữa thực tại và những giấc mơ về em. Nỗi cô đơn như biển cả mênh mông, nhấn chìm anh trong những con sóng của nỗi nhớ và niềm đau.

Em có còn nhớ những lời hẹn ước dưới ánh trăng mờ? Những lời yêu thương ngọt ngào, những cái nắm tay thật chặt như muốn níu giữ thời gian? Hay tất cả đã trở thành dĩ vãng, mờ nhạt như dấu chân trên cát bị sóng biển xóa nhòa? Anh tự hỏi liệu em có hạnh phúc bên người ấy, có còn nhớ đến anh, đến tình yêu chúng ta đã từng trân quý?

Anh không thể nào quên được em, người con gái đã mang đến cho anh những cảm xúc tinh khôi nhất của tình yêu. Em như cánh bướm xinh đẹp bay vào cuộc đời anh, để lại những dải màu rực rỡ rồi lại bay đi, bỏ lại anh với khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Nhưng anh không hối hận, vì ít nhất anh đã từng được yêu và được em yêu thương.

Anh chúc em hạnh phúc, thật lòng mong em tìm được niềm vui và bình yên trong cuộc sống mới. Dù trái tim anh đau đớn, nhưng anh sẽ học cách chấp nhận và tiếp tục bước đi trên con đường của mình. Anh sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ sống tốt hơn, để em không phải lo lắng hay bận tâm.

Biết đâu một ngày nào đó, giữa dòng đời xuôi ngược, chúng ta sẽ vô tình gặp lại nhau. Khi ấy, chỉ cần nhìn thấy em mỉm cười hạnh phúc, anh cũng đủ mãn nguyện. Thời gian có thể xoa dịu những vết thương, nhưng ký ức về em, về mối tình đầu sẽ mãi in sâu trong tim anh như một vết khắc không bao giờ phai mờ.

Sân ga, tiếng còi tàu, giọt nước mắt lăn dài trên má em... tất cả như những thước phim cũ kỹ liên tục tua đi tua lại trong tâm trí anh. Anh sẽ nhớ mãi khoảnh khắc đó, khoảnh khắc anh hiểu rằng mình đã mất em, mất đi một phần tươi đẹp nhất của cuộc đời.

Yêu em, mãi mãi.

 

*(Tỉnh lẻ đêm buồn, 23/10/2024)*

---

*Cảm ơn em đã đến, đã cho anh biết thế nào là yêu thương chân thành. Dù không thể bên nhau, anh sẽ luôn giữ em trong tim, như một phần không thể thiếu của cuộc đời. Anh tin rằng thời gian sẽ giúp anh trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và anh sẽ tiếp tục sống vì những điều tốt đẹp phía trước.

Mong em luôn bình yên và hạnh phúc trên con đường em đã chọn.

Người luôn yêu em.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2024

TRỜI LẬP ĐÔNG CHƯA EM?

 TRỜI LẬP ĐÔNG CHƯA EM?

( By Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Em yêu!

Mùa đông lại về rồi đó, em à. Cái lạnh se sắt len lỏi qua từng kẽ lá, qua từng con phố, và len cả vào sâu thẳm trái tim anh, nơi ký ức về em vẫn còn vẹn nguyên như những giọt mưa đầu mùa rơi rơi trên tầng tháp cổ! Anh nhớ lắm cảm giác được nắm tay em dạo bước trên con đường đầy lá vàng rơi, hơi ấm từ bàn tay em xua tan đi cái lạnh của mùa đông buốt giá. Giờ đây, giữa phố xá đông người, chỉ còn lại mình anh lặng lẽ đếm từng bước chân trong nỗi nhớ thương em da diết.  Hình bóng em, nụ cười em, giọng nói em, tất cả như một thước phim quay chậm, cứ hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh mỗi lúc đông về.

Trời đông lại về, mang theo cái lạnh thấu xương và những cơn gió rít mạnh xuyên qua từng ngõ ngách của phố phường. Những ngày này, lòng anh không khỏi chùng xuống, như thể mùa đông không chỉ về ngoài trời mà còn len lỏi vào sâu thẳm trong trái tim anh. Nó như nhắc nhở anh về những ngày tháng: "Ngày nào ta xa nhau, anh bước sâu trong vùng tối nhạt nhòa"!

 Để rồi, “Từng mùa đông theo qua, anh đã quen với đường đời băng giá”! Em yêu ơi, chúng ta đã từng có một thời thanh xuân rực rỡ bên nhau, những kỷ niệm chan chứa yêu thương và hi vọng, phải không em?! Ngày ấy, em, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt hồn nhiên đong đầy sức sống, đã khiến cho những ngày đông lạnh giá trở thành những ngày ấm áp nhất trong đời anh. Chúng mình cùng nghĩ rằng tình yêu đó sẽ mãi mãi tồn tại, mạnh mẽ và kiên cường trước bao nhiêu thử thách!

Nhưng, em ơi, cuộc sống đôi khi có những ngã rẽ chẳng hề báo trước. Những hiểu lầm nhỏ nhặt đần chất chồng mỗi lúc đã đẩy chúng ta xa nhau hơn. Cho đến một ngày anh chỉ còn một cơ hội được hôn em một lần trong nỗi đau thương tràn lấp, và yêu em một ngày để rồi xa em trọn kiếp! Em có còn nhớ không, cái đêm chia ly hôm ấy, em đi về trên đường khuya, em bật khóc đó?! Còn anh, thì anh làm sao quên được mùi tóc, khi xa em! Em ơi, và rồi từ đó, chúng ta đã lạc nhau giữa những bộn bề của cuộc sống. Đường đời, mỗi đứa một hướng đi!

Giờ đây, khi nhìn lại, anh chỉ thấy cả một trời nhớ thương và tiếc nuối. Em có còn nhớ cái góc quán quen nơi, ngày xưa, chúng mình từng ngồi, giờ phủ đầy màu kỷ niệm. Con đường hàng ngày chúng mình rong ruổi bên nhau, nay chỉ còn lại những buổi chiều lặng lẽ một mình anh đếm bước cô đơn. Em ơi, em có còn nhớ những mùa đông ấy, hay em đã tìm thấy một mùa xuân mới cho riêng mình?

Dẫu biết rằng thời gian sẽ xoa dịu vết thương, nhưng nỗi nhớ nhung thì vẫn còn đó, như một phần không thể tách rời của ký ức. Anh học cách chấp nhận và trân trọng những khoảnh khắc đã qua, bởi anh hiểu rằng chúng đã góp phần tạo nên con người anh ngày hôm nay.

Em à, nếu có một ngày vô tình bước qua nhau trên phố, anh hy vọng em sẽ mỉm cười một chút, để biết rằng dù chúng ta không còn bên nhau, song tình yêu đã từng tồn tại ấy vẫn luôn là một điều đẹp đẽ. Mùa đông này, anh vẫn luôn nhớ về em như một phần ký ức quý giá không bao giờ nhạt phai!

Giữ ấm nhé, em yêu!

( Đêm buồn tỉnh lẻ, 20/11/2024)

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2024

NGHĨ VỀ CÂU THÀNH NGỮ: “CÓ THỰC MỚI VỰC ĐƯỢC ĐẠO”

 NGHĨ VỀ CÂU THÀNH NGỮ: “CÓ THỰC MỚI VỰC ĐƯỢC ĐẠO”

( By Thiện Bất Chánh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Lang thang trên Youtube hôm nọ, tôi tình cờ xem được một đoạn clip khá thú vị, mà cũng khá… ngán ngẩm. Chuyện là có một vị tu sĩ, lại còn có học vị tiến sĩ hẳn hoi, kể về việc ông ta dùng câu "Có thực mới vực được đạo" làm "kim chỉ nam" để… kiếm tiền cúng dường. Vị này còn được một ông tiến sĩ tu sĩ khác "hiến kế" đưa clip giảng pháp lên mạng xã hội. Thế là từ đó tiền đổ về túi ông ta "ào ào" như nước sông Đà. Chưa hết, vị tiến sĩ "kinh doanh Phật pháp" này còn nghĩ ra "chiêu" mới: Cứ đến sinh nhật Phật tử nào là gửi lời chúc, y như rằng tiền lại chảy vào túi.  Xem xong, tôi cứ thấy nao nao trong lòng, tự hỏi câu “Có thực mới vực được đạo” giờ được hiểu thế nào, và cái “đạo” mà vị tiến sĩ này đang “vực” là đạo gì vậy?  Liệu hành động này có thật sự phù hợp với tinh thần Phật giáo, hay chỉ là sự lợi dụng, xuyên tạc giáo lý vì mục đích cá nhân?  Câu hỏi này cứ lẩn quẩn trong tâm trí, thôi thúc tôi phải viết vài dòng suy nghĩ, mong được chia sẻ cùng quý độc giả.

Câu chuyện vị tu sĩ lấy câu "Có thực mới vực được đạo" làm bình phong cho việc “hái ra tiền” trên mạng xã hội khiến chúng ta phải suy nghĩ về ranh giới mong manh giữa việc duy trì hoạt động Phật giáo và sự tha hóa vì vật chất. Liệu hành động này có phải là sự vận dụng khéo léo, hay chỉ là sự lạm dụng, xuyên tạc giáo lý vì mục đích cá nhân?

Xin thưa quý vị độc giả,

"Có thực mới vực được đạo" – câu thành ngữ tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng nhiều tầng nghĩa lý.  Nó khẳng định tầm quan trọng của việc đáp ứng nhu cầu vật chất cơ bản, tạo nền tảng cho việc phát triển tâm linh. Tuy nhiên, chữ "thực" không nên bị hiểu sai lệch thành sự tham đắm vật chất, xa hoa, hưởng thụ.  Trong Phật giáo, Trung Đạo mới là chìa khóa. Sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần, giữa đời sống thế tục và việc tu tập mới là điều cốt lõi.

Việc vị tu sĩ nọ dùng câu thành ngữ này để biện minh cho việc kiếm tiền “phà phà” qua những video giảng pháp và lời chúc sinh nhật trên mạng xã hội rõ ràng là một sự diễn giải sai lệch, thậm chí là cố tình lợi dụng. Phật giáo khuyến khích sự giản dị,  buông bỏ,  vậy mà vị này lại mải mê tích lũy tiền bạc, biến việc hoằng pháp thành công cụ kiếm tiền.  Hành động này không những không "vực được đạo" mà còn làm vẩn đục  giáo lý, gây phản cảm cho những người con Phật chân chính.

Chúng ta hãy nhớ đến hình ảnh đức Phật mà xem,  Ngài từ bỏ cuộc sống vương giả để tìm kiếm chân lý,  hay  các vị thiền sư xưa đã sống ẩn dật, thanh bần nơi rừng núi. Họ “vực đạo” bằng chính  tấm lòng từ bi,  sự  tinh tấn  tu tập, chứ đâu phải bằng tiền bạc hay danh vọng ảo trên mạng xã hội! 

Vẫn biết rằng, việc duy trì các hoạt động Phật giáo cần có nguồn lực tài chính. Và cúng dường là một nét đẹp văn hóa, là sự đóng góp tự nguyện của Phật tử để hỗ trợ chùa chiền, tăng ni. Tuy nhiên, việc kêu gọi cúng dường phải xuất phát từ lòng chân thành, minh bạch, không vụ lợi. Còn việc vị tu sĩ kia  tích cực "kiếm tiền"  theo kiểu "chào hàng"  như vậy  đã  làm mất đi  ý nghĩa  cao đẹp  của việc cúng dường.

Việc sản xuất video giảng pháp, nếu xuất phát từ tâm trong sáng, muốn chia sẻ giáo lý đến nhiều người hơn thì đáng quý. Nhưng nếu chỉ nhằm câu view để kiếm tiền thì hoàn toàn sai trái. Càng phản cảm hơn khi ông ta còn “bấm” vài lời chúc sinh nhật để “hầu bao” rủng rỉnh.  Hành động này chẳng khác nào  buôn thần bán thánh, lợi dụng lòng tin của Phật tử.  Tiền bạc thu được như vậy  có  trong sạch  không?  Có  "vực được đạo"  không,  hay chỉ  "vực được túi tham" của  riêng ông ta?

Hơn nữa, việc lạm dụng mạng xã hội,  lấy những lời chúc suông để đổi lấy tiền bạc càng làm méo mó hình ảnh người tu hành. 

Như vậy, phải chăng vị này đang quên đi  bản chất  của  việc tu tập,  đó là  sự  giải thoát khỏi tham – sân – si, là lòng  từ bi, là việc phụng sự chúng sinh?

Tóm lại, việc "Có thực mới vực được đạo" không đồng nghĩa với việc biến đạo thành công cụ kiếm tiền.  Hành động của vị tu sĩ kia là một  bài học  đáng suy ngẫm về  sự tha hóa  của một bộ phận  người  tu hành.

Thiết nghĩ, câu chuyện này là một hồi chuông cảnh tỉnh cho cả người tu hành lẫn Phật tử.  Người tu hành cần  soi xét  lại  bản thân,  đừng để  lòng tham  che mờ  lý tưởng  tu tập. Phật tử  cũng  cần tỉnh táo, sáng suốt  hơn  trong  việc  cúng dường,  ủng hộ  những  hoạt động  Phật sự  chân chính,  ý nghĩa. Đừng để  niềm tin  bị  lợi dụng,  biến  thành  công cụ  làm giàu  cho  những kẻ mượn danh  Phật giáo.

 ( 15/11/ 2024, Thiện Bất Chánh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2024

Bão yogi _ Thích Thiên Tai

 “PHẬT SỐNG MINH TỆ HẠI SAO KHÔNG CẦU ĐƯỢC ĐỂ BÃO YAGI KHÔNG VÀO?”: MỘT CÂU HỎI NGỚ NGẨN, LẼ RA KHÔNG NÊN CÓ Ở MỘT TU SĨ

              ( By Thiện Trư – Đạo tràng bát nháo)

Vừa rồi Thiện Trư – tôi lang thang trên Youtube, vô tình thấy một Video Clip của một vị tu sĩ. Clip có tựa như sau: “Phật Sống Minh Tệ Hại Sao Không Cầu Được Để Bão Yagi Không Vào?”

Lúc đầu, tôi nghĩ những Video kiểu như thế này thật không đáng phải phản biện, vì cái tựa của Clip đã phản ánh rõ khả năng hiểu biết về phật học của vị tu sĩ ấy rồi.

Song, tôi nghĩ, vị ấy, nghe đâu cũng là một vị tu sĩ nỗi tiếng ở đất nước Huê Kỳ, không lẽ không có một chút nhận thức gì về vấn đề này theo quan điểm Phật giáo hay sao, mà lại vô tư đặt loại câu hỏi như thế, lại còn tỏ ra đắc ý cho là một câu hỏi sốc?!

Thật ra, nếu nghiêm túc nhận xét, câu hỏi này, không chỉ thể hiện sự thiếu hiểu biết của cá nhân, mà còn có thể gây hiểu lầm cho những người chưa hiểu rõ về Phật giáo. Nó tạo nên một hình ảnh méo mó về Đức Phật, về giáo lý nhà Phật, khiến người ta lầm tưởng rằng Phật giáo là một tôn giáo mê tín dị đoan.

Thế nên, Thiện Trư - tôi, vì yêu mến Phật Pháp, nhận thấy cũng cần có đôi lời đến với vị tu sĩ này:

Thưa ngài tu sĩ,

Nếu ngài thực sự đã học Phật thì không lẽ ngài không biết: Đức Phật không phải là một đấng thần linh với quyền năng siêu nhiên, có thể tùy ý điều khiển thiên tai. Mà Ngài là một bậc giác ngộ, người đã tìm ra con đường thoát khổ và chỉ dạy con đường ấy cho chúng sinh.  Giáo lý của Đức Phật xoay quanh luật nhân quả, sự vô thường và con đường tu tập để đạt đến giác ngộ, giải thoát?!

Thiên tai là một phần của tự nhiên, là sự vận hành của luật vô thường. Việc cầu xin ai đó, dù là "Phật sống Minh Tệ Hại" hay bất kỳ đấng thần linh nào, can thiệp để ngăn chặn thiên tai là điều hoàn toàn không phù hợp với giáo lý nhà Phật, có phải không ngài THÍCH THIÊN TAI? Thay vì trông chờ sự cứu rỗi từ bên ngoài, Đức Phật dạy chúng ta phải tự mình nỗ lực, phát triển trí tuệ và lòng từ bi để đối mặt với mọi thử thách trong cuộc sống, bao gồm cả thiên tai.

Giáo lý của Phật về vấn đề như thế nào? – Dưới đây là những điểm chính:

·       Tự lực và trí tuệ: Khuyến khích mỗi cá nhân phát triển trí tuệ và phẩm hạnh của mình đối với khổ đau và thử thách, bao gồm cả thiên tai. Đức Phật dạy rằng con người phải tự mình nỗ lực vượt qua khó khăn, không trông chờ và ỷ lại vào bất cứ ai khác.

·       Sự vô thường: Theo Phật Giáo, mọi thứ đều vô thường (anicca). Thiên tai là một phần của quy luật tự nhiên mà không thể tránh khỏi. Hiểu rõ về sự vô thường và giúp con người chấp nhận và thích nghi với những bất ngờ trong cuộc sống.

·       Nghiệp và Thiện nghiệp: Phật giáo nhấn mạnh rằng hành động (nghiệp - karma) của mỗi người sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của họ. Mặc dù Đức Phật không thể cứu rỗi từng cá nhân khỏi thiên tai, nhưng việc tạo ra nghiệp tốt, hành thiện và sống hòa hợp sẽ giúp cải thiện tình hình chung.

·       Giáo pháp và Hướng dẫn: Đức Phật đã để lại giáo pháp (Dharma) như một hướng dẫn để con người có thể biết cách ứng phó với khó khăn. Những giáo lý này giúp con người xây dựng tâm thái kiên cường và an lạc trong những thời khắc khó khăn.

·       Cộng đồng và Tương trợ: Phật giáo cũng nhấn mạnh vai trò của cộng đồng. Trong những tình huống thiên tai, việc hỗ trợ lẫn nhau và làm việc cùng nhau sẽ mang lại sức mạnh và sự an ủi cho những người bị ảnh hưởng.

Tóm lại, Đức Phật không thể cứu con người thoát khỏi thiên tai theo cách mà người ta thường kỳ vọng từ một vị cứu thế, nhưng Ngài cung cấp những công cụ và trí tuệ cần thiết để con người có thể đối mặt và vượt qua những thử thách trong cuộc sống. Đúng vậy không thưa ngài THIÊN TAI?

Vậy mà, ngài lại đặt ra câu hỏi như thể trách móc, quy kết, cho rằng "Phật sống Minh Tệ Hại" nào đó bất lực trước thiên tai.  Phải chăng ngài quên mất rằng, ngay cả Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, trong suốt 49 năm thuyết pháp, cũng từng trải qua bệnh tật, tuổi già và cuối cùng là cái chết? Thiên tai là một phần tất yếu của tự nhiên, không ai có thể ngăn cản. Điều quan trọng là chúng ta học cách ứng phó, thích nghi và vượt qua, chứ không phải trông chờ vào sự can thiệp siêu nhiên.

 

Giáo lý của Đức Phật hướng con người đến sự tự lực, tự giác. Ngài dạy về nghiệp báo, về việc gieo nhân nào gặt quả nấy. Thiên tai, dịch bệnh, hay bất kỳ khó khăn nào trong cuộc sống, đều có thể xem là kết quả của những nghiệp nhân đã gieo trong quá khứ. Thay vì cầu xin, van vái, chúng ta nên tập trung vào việc tu sửa thân tâm, tích lũy công đức, sống hướng thiện, để tạo ra những nghiệp quả tốt đẹp hơn cho tương lai.

Hơn nữa, trong hoàn cảnh thiên tai,  tinh thần tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau mới là điều đáng quý.  Đức Phật dạy về lòng từ bi, về sự sẻ chia, giúp đỡ những người gặp khó khăn.  Đó mới là tinh thần đích thực của Phật giáo.

Vậy nên, theo nhận định của Thiện Trư – tôi, câu hỏi của ngài không chỉ ngớ ngẩn, mà còn thể hiện sự lệch lạc trong nhận thức về Phật pháp. Mong rằng, ngài hãy suy ngẫm lại, học hỏi thêm về giáo lý của Đức Phật, để tránh những phát ngôn gây hiểu lầm, làm tổn hại đến hình ảnh của Phật giáo.

"Mang chuông đi đánh xứ người" là một sứ mệnh cao cả. Nhưng nếu "chiếc chuông" ấy lại phát ra những âm thanh lệch lạc, thì liệu có ích gì cho việc hoằng dương Phật pháp? Thiết nghĩ, trước khi muốn "mang chuông đi đánh xứ người", ngài nên tự vấn lại kiến thức và cách hành xử của mình.  Đừng để những phát ngôn thiếu suy nghĩ làm tổn hại đến hình ảnh của Phật giáo, làm mất niềm tin của những người đang tìm kiếm sự an lạc trong giáo lý của Đức Phật.

Mong rằng ngài hãy suy ngẫm lại, trau dồi thêm kiến thức, để tránh những phát ngôn gây hiểu lầm, làm tổn hại đến hình ảnh của Phật giáo.  Còn nếu chỉ muốn dùng những chiêu trò câu view rẻ tiền để nổi tiếng, thì đó là một sự sỉ nhục đối với chiếc áo cà sa mà ngài đang khoác trên mình.

Xin chào ngài, chúc Ngài thân tâm thường an lạc!

 *Người viết “Thiện Trư, chủ nhiệm đạo tràng Bát Nháo, bút danh “Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024

MƯA ĐÀ LẠT

 MƯA ĐÀ LẠT

(By Thanh Hoài Trần - " Rừng Xưa Chưa Khép")

Mưa Đà Lạt không phải những cơn mưa rào mùa hạ ào ạt, cuồn cuộn, mà mưa nhẹ nhàng và dai dẳng, như một bản tình ca buồn da diết ru hồn người lữ khách. Mưa len lỏi vào từng con hẻm nhỏ, phủ lên những mái nhà rêu phong một lớp áo ẩm ướt, nhuộm thẫm cả không gian bằng một màu xám buồn man mác.

Có khi mưa chỉ là những hạt bụi nước li ti, giăng mắc như sương khói, khiến những đồi thông xa xa trở nên mờ ảo, hư hư thực thực. Ánh đèn vàng le lói hắt ra từ những ô cửa sổ,  bóng mờ những bóng người vội vã lướt qua, tất cả như chìm trong một bức tranh thủy mặc,  lãng đãng và thơ mộng. Những giọt mưa bé nhỏ đọng lại trên những cánh hoa hồng nhung, long lanh như những viên ngọc quý, càng làm tôn thêm vẻ đẹp kiêu sa của loài hoa xứ lạnh.

Rồi bất chợt, cơn mưa nặng hạt hơn, rơi đều đều, rả rích. Tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng gió rì rào qua những tán lá thông, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc du dương, dìu dặt, ru lòng người vào cõi tĩnh lặng.  Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây thoang thoảng trong không khí,  mang theo hơi thở của núi rừng,  khiến lòng người chợt thấy bình yên đến lạ.

Trong những ngày mưa Đà Lạt, người ta thường tìm về những quán cà phê nhỏ xinh, nép mình bên ô cửa sổ,  nhâm nhi ly cà phê nóng hổi,  lắng nghe tiếng mưa rơi đều đều, và thả hồn mình trôi theo những dòng suy nghĩ miên man.  Có khi, mưa Đà Lạt lại khơi gợi những nỗi nhớ, những kỷ niệm xa xôi, khiến lòng người chùng xuống, man mác buồn.  Nhưng rồi, cũng chính trong những khoảnh khắc ấy, ta tìm thấy sự an ủi, sự đồng cảm,  như thể tìm lại chính mình giữa chốn phố núi bình yên.

Mưa Đà Lạt không chỉ là một hiện tượng của tự nhiên, mà còn là một phần hồn của thành phố, góp phần tạo nên vẻ đẹp lãng mạn, nên thơ cho Đà Lạt. Mưa Đà Lạt khiến người ta nhớ, người ta thương, và muốn trở về mãi mãi.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024

HÈ VỀ RỒI ĐÂY TÂM HỒN XUYẾN XAO



 HÈ VỀ RỒI ĐÂY TÂM HỒN XUYẾN XAO

( Một chút hoài niệm nghe lòng vấn vương)

By  Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

"Hạ đã sang rồi, em có hay?

Sân trường ngập nắng, lá rơi đầy.

Xa xa đâu đấy, đàn ve gọi,

Gọi nắng hạ về, áo trắng bay!"

Những câu thơ ấy, tôi viết ra trong những ngày cuối cùng của thời học sinh, khi tiếng ve râm ran gọi hè về cũng là lúc báo hiệu một cuộc chia ly. Cái nắng hạ chói chang như càng làm rực rỡ hơn những tà áo trắng tinh khôi, cũng như càng làm nhói buốt hơn nỗi buồn sắp phải rời xa mái trường thân yêu.

Mái trường – nơi ươm mầm cho biết bao ước mơ, nơi chứng kiến biết bao khoảnh khắc tươi đẹp của tuổi học trò.  Nơi ấy có tình thầy trò ấm áp như nắng xuân, tình bạn bè thân thiết như keo sơn và cả những rung động đầu đời trong trẻo, e ấp. Nhớ những giờ lên lớp say sưa, những trò đùa tinh nghịch, những lần cùng nhau chia sẻ buồn vui dưới gốc phượng vĩ đỏ rực. Tất cả giờ đây như một thước phim quay chậm, hiện lên rõ mồn một trong ký ức.

Và em, mối tình đầu của tôi, cũng hiện diện trong những kỷ niệm ngọt ngào ấy.  Một ánh mắt, một nụ cười, một lời nói bâng quơ cũng đủ khiến trái tim tôi thổn thức. Tình yêu thời học trò thật đẹp, thật trong sáng, không toan tính, vụ lợi, chỉ đơn giản là những rung động nhẹ nhàng, e ấp, trong veo như giọt sương mai, chỉ cần một chút quan tâm nhỏ bé cũng đủ làm bừng sáng cả một khoảng trời. Một thoáng bâng khuâng, một ánh mắt dịu dàng, một nụ cười e ấp cũng đủ khiến trái tim tôi thổn thức.

"Anh về nơi cuối trời thương nhớ, riêng tôi ngược về chốn xa xăm...".  Hạ này, chúng ta sẽ mỗi người một phương trời.  Cánh chim nhỏ ngày nào giờ đã đủ lông đủ cánh, sẵn sàng bay đến những chân trời mới, theo đuổi những ước mơ, hoài bão riêng. Khoảng cách địa lý có thể chia xa chúng ta, nhưng những kỷ niệm đẹp sẽ mãi là hành trang theo ta suốt cuộc đời.

Nỗi buồn chia ly nghẹn ngào trong lồng ngực.  Liệu rồi mai đây, giữa dòng đời xuôi ngược, em có còn nhớ về tôi, nhớ về những kỷ niệm dưới mái trường, nhớ về mối tình đầu thơ mộng năm ấy?  Thời gian có thể làm phai nhạt nhiều thứ, nhưng tôi tin rằng, một thời áo trắng, một thời vừa biết mộng mơ, một thời của mối tình đầu sẽ mãi là một góc nhỏ thiêng liêng trong trái tim mỗi chúng ta. Và mỗi khi nhớ về, lòng ta lại dâng lên một nỗi bồi hồi khó tả, vừa ngọt ngào, vừa xao xuyến, vừa tiếc nuối cho một thời đã qua.

( Tỉnh lẻ đêm buồn, 3/11/2024 “ Rừng Xưa Chưa Khép”)