Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025

TẤM ẢNH CŨ

 TẤM ẢNH CŨ

Lời dẫn

Có những ký ức chỉ nằm yên trong một tấm ảnh, nhưng mỗi lần chạm vào, ta lại nghe lòng mình rung nhẹ như gió đầu thu.
Giữa sắc vàng muộn và tiếng cười đã xa, ta chợt nhận ra: thời gian đi qua, nhưng cảm xúc thì vẫn ở lại, nguyên vẹn như ngày nào.

Bài thơ

Tấm ảnh hoen màu như thu muộn
Ánh mắt hôm nào vẫn ở đây
Vạt nắng hong vàng bên hiên cũ
Tiếng cười bay giữa gió heo may

Thời gian khẽ gấp trang thương nhớ
Nỗi buồn man mác cứ vơi đầy
Chạm nhẹ vào tim làn khói sớm
Ngỡ người vừa bước xuống sân này.

Lời kết

Rồi tấm ảnh lại nằm im trong ngăn kéo cũ, nhưng dư âm của một thuở đã xa vẫn không chịu ngủ yên.
Có lẽ vì ở đâu đó trong những khoảng lặng của đời, ta vẫn mong một lần nữa nghe tiếng bước chân quen… như thể người vừa mới đi qua sân này thôi.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


KHÓI SỚM

 KHÓI SỚM

Lời dẫn
Sớm mai đôi khi chỉ cần một làn khói mỏng cũng đủ đánh thức trong ta những khoảng lặng rất cũ.
Giữa hiên vắng và hơi ấm còn sót lại trên ly trà, ta bỗng nghe lòng mình chạm vào nỗi nhớ mơ hồ… như sương tím quê nhà.

Bài thơ
Khói sớm thoát lên từ hiên vắng
Lửng lơ bay vào khoảng trắng trời
Ly trà cũ còn nguyên hơi ấm
Bàn tay vương chút lạnh hư không

Nỗi nhớ đọng như sương quê tím
Giọt buồn rơi xuống đáy mênh mông
Ngày mới khẽ trôi qua ngõ nhỏ
Lòng còn vương chút buổi chiều đông.

Lời kết
Rồi khói tan, ngày mới vẫn bình yên trôi qua ngõ nhỏ.
Nhưng đâu đó trong miền sâu thẳm, ta vẫn giữ lại một chút rung động – như dư âm của buổi sớm chưa kịp phai – để biết rằng trái tim mình vẫn còn ấm giữa mùa đông dài.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


Thứ Hai, 24 tháng 11, 2025

THƯ KHÔNG GỬI

 THƯ KHÔNG GỬI

🌿 Lời dẫn:

Có những điều muốn nói ra nhưng bàn tay cứ chần chừ trên trang giấy. Không phải vì thiếu lời, mà vì lòng còn giữ những khoảng lặng chưa gọi được thành tên. Và trong khoảnh khắc ấy, ta hiểu: đôi khi sự dịu dàng nhất lại nằm ở những điều không gửi đi.

 Bài thơ:

Giấy trắng nằm chờ từng nét mực
Ngòi bút run run chạm tiếng tên
Câu chữ chảy dài trong vòm nhớ
Mà lòng thôi viết giữa ưu phiền

Xếp hết yêu thương vào tĩnh lặng
Giấu trong ngăn tủ của bình yên
Bức thư chưa gửi thành mây trắng
Bay theo gió mỏng phía trời bên.

🌙 Lời kết

Rồi ta gấp lại trang giấy còn dang dở, như gấp lại một miền thương chưa kịp gửi. Nhưng điều không viết ra đôi khi lại ở lại lâu hơn: lặng lẽ hóa thành mây, thành gió, thành chút nhẹ nhàng trôi qua đời ta. Và trong khoảng trời ấy, ta học được rằng: yêu thương không nhất thiết phải thành lời, chỉ cần thành an yên trong lòng.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

CON TÀU ĐÊM

CON TÀU ĐÊM

🌿 Lời dẫn

Có những cuộc tiễn đưa chẳng ồn ào, chỉ có tiếng gió luồn qua ray sắt, tiếng còi tàu kéo dài như một nỗi nhớ chưa kịp gọi thành tên. Trong phút chốc ấy, ta chợt hiểu: có những bước chân rời xa không chỉ mang theo một người… mà mang theo cả một khoảng trời trong ta.

🌧️ CON TÀU ĐÊM

Ray sắt dài trôi qua thác gió
Ga đêm mờ khói lạnh vây quanh
Tiếng còi vọng xuống như lời nhớ
Mắt buồn theo nhịp sóng mây xanh

Tiễn người khuất bóng nơi phố lạ
Giờ phút trôi nghiêng bến lắng thanh
Chỉ một gang tay mà xa mãi
Tàu rời… hồn cũng gửi theo nhanh.

🌙 Lời kết

Tàu đi rồi, khói đêm tan dần, nhưng dư âm của cuộc chia tay vẫn ngân lại đâu đó giữa nhịp thở nhẹ của lòng. Ta đứng yên nhìn khoảng trống đang khép lại, để thấy rằng: mọi chia ly rồi cũng hóa thành gió, chỉ còn tình thương là ở lại – âm thầm, bền bỉ, dịu dàng như chính khoảnh khắc ta tiễn người đi.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2025

KHÚC TIỄN NGƯỜI QUA LŨ

 KHÚC TIỄN NGƯỜI QUA LŨ

Lời dẫn

Giữa nhịp thở của mưa lũ, có những linh hồn đã rời bến cõi mà không kịp nói một lời. Bài thơ này xin được như một hơi thở chậm, gửi chút ánh sáng nhẹ vào những mất mát, và chạm đến niềm thương đang nằm yên trong mỗi người.

Bài thơ

Mưa trắng trời ruồng trôi mái ngói
Nước ôm làng, nuốt cả bến xưa
Tiếng mẹ gọi con hòa trong gió
Như khói nhang bay giữa sớm mưa
Sông vốn hiền nay dâng nỗi dữ
Lũ tràn qua, cướp những câu thưa
Thuyền không kịp về bên bờ nội
Bóng người tan giữa sóng bốn mùa.

Ôi những mắt xanh vừa khép lại
Khi mùa chưa kịp nở hoa cau
Ôi những bàn tay còn ấm lắm
Chưa kịp tiễn nhau một tiếng chào
Đêm trắng, trăng mờ trong nước lạnh
Gió quẩn ru những dáng lao đao
Nỗi đau nằm sâu trong ngực đất
Mà nước muôn trùng vẫn dạt dào.

Huế ơi, áo tím nghiêng trong gió
Phố cổ loang chiều tiếng chuông xa
Miền Trung dằng dặc trời mưa dội
Ai đắp cho người một tấm nhà
Đắp cả mộng xanh trong giấc ngủ
Đắp bình yên chở suốt đường qua
Để bên sông Hương hoa lại nở
Để đồng quê gạo vẫn thơm ngà.

Người đi, xin giữ hồn mây trắng
Như khăn tang nhẹ cuối chân trời
Người đi, xin để câu hò lặng
Chảy nghe buồn mà vẫn đầy vơi
Mai lũ tan rồi, bờ sẽ ấm
Nắng sẽ hong khô ánh mắt cười
Ta sẽ thắp hương nơi xóm nhỏ
Gọi tên từng bóng đã xa rời.

Mưa rồi sẽ tạnh, mây rồi sáng
Nước rút về, sông lại êm ru
Cánh diều sẽ bay ngang tháng Chạp
Tiếng trẻ cười sẽ gọi mùa thu
Chỉ có tim người mang vết nhớ
Mỗi giọt đêm mang dáng nước hư
Tiễn biệt — không đưa vào quên lãng
Người còn trong đất, đất thành thơ.

Lời kết

Khi nước rút, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của đất trời và bước đi thầm của ký ức. Xin nguyện cho những người đã khuất được an yên trong dòng chảy lớn của vũ trụ, và cho chúng ta giữ lòng sáng mà đi tiếp, nhẹ như mây qua bờ cỏ.

 “Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2025

GẶP NHAU GIỮA MỘT NGÀY KHÔNG HẸN

 🌿 GẶP NHAU GIỮA MỘT NGÀY KHÔNG HẸN

Lời dẫn
Có những ngày chúng ta vô tình bước qua nhau giữa phố, không hẹn mà gặp, không chủ ý mà lòng bỗng rung lên một nhịp rất khẽ. Chỉ một ánh nhìn, một câu chào, một chút nắng rơi trên mái tóc… cũng đủ làm ta nhớ mãi về khoảnh khắc ấy — như thể đã quen từ một kiếp nào xa lắm.

Bài thơ
Nắng rụng vàng lên vùng tóc mỏng
Câu chào trao lạc giữa môi cười
Mắt chạm mắt như từng quen lắm
Nhưng lòng chưa kịp gọi thành người

Chỉ biết gió nhẹ run cành lá
Đường chiều mơ mỏng bước ai đưa
Nếu một mai vô tình quên lối
Xin gói thương này giữa sớm trưa.

Lời kết
Đôi khi điều đẹp nhất không phải là những điều dài lâu, mà là khoảnh khắc ngắn ngủi khiến trái tim chạm vào một vùng thương dịu dàng. Dù ngày mai có vô tình quên lối, ta vẫn giữ lại cho mình một chút ấm áp — như gói một niềm thương nhỏ, để nhớ và để mỉm cười mỗi khi nghĩ về.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

MỘT KHOẢNH KHẮC BÊN TÁCH TRÀ

🌿 MỘT KHOẢNH KHẮC BÊN TÁCH TRÀ

Lời dẫn
Có những buổi sớm, chúng ta chỉ cần một tách trà nóng để nhắc mình chậm lại giữa những vội vàng của cuộc sống. Hơi trà bốc lên mỏng như sương, hương trà thoảng qua hiên nhà… cũng đủ để lòng lắng xuống, để ta nghe rõ hơn nhịp thở của chính mình. Trong khoảnh khắc bình yên đó, mọi thứ bỗng trở nên dịu dàng và có ý nghĩa hơn.

Bài thơ
Gió sớm vờn bay quanh hiên vắng
Trà thơm ru giọt nắng lên tay
Hơi ấm chạm vào tim rất khẽ
Hương bay qua ngõ nhẹ như mây

Một tách, một lòng, tròn hơi thở
Một chén, một tình, lắng phút này
Ai uống giữa trời nghe trăng tỏ
Từng hơi trà hóa giọt thơ bay.

Lời kết
Một tách trà có thể không làm thay đổi cuộc đời, nhưng có thể làm sáng một phút giây. Chỉ cần ta kịp dừng lại, kịp lắng nghe hơi ấm chạm lòng, mọi mệt mỏi dường như tan chảy. Và chính trong những khoảnh khắc nhỏ bé đó — khi hương trà nhẹ hóa thành thơ — ta lại tìm thấy chính mình, thanh thản và đầy đủ.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2025

GIÓ MANG NGƯỜI ĐẾN

GIÓ MANG NGƯỜI ĐẾN

🌿 Lời dẫn

Có những khoảnh khắc đến thật nhẹ, như gió khẽ lùa bên ô cửa, nhưng lại đánh thức trong tim một miền mộng dịu dàng. Bài thơ là tiếng thì thầm của cảm xúc ấy—khẽ mà sâu.

Bài thơ

Gió đem người đến bên ô cửa
Như nắng mai trong mắt dịu dàng
Lời chưa ngỏ chạm miền nhịp thở
Mùa chưa sang mà đã nở vàng

Đêm xuống khẽ chong miền ánh mộng
Ngày lên hong chút ấm mơ màng
Tình như sương nhẹ rơi trên lá
Chạm rồi tan, vẫn mãi thầm vang.**

 

🌸 Lời kết

Dẫu chỉ là một chạm mong manh rồi tan như sương sớm, dư âm vẫn ở lại rất lâu trong lòng. Tình cảm đẹp đôi khi chỉ giản dị vậy thôi—nhẹ mà còn mãi.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

CHẠM NGÕ YÊU

 CHẠM NGÕ YÊU

🌿 Lời dẫn

Có những khoảnh khắc tình cảm đến thật nhẹ, như mùa hạ thoảng qua phố nhỏ, để lại một dư âm dịu dàng trong tim. Bài thơ là tiếng thì thầm của những rung động ấy—nhẹ, trong và mơ màng.

🌿 Bài thơ

Ta vừa đi ngang mùa hạ tím
Thơm lừng phố nhỏ thoảng hương bay
Ánh mắt người như làn nước biếc
Mát trôi từng nhịp giữa ban ngày

Ngõ vắng phai hoa mong người đến
Lời thầm theo nắng vội trao tay
Dù biết yêu là mong manh lắm
Vẫn ôm một chút ở nơi này.

🌸 Lời kết

Dẫu biết yêu là mong manh, nhưng vẫn có những điều ta giữ lại cho riêng mình—những cảm xúc ngọt ngào, tinh khiết, vừa đủ để trái tim ngân lên nhịp dịu dàng của cuộc sống.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2025

BỨC THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN

 💌 BỨC THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN

Lời dẫn:

Có những lá thư chưa từng gửi đi,
vì người nhận đã ở bên kia mùa nhớ…
Nhưng nỗi lòng thì vẫn âm thầm, lặng lẽ — như gió tìm về qua mấy nẻo xa xăm.

Bài thơ:

Có lần ta viết trong mùa gió
Thư bay ngang núi, vượt qua sông
Ngọn bút nghiêng theo miền kỷ niệm
Con chữ mang đầy bóng chờ mong

Tiếc rằng ngày ấy không trao kịp
Rồi nhớ tan vào tiếng chuông đồng
Giờ đứng bên hiên nhìn mây trắng
Thư cũ nằm yên giữa đáy lòng.

Lời Kết

Chỉ là một bức thư chưa kịp gửi,
mà hoá thành kỷ niệm —
nằm yên nơi sâu nhất của tim.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

NGÀY NẮNG GHÉ QUA TIM

🌸 NGÀY NẮNG GHÉ QUA TIM

Lời dẫn:

Một sớm xuân về, nắng khẽ ghé qua thềm, chạm vào trái tim đang yên ả.
Chỉ một ánh nhìn, một làn hương thoảng… mà lòng bỗng rung lên nhịp mới.

Bài thơ:

Nắng ghé qua thềm khi xuân tới
Hương tóc người vương thoảng gió thanh
Ánh mắt sưởi tan làn sương sớm
Bàn tay chạm khẽ nhịp lòng anh

Ta biết tình yêu không hẹn trước
Như mây trôi giữa bốn mùa quanh
Giữ một phút thôi, rồi buông nhẹ
Mà trong tim vẫn lửa long lanh.

Lời kết:

Giữ một phút rồi buông nhẹ,
nhưng dư âm tình vẫn lấp lánh trong tim —
như nắng xuân chưa kịp tắt giữa chiều an yên.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2025

🌾 MẮT EM TRONG MÙA NẮNG

 🌾 MẮT EM TRONG MÙA NẮNG

Lời dẫn:
Giữa mùa nắng, chỉ một ánh nhìn thôi — cũng đủ làm tim khẽ hát.

Bài thơ:

Giọt nắng trôi qua hàng mi nhỏ
Thoáng hương tóc gió nhẹ bên sông
Tim ai khẽ đập theo nhịp thở
Bến nhỏ mơ màng ngắm mây bồng

Ánh mắt trao nhau như mới biết
Tiếng cười thả trắng dưới rèm hồng
Yêu chẳng nói nhưng nghe lòng hát
Như hoa mang mật đến mùa đông.

Kết:
Một thoáng nắng trong mắt em — đã thành kỷ niệm của mùa.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

🌬 GIÓ THÌ THẦM BÊN VAI

 🌬 GIÓ THÌ THẦM BÊN VAI

Lời dẫn:
Có những cuộc gặp chẳng hẹn mà thành.
Một thoáng chạm vai, một nụ cười nhẹ trong phố nhỏ — vậy thôi, mà lòng đã nghe gió thì thầm điều gì thật lạ… Có lẽ, đó là tiếng gọi dịu dàng của một mối tình vừa kịp thoáng qua.

Bài thơ:

Một thoáng chạm vai trong phố nhỏ
Nụ cười như giấu ở trong tim
Người đi vội vã, hương còn đó
Bước tôi chậm lại ngắm cành xim

Giữa vạn gương người trong chiều tím
Chỉ mắt em là chẳng ẩn mình
Gió biết tình này như gió thổi
Thoảng ngang đời một buổi yên bình.

Lời kết:
Tình yêu đôi khi chỉ là một cơn gió nhẹ — thoảng qua, không hẹn ước, không níu giữ,
nhưng để lại trong lòng người một khoảng lặng thật sâu… như tiếng gió thì thầm bên vai.
🌾

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2025

HUẾ TRONG MƯA LŨ

  

🌧️ HUẾ TRONG MƯA LŨ

🌿 Lời dẫn:

Mỗi mùa lũ đi qua, Huế lại chở nặng thêm một tầng ký ức. Dòng Hương Giang không chỉ dâng nước mà còn dâng nỗi niềm — nỗi thương, nỗi nhớ, nỗi lặng im của những linh hồn vẫn vấn vít cùng sương khói.
Trong cơn mưa trắng trời, Huế như một giấc mộng: vừa thực, vừa hư, vừa ướt đẫm mà lại trong vắt đến nao lòng.

💧 MƯA TRÊN CẦU TRƯỜNG TIỀN

Trường Tiền mấy nhịp chìm trong nước
Mưa trắng trời, che mất bờ xa
Áo tím qua ngang mùa lũ cũ
Gót sen dừng lại trước hiên nhà

Chuông chùa Thiên Mụ ngân trong gió
Như gọi bóng ai khuất ngàn xa
Huế vẫn lặng nghiêng như để nhớ
Giữa tiếng mưa dài những chiều qua..

💦 SÔNG HƯƠNG MÙA LŨ

Hương Giang dâng nước tràn qua bến
Cuốn bóng rồng xưa khỏi bức tường
Đò nhỏ không tìm ra bờ cũ
Chỉ thấy mây trôi lẫn gió vương

Phố cổ ngập sâu trong tiếng sóng
Hàng hiên le lói ánh đèn sương
Huế cúi nghiêng mình trong gió lạnh
Vọng tiếng hò đưa giữa vô thường.

🌙 Lời kết:

Huế vẫn thế — dịu dàng ngay cả trong cơn lũ.
Giữa tiếng chuông, tiếng mưa, và tiếng hò chập chờn bên sông, ta thấy lòng mình lắng lại, nghe rõ một điều:
**Không có gì mất đi, chỉ là hóa thành mưa – và rơi về phía nhớ.**

“Rừng Xưa Chưa Khép”

SÔNG HƯƠNG MÙA LŨ

 SÔNG HƯƠNG MÙA LŨ

🌿 Lời dẫn:

Mùa lũ về, Huế lại trầm mình trong dòng nước đục, nơi Sông Hương dâng cao như muốn ôm lấy cả thành phố vào lòng. Giữa mưa gió mịt mùng, có người đứng lặng bên bờ, nghe tiếng hò xưa tan trong khói nước mà lòng chợt se sắt một nỗi thương không gọi thành tên.

 

💧 Bài thơ:  

SÔNG HƯƠNG MÙA LŨ

Hương Giang dâng nước tràn qua bến 

Cuốn bóng rồng xưa khỏi bức tường 

Đò nhỏ không tìm ra bờ cũ 

Chỉ thấy mây trôi lẫn gió vương 

Phố cổ ngập sâu trong tiếng sóng 

Hàng hiên le lói ánh đèn sương 

Huế cúi nghiêng mình trong gió lạnh 

Vọng tiếng hò đưa giữa vô thường.

🌙 Lời kết:

Có những mùa nước lớn không chỉ ngập tràn phố xưa, mà còn lay động cả ký ức. Huế vẫn cúi nghiêng mình trong cơn gió lạnh, như chấp nhận, như tiễn đưa… và trong tiếng hò chợt vọng giữa vô thường, lòng người lại thấy mình nhỏ bé mà thương vô hạn.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

MƯA TRÊN CẦU TRƯỜNG TIỀN

 

MƯA TRÊN CẦU TRƯỜNG TIỀN

🌿 Lời dẫn:

Có những buổi mưa Huế rơi không dứt – như giăng một tấm màn mỏng giữa thực và mơ. Dưới làn mưa trắng trời, cầu Trường Tiền nghiêng mình soi bóng nước, còn tiếng chuông Thiên Mụ từ xa vọng lại như gọi hồn bao kỷ niệm. Giữa mênh mang ấy, có người lặng nhớ một dáng xưa áo tím…

💧 Bài thơ:

MƯA TRÊN CẦU TRƯỜNG TIỀN

Trường Tiền mấy nhịp chìm trong nước 

Mưa trắng trời, che mất bờ xa 

Áo tím qua ngang mùa lũ cũ 

Gót sen dừng lại trước hiên nhà 

Chuông chùa Thiên Mụ ngân trong gió 

Như gọi bóng ai khuất ngàn xa

Huế vẫn lặng nghiêng như để nhớ 

Giữa tiếng mưa dài những chiều qua..

🌙 Lời kết:

Huế trong mưa không chỉ là cảnh, mà là tâm. Mỗi giọt mưa rơi như chạm khẽ vào quá khứ, làm sống lại một nỗi nhớ mềm, một mảnh tình chưa nói hết. Và khi tiếng chuông chùa ngân lên giữa chiều lũ, Huế lại lặng nghiêng — như để nhớ thay cho lòng người.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2025

CHA – MẸ TRONG MÙA NƯỚC LỚN

 

🌾 CHA – MẸ TRONG MÙA NƯỚC LŨ

(Lời dẫn)
Miền Trung – nơi mưa chưa dứt đã nghe tiếng lũ về.
Ở đó, có người Cha năm nào gác mái chèo trong đêm giông,
và người Mẹ gánh nắng qua bao mùa nước dâng,
để lại cho con một miền ký ức ngập ngời sương khói.

I. CHA TRONG MƯA LŨ

Bờ tre cũ rụng hoa cau trắng,
Nghe cha khua mái trước mùa mưa.
Năm ấy nước dâng qua mái ngói,
Cuốn bóng cha về phía sông thưa.

Võng thiếu ấm, chiều nghiêng tiếng gió,
Giọng trầm xưa còn đọng hiên ngà.
Con đứng mãi bên đồi lúa mới,
Nghe cha về trong tiếng chim ca.

Sông vẫn chảy, lũ rồi cũng xuống,
Mà lòng con chẳng vợi bao lần.
Nhóm bếp nhỏ hong đôi áo cũ,
Áo cha từng che nắng tháng năm.

II. MẸ TRONG NGÀY NƯỚC LỚN

Mẹ gánh nắng qua bao mùa lũ,
Tiếng ru theo khúc gió ven đồi.
Ngày nước lớn tựa hồ như nuốt,
Mái lá nghèo và bóng mẹ trôi.

Con chạy mãi mà không kịp với,
Chỉ còn hương quấn giữa bờ xa.
Đêm Huế trắng, mưa rơi ngấn phố,
Bước con rời chẳng thấy về nhà.

Mẹ nằm lại trong miền bọt sóng,
Trăng treo nghiêng gọi khúc Nam ai.
Lửa bếp nhỏ tưởng chừng muốn cháy,
Trong trái tim một kẻ còn hoài.

(Lời kết)
Giờ sông vẫn chảy, mưa vẫn rơi, mái nghèo vẫn thở khói chiều,
chỉ cha mẹ đã hóa thành mây, thành nước, thành gió, thành cau trắng bên hiên.
Mỗi mùa lũ về, con lại thắp nén hương lòng,
nghe tiếng mái chèo khua, nghe giọng ru ngân,
và thấy cha mẹ về giữa mùa nước lớn…

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

GỬI VỀ XỨ HUẾ TRONG MƯA LŨ

 💜 GỬI VỀ XỨ HUẾ TRONG MƯA LŨ

Lời dẫn

Những ngày này, xứ Huế lại oằn mình trong cơn mưa lũ.
Dòng sông Hương thơ mộng giờ hóa thành con nước mênh mông, ôm trọn cả phố cổ trầm mặc và những mái ngói rêu phong.
Từ nơi xa, lòng người như cũng lặng đi theo từng nhịp chuông Thiên Mụ, theo con nước dâng tràn.
Xin gửi chút thương, chút nhớ về Huế — nơi nỗi đau cũng mang dáng vẻ dịu dàng và kiêu hãnh.

Bài thơ

GỬI VỀ XỨ HUẾ TRONG MƯA LŨ

Sông Hương dâng ngập bờ thương nhớ,
Phố cổ chìm trong gió lạnh băng.
Tiếng chuông Thiên Mụ buồn theo sóng,
Cầu Trường Tiền trắng những mạch ngang.

Áo tím nay loang màu nước mắt,
Vườn xưa im tiếng nguyệt cung vang.
Huế ơi, rồi cũng qua cơn lũ,
Thương lắm Miền Trung giữa gian nan.

Lời kết

Huế rồi sẽ lại xanh sau những ngày giông gió.
Những giọt nước mắt hôm nay sẽ hóa thành giọt nắng, soi lên những mái chùa, những cầu cong in bóng sông Hương.
Dẫu thiên tai có quặn lòng, Huế vẫn mãi dịu dàng như chính tấm lòng người dân xứ ấy –
lặng lẽ, bền bỉ, mà chan chứa yêu thương.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2025

TÁCH TRÀ VÀ DÁNG XƯA

 🍵 TÁCH TRÀ VÀ DÁNG XƯA

🌿 Lời dẫn:

Có những buổi sớm, ta ngồi bên hiên, chậm rãi rót chén trà giữa lặng im.
Mùi trà phảng phất, nắng nghiêng qua vai, và ký ức – như giọt sương – khẽ tan rồi lại đọng.
Trong phút giây không còn xưa hay nay, chỉ có hơi ấm trong tay và bóng dáng trong tâm, ta chợt hiểu:
Mọi điều từng qua đều chỉ là hơi thở của vô thường.
Chỉ khi lòng đủ tĩnh, dáng xưa mới về — không bằng hình, không bằng tiếng, mà bằng sự an nhiên nơi tâm đã buông.

🍂 Bài thơ: TÁCH TRÀ VÀ DÁNG XƯA

Chén trà úa nắng bên thềm vắng
Bóng xưa nghiêng ngả ở trong tôi
Như lá trôi qua mùa gió lạ
Như mây tan giữa tuổi xa xôi

Nụ cười thoáng tựa hương lan muộn
Giọt lệ mờ như buổi sương rơi
Trà vẫn rót thêm vào quạnh quẽ
Mà hồn còn giữ một vòng đôi.

🌸 Lời kết:

Tách trà dẫu nguội, hương vẫn còn;
dáng xưa dẫu mất, tình vẫn ấm.
Tất cả những điều đi qua — chỉ là cơn gió thoảng trên dòng nước.
Nhưng tĩnh lặng ở đáy nước thì chưa từng đổi thay.
Giữa nhân gian muôn biến động, ai giữ được cho mình một tách trà và một nụ cười lặng,
ấy là đã gặp lại dáng xưa — trong chính sự bình yên của tâm mình.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

DÒNG SÔNG CŨ


DÒNG SÔNG CŨ

🌿 Lời dẫn:

Có những dòng sông không chỉ chảy qua đất trời, mà còn chảy qua ký ức con người.
Ở đó, có bến nước lặng im, có vầng trăng soi bóng cũ, có tiếng gió thầm thì như nhắc lại một cuộc hẹn đã xa.
Và khi người đi rồi, chỉ còn lại con sông — vẫn chảy, vẫn ngân, như nỗi nhớ chẳng bao giờ ngủ yên...

🌙 Bài thơ: DÒNG SÔNG CŨ

Sông chảy dọc mơ hồ thương nhớ

Bến nằm im lặng ngóng thuyền quen

Những lối nhỏ mang hình đôi bóng

Đã bao mùa nhớ gót chân quen

Vầng trăng vẫn rạng nơi đầu sóng

Đợi ai qua bến đã bao phen

Thuyền không về nữa thôi im nước

Sông vẫn ngân khúc mộng không tên.

🍂 Lời kết:

Thời gian có thể xóa mờ dấu chân, nhưng không thể làm cạn những dòng sông ký ức.
Bởi trong sâu thẳm, vẫn có một khúc “mộng không tên” ngân lên từ lòng người — nơi cũ, bến xưa, và một niềm thương chưa kịp gọi thành tên.

“Rừng Xưa Chưa Khép”