SÔNG HƯƠNG MÙA LŨ
🌿 Lời dẫn:
Mùa lũ về, Huế lại trầm mình trong
dòng nước đục, nơi Sông Hương dâng cao như muốn ôm lấy cả thành phố vào lòng.
Giữa mưa gió mịt mùng, có người đứng lặng bên bờ, nghe tiếng hò xưa tan trong
khói nước mà lòng chợt se sắt một nỗi thương không gọi thành tên.
💧 Bài thơ:
SÔNG
HƯƠNG MÙA LŨ
Hương Giang dâng nước tràn qua
bến
Cuốn bóng rồng xưa khỏi bức
tường
Đò nhỏ không tìm ra bờ cũ
Chỉ thấy mây trôi lẫn gió vương
Phố cổ ngập sâu trong tiếng
sóng
Hàng hiên le lói ánh đèn sương
Huế cúi nghiêng mình trong gió lạnh
Vọng tiếng hò đưa giữa vô thường.
🌙 Lời kết:
Có những mùa nước lớn không chỉ ngập
tràn phố xưa, mà còn lay động cả ký ức. Huế vẫn cúi nghiêng mình trong cơn gió
lạnh, như chấp nhận, như tiễn đưa… và trong tiếng hò chợt vọng giữa vô thường,
lòng người lại thấy mình nhỏ bé mà thương vô hạn.
“Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét