Câu chuyện 2
Chuyện HỒN MA
THẰNG SÁU SỤT
Phần một
Phần một
Tôi
thấy ma.
Từ
ngày thầy thỉnh vong mẹ con bà Mọi về chùa, xóm tôi đã trở lại sự bình yên vốn
dĩ của nó. Bà con trong xóm yên ổn làm ăn. Nhất là sau khi nhà nước mở cửa, kinh
tế gia đình của bà con được phần nào thong thả hơn trước: nhà cửa được sửa sang
xây mới; hàng ranh, hàng rào trước kia là cây nổ, cây dẹp, nay được xây tường
rào, hoặc được rào lại bằng lưới B40, không còn cảnh nhà tranh vách đất
nữa...Nhờ thế mà làng xóm trông sạch sẽ, quang đãng hơn trước, làm bớt đi phần
nào cái vẻ âm u lành lạnh vào mỗi lúc đêm về của ngày xưa.
Thấy mới đó mà nay đã hai mươi mấy năm rồi, các vị cao niên trưởng thượng trong làng “ra đi” gần hết, chỉ còn lại vài người và lớp trẻ đang tấn lên. Song cùng với sự thay đổi của xóm làng, là việc xuất hiện các băng nhóm thanh thiếu niên hư hỏng, không lo học hành làm ăn, chỉ biết bê tha rượu chè, tập họp băng đảng đánh nhau quậy phá xóm làng, gây mất trật tự trị an. Phần lớn bọn chúng là con của những gia đình không quan tâm giáo dục con cái và cũng có những đứa ỷ lại là con " ông nọ, bà kia" mà xem thường pháp luật.
Vào một đêm nọ, các nhà trong hẻm xóm tôi bị đánh thức bởi những tiếng chân chạy thình thịch, tiếng la hét chửi thề thành một mớ âm thanh hỗn độn. Giữa đêm hôm khuya khoắt, yên tĩnh, mà cả chòm bỗng náo động, làm ai nấy cũng bất ngờ không biết có chuyện gì xảy ra. Ngay lúc ấy có tiếng la rõ mồn một: "Má ơi, chết con rồi! Anh ơi, nó đâm em rồi"…Và tiếp theo là tiếng rên la đau đớn, lúc đầu còn to rồi mỗi lúc về sau một nhỏ dần...đến lúc chỉ còn nghe ứ ứ ít tiếng, rồi…yên lặng. Rồi bỗng có tiếng nói to: "Tiêu diệt được một con rồi, tụi mày ơi! Còn thằng anh nữa!”
Thấy mới đó mà nay đã hai mươi mấy năm rồi, các vị cao niên trưởng thượng trong làng “ra đi” gần hết, chỉ còn lại vài người và lớp trẻ đang tấn lên. Song cùng với sự thay đổi của xóm làng, là việc xuất hiện các băng nhóm thanh thiếu niên hư hỏng, không lo học hành làm ăn, chỉ biết bê tha rượu chè, tập họp băng đảng đánh nhau quậy phá xóm làng, gây mất trật tự trị an. Phần lớn bọn chúng là con của những gia đình không quan tâm giáo dục con cái và cũng có những đứa ỷ lại là con " ông nọ, bà kia" mà xem thường pháp luật.
Vào một đêm nọ, các nhà trong hẻm xóm tôi bị đánh thức bởi những tiếng chân chạy thình thịch, tiếng la hét chửi thề thành một mớ âm thanh hỗn độn. Giữa đêm hôm khuya khoắt, yên tĩnh, mà cả chòm bỗng náo động, làm ai nấy cũng bất ngờ không biết có chuyện gì xảy ra. Ngay lúc ấy có tiếng la rõ mồn một: "Má ơi, chết con rồi! Anh ơi, nó đâm em rồi"…Và tiếp theo là tiếng rên la đau đớn, lúc đầu còn to rồi mỗi lúc về sau một nhỏ dần...đến lúc chỉ còn nghe ứ ứ ít tiếng, rồi…yên lặng. Rồi bỗng có tiếng nói to: "Tiêu diệt được một con rồi, tụi mày ơi! Còn thằng anh nữa!”
Tôi
bước xuống giường, ra mở cửa, thì thấy bà con tụ tập bàn tán xôn xao nơi góc rào
nhà bà Ba. Hỏi xem chuyện gì, thì được biết là thằng Sáu Sụt con bà Tuẫn ở xóm
trên bị đâm. Lách đám đông vào xem thì thấy cái xác thằng Sáu Sụt máu me bê bết
nằm trên vũng máu với cái dao Thái Lan cán vàng đâm vào cổ lút tới tận cán, máu
phụt ra dính đầy một mảng tường và tuôn trào lênh láng loang đến tận cửa ngỏ nhà
bà Nhơn luôn. Hỏi ra mới biết là thằng anh gây hấn với bọn côn đồ, bị chúng trả
thù nhầm thằng em. Nhìn cái xác từng hồi run run giật giật mấy cái, rồi cất tiếng
rên khe khẻ, khiến cho ai nấy cũng không tránh khỏi bàng hoàng và xót thương
cho thằng nhỏ mới 17 tuổi đầu hiền lành mà phải chết oan ức và lo lắng cho tình
trạng trật tự xã hội đang trên đà suy thoái.
Một
lúc sau thấy có người nhà tới vác cái xác đi, nghe nói đưa đi cấp cứu. Không
lâu sau đó nghe tin thằng Sáu Sụt đã chết trên đường đi cấp cứu vì vết thương
quá nặng làm đứt động mạch cảnh, mất máu nhiều quá; còn trong lúc chở nó đi,
hai chân thòng xuống mặt đất làm mòn hết hai nửa bàn chân, lòi xương trắng hếu.
*
* *

Chuyện
thằng Sáu Sụt bị đâm chết ngay góc rào nhà bà Ba làm cho bà con hoang mang liên
tưởng về cái chết của mẹ con bà Mọi hơn ba mươi năm về trước. Người ta lo sợ nó
sẽ thành cái huông, khiến những người khác chết thêm vì cái nghiệp này nữa. Nhưng
cái nỗi lo sợ đó chưa khiến cho bà con lo sợ bằng những cảnh tượng ma quái rùng
rợn cứ xảy ra hàng đêm kể từ sau cái ngày thằng Sáu Sụt chết – cái cảnh ma quái mà họ đã từng phải chịu đựng
cách đấy hơn hai mươi năm, tưởng đã yên, nào ngờ lại tiếp tục phải chịu đựng nữa:
Tiếng chó tru văng vẳng hàng đêm; tiếng gió rào rào mang theo tiếng kêu khóc
đến rợn người trong đêm mưa gió… Thật là hãi hùng!
Vào
một đêm nọ, tiết trời oi bức mà còn bị cúp điện nữa, không khí trong nhà ngột
ngạt khó chịu. Cả nhà tôi phải trải chiếu ngoài hiên nằm chờ ngọn gió nồm thỉnh
thoảng phe phẩy cho đỡ bớt phần nào cái không khí oi bức. Mãi đến khuya có âm
can, trời dịu dần, vừa chợp mắt thiu thiu, tôi bỗng nghe ba tiếng cú…cú…cú… lảnh
lót trên cây sung nhà bà Nhơn. Tôi bấm đồng hồ xem thấy đã hơn 12 giờ khuya, ngó
qua cây sung: bóng một con chim đập cánh bay đi. Linh cảm sắp xảy ra một chuyện
gì chẳng lành, tôi định gọi vợ con vào nhà, song cũng muốn nán lại thêm một
chút. Tôi linh cảm như thế là vì, theo tôi biết, các cụ ngày trước kỵ con chim
cú, chim heo lắm, các cụ xem nó đồng nghĩa với ma quỷ, ở đâu có nó kêu là ở đó
có ma; hễ nó mà kêu ở đâu chừng hai ba đêm thì thế nào xóm đó cũng có người
chết, hay người ốm cửu tử nhất sanh. Các cụ thường hay dặn con cháu không được
phơi quần áo con nít ban đêm ngoài trời, sợ chim cú, chim heo bay ngang qua in
bóng lên quần áo, đứa trẻ mặc vào sẽ bị bệnh. Cho nên đêm khuya thanh vắng mà
nghe ba tiếng chim cú lảnh lót như vậy, thấy rợn lắm! Vả lại, gần cả tháng nay
người ta không ngớt bàn tán về những chuyện ma quái rùng rợn nữa! Như vậy thì, hôm
nay chắc cũng có chuyện gì đây, tôi nghĩ vậy. Đang miên man nghĩ ngợi mông lung,
bỗng nghe cú, cú, cú ba tiếng lảnh lót nữa, nhưng lần này không phải ở cây sung
nhà bà Nhơn mà ở chòm dưới cây me nhà bà X. Tiếng cú kêu vừa dứt, thì tiếng chó
sủa trăng xa xa từ chòm trên vọng lại bâng quơ, sầu não. Rồi mỗi lúc tiếng chó
càng nhặt hơn và lan dần xuống chòm giữa (chòm tôi ở), mấy con chó ở đầu trên
gần cây sung bắt đầu tru lên hù hụ. Mỗi lúc càng cảm giác rõ điều gì bất an sắp
xảy ra, tôi quay qua gọi vợ con vào nhà, còn tôi ở lại xem xảy ra chuyện gì.
Cảnh
vật xung quanh thật yên tỉnh, không một ngọn gió, cây cối đứng yên phăng phắc
như đang say ngủ dưới ánh trăng non mơ màng huyền ảo. Những cây cổ thụ um tùm, rậm
rạp, trong bóng đêm, gợi lên cái cảm giác ma quái rờn rợn. Cây sung nhà bà
Nhơn, cây me cổ thụ nhà ông Hồng, ban ngày đã thấy âm u lạnh lẽo, về đêm lại
càng tăng thêm lạnh lùng kỳ quái!
Bỗng
lũ chó đồng loạt nổi lên tru một hồi dài bắt đầu từ xóm trên đến tận chòm nhà
tôi. Ở xóm dưới, tiếng chim cú cứ kêu cầm chừng ba tiếng, ba tiếng. Rồi một
ngọn gió từ đâu thổi tới làm cây sung kêu “xà.o.o.o!!!” “xà.o.o.o!!!”, như thể
là sắp có giông tố, trong khi các cây cối khác vẫn đứng yên không hề lay động. Tới
lần “xào” thứ ba, một cục sáng màu úa úa, bầm bầm to bằng cái chén từ trên cây
sung bay lờ lờ qua cây me nhà ông Hồng, khi tới cây me thì không còn thấy nữa. (Cục
lửa từ đâu bay lại cây sung thì tôi không thấy vì bị khuất.). Được một lúc bỗng
từ trên cây me từ từ rơi xuống từng cục, từng cục áng chừng gần chạm đất thì biến
mất. Độ chừng rửa xong cái mặt, thì từ dưới đất từng cục, từng cục nổi lên theo
thứ tự bay trở lại cây me. Chừng mấy cục bay lên hết, thì thấy một cục từ cây
me bay vòng ra ngoài đường, men theo đường bay xuống chòm dưới được một quãng
thì bị khuất không còn thấy nữa. Rồi lũ chó xóm dưới trở lại tru lên từng hồi rùng
rợn, tiếng chim cú kêu đổ dồn: cú…cú…cú…. Rồi những tràn cười ha…hả ha hả lảnh
lót nổi lên. Trong đêm vắng tiếng cười nghe ma quái, rùng rợn, thật khó tả: Ban
đầu tưởng chừng như phát ra ngay ở bên trên đầu, rồi từ từ trôi ra xa xa, âm
thanh nghe nhỏ dần nhỏ dần, cho đến lúc chỉ còn văng vẳng như từ cõi hư vô nào
vọng lại, thì đột nhiên như chiếc máy đột ngột vặn lớn volume, tiếng cười lại
vang lên lanh lảnh như đang ở phía trên đầu, rồi lại nhỏ dần nhỏ dần, và cứ thế
mà lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần, làm có cảm giác như cả không gian
đang bao trùm bởi một bầu không khí lạnh lùng, ma quái!
Hiện
tượng dị thường đó kéo dài chừng hơn
mười phút, thì trở lại bình thường. Chờ thêm một lúc nữa, không thấy hiện tượng
lạ thường gì nữa, tưởng mọi chuyện đã kết thúc, tôi toan đứng dậy vô nhà, thì
bỗng đâu một luồng gió thật mạnh từ xóm dưới thổi lên lùa qua các ngọn cây kêu
cái “rà…ào!!!” như thể là gió bão. Theo sau ngọn gió, một cục lửa xanh ẻo bằng
cái chén từ dưới bay lờ lờ về phía cây sung. Lũ chó bắt lại đầu tru lên từ xóm
dưới lan đến tận xóm trên. Bỗng có tiếng ai đó đằng hắng, la mấy tiếng chó chó,
mà dường như lũ chó cũng chẳng thèm để ý, cứ tru, tru mãi, kéo dài… đến cả nửa
tiếng đồng hồ chưa dứt!
* * *
Mới mờ sáng ra đã nghe mọi người bàn tán về
chuyện lạ hồi hôm. Có người nói thấy một cục lửa bay từ cây sung lên cây me nhà
ông chín Cùi ở xóm trên, trong lúc cục lửa bay bên trên, lũ chó bên dưới hống
cổ tru theo rùng rợn. Còn ở chòm dưới cây me nhà bà X, vợ chồng lão ba Sơn nghe
tiếng cười ma quái trên cây me sợ quá ôm nhau run cầm cập, la khóc rùm beng.
Nghe nhắc tới cây me ông chín Cùi và
cây me nhà bà X làm tôi chợt nhớ lại chuyện xưa và man mán hình
dung được gốc tích cục lửa ấy rồi! ( Tôi sẽ kể rõ hơn về gốc tích cục lửa)
*
* *
Phần 2
Oan
hồn thằng Sáu Sụt
Những
hôm sau cái ngày thằng Sáu Sụt chết, trong xóm-nhất là chỗ cây sung nhà bà Nhơn
- đã xảy ra nhiều hiện tượng quái dị, rùng rợn lắm. Có một buổi chiều trời mưa,
người ta thấy có những vệt nước đỏ nhờ nhờ như máu loãng từ chỗ thằng Sáu Sụt
nằm chết hôm trước hoà cùng dòng nước mưa chảy loang tới tận trước ngõ nhà bà
Nhơn. Rồi chen lẫn với tiếng mưa đêm rả rích buồn hiu khuya hôm đó, văng vẳng
tiếng khóc than như được phát ra từ một người sắp tắt hơi, rền rỉ, ai oán, não
nề, song không kém phần rùng rợn. Tiếng khóc phát ra dường như chỗ thằng Sáu
Sụt nằm rên ư ử hôm trước, khiến ai cũng liên tưởng đến cái chết khủng khiếp
của nó làm nỗi ám ảnh và sợ hãi về cảnh tượng hãi hùng cái chết của nó, cũng
như là oan hồn của nó hiện ra đâu đó, chẳng hạn đang đứng nơi cửa sổ phòng ngủ
vậy; thử hỏi, làm sao mà không thấy lạnh, thấy run?! Tôi đang nằm yên ấm với
những người thân, nghe tiếng khóc, trùm kín người trong hai ba lớp chăn mà còn
thấy “lạnh”; chớ cần gì phải nói tới những người nằm một mình, cô đơn trong đêm
vắng?!
Sau
này nghe người ta nói, tiếng khóc hôm đó chính là tiếng khóc của oan hồn thằng
Sụt, vì nó chết oan nên vong hồn còn lẩn quất, không siêu thoát, thấy trời mưa
buồn bã rồi ngậm ngùi cho số phận mà khóc than; còn để minh chứng cho nhận định
mình, họ cả quyết là những đêm trước đó, họ đã thấy một bóng người nằm giãy giụa,
rên la ngay chỗ thằng Sáu Sụt nằm chết.
Những
hiện tượng lạ cứ liên tục như thế, cho nên chuyện về hồn ma thằng Sáu Sụt lại
trở nên thành một chủ đề nóng, không kém gì chuyện hồn ma bà Mọi hồi hơn ba
mươi năm trước.
Đêm
nọ, có gia đình kia đang quây quần xem TV, chừng ấy độ chừng chín, mười giờ,
một người trong nhà bất giác thấy một bóng người xuất hiện ngoài cửa sổ nhìn
vào trong nhà, chú mục nhìn kỹ, thì nhận ra đó là bóng thằng Sáu Sụt mặt mũi
nhợt nhạt đang nhìn mọi người. Hoảng quá, chị ta vừa chỉ ra cửa sổ vừa la bài
hãi, lẫn mùi xú uế bay ra khắp nhà. Khi ấy mọi người nhìn theo tay chị cũng đều
kịp thấy bóng thằng Sáu Sụt từ từ nhạt dần rồi tan biến vào bóng đêm.
Từ
đó, chuyện về oan hồn thằng Sụt cứ được đồn ra từ làng trên đến dưới làm cho nhà
bà Tuẫn cũng thấy ngại ngùng. Nhiều lúc bà tâm sự là mong cho mau tới kỳ 49
ngày đặng rước thầy về cầu hồn cho nó để nó được siêu thoát, hay chí ít cũng về được nhà để gia đình cúng
kiến, chứ đừng hiện lên hù nhát xóm làng!
Và
rồi lễ cầu hồn thằng Sáu Sụt cũng được thực hiện ngay chỗ nó bị đâm. Lễ vật
chuẩn bị cho lễ cầu hồn này gồm nhang, đèn, hoa quả, bánh trái cùng với một dải
lụa trắng dài và một hình nộm được bện bằng rơm mặc quần áo cũng bằng vải lụa
trắng (nghe nói các thầy tụng kinh, làm phép cho vong hồn nó nương theo dải lụa
mà về nhà). Buổi lễ diễn ra rất trang nghiêm. Kết thúc buổi lễ, các thầy đốt hình nộm, rồi cho một
thằng nhỏ kéo dải lụa về nhà. (Phải kéo làm sao để dải lụa bay theo phất phơ
chớ không được để chạm đất.)
Sau buổi lễ đó, không biết thằng Sáu
Sụt có về nhà được hay không, mà tối hôm đó cả chòm chỗ nhà bà Nhơn, lũ chó lại
tru tréo cả đêm làm chẳng ai dám ngủ.Trời lặng yên mà cứ nghe trên cây Sung rào rào cùng
những tràng cười sằng sặc, sằng sặc cơ hồ như từ một cõi xa xăm nào vọng lại;
xen lẫn với những tràng cười “lạnh lùng ma quái” ấy, là tiếng khóc than kể lể
với giọng éo éo như của người gần đứt hơi, nghe thật là rùng rợn! Suốt đêm, cả
chòm lặng yên không có một tiếng ho hay đằng hắng, như thể là không còn sự hiện
hữu của con người nữa vậy, chỉ có lũ chó và những loài ma quái làm chủ tình
hình! Rồi sau đó, đêm nào cũng thế, tuy mức độ mỗi đêm có giảm hơn, song cũng
còn dễ sợ đến nỗi người ta phải than rằng: giá như không có lễ cầu hồn thì đỡ
sợ hơn!
Và
cũng vào một trong những đêm rùng rợn đó, tôi đã chứng kiến một hiện tượng lạ
lùng mà nó đã tạo trong tôi một ấn tượng cho tới ngày nay. Hôm ấy, độ chừng
quãng 1 hay 2 giờ khuya, tôi bỗng bị đánh thức bởi tiếng sủa của con chó nhà
ông Mít. Con chó cứ sủa hoài dai dẵng, gần cả nửa tiếng đồng hồ mà chẳng chịu
im, không phải tiếng sủa vọng vọng như khi thấy người lạ, mà là tiếng sủa mông
lung không cố định vào một đối tượng nào: cứ hu hu vài tiếng rồi hu hu, nghe
bực mình lắm. Không thể nào dỗ lại giấc ngủ, tôi dậy đi ra ngoài sân định tìm
cục gạch ném hờ con chó.
Ngoài
trời, trăng đêm hai mươi hai mươi mốt âm lịch ên hơi cao, ánh trăng mờ mờ, vàng
vọt, héo úa vì mặt trăng đang lẫn trong đám mây mù, trời mưa bay bay, cảnh vật
chung quanh như chìm đắm trong không gian lạnh lùng u tịch, ma quái. Gió thổi những
đám bụi mưa bay bay mờ mờ như sương như khói qua từng đợt từng đợt, trông giống
như từng đoàn âm hồn đang dắt díu nhau đi đến nơi trai đàn chẩn tế! Đang loay
hoay mò tìm cục gạch thì tôi chợt thấy một cục lửa chừng bằng cái chén con từ
trên cây khế nhà bên dưới nhà tôi bay ra và con chó lại càng sủa to hơn. Cục
lửa bay lờ lờ theo đường vòng qua cây sung nhà bà Nhơn rồi biến mất. Tôi thấy
nó tương đối rõ ràng vì nó bay chỉ cách tôi chừng hơn mươi thước. Khi ấy tự
nhiên trong tôi, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lên tới trên đầu, rồi
lan toả khắp châu thân, làm nổi da gà. Tuy vậy, cũng kịp lấy lại bình tỉnh, tôi
nép mình vào bụi bông trang rồi quan sát về hướng cây sung, có con chó nhà đứng
bên chân nên cũng thấy đỡ sợ. Lối chừng 5 phút sau, một vùng sáng rực từ hướng
Nam di chuyển dần về hướng cây sung. Khi vùng sáng tới gần nhất làm sáng rực
một vùng trời đêm, tôi thấy rõ ràng, trên gần đọt cây sung, bóng một đứa con
trai độ như thằng Sáu Sụt đang đứng, mặt hướng về chỗ vùng sáng, còn bên dưới
là một dải màu trắng dài phất phơ.( Tôi chỉ thấy phần sau lưng). Rồi vùng sáng
tiếp tục di chuyển về hướng bắc kèm theo âm thanh ầm ầm của chuyến tàu lửa đang chạy trên cầu.
Khi vùng sáng di chuyển đi xa, cái bóng trên cây sung cùng với dải lụa trắng
kia cũng từ từ mờ dần mờ dần rồi tan mất.
Nhiều
lúc tôi hay tự hỏi: có phải chăng đó là hồn ma thằng Sáu Sụt đã nương theo dải
lụa trắng của buổi lễ cầu hồn hôm trước để rồi không thể tách rời, cho nên mỗi
khi hiện hồn thì luôn có dải lụa trắng vấn vương?!
* * *
Chừng
một tuần sau, không biết từ đâu, có một ông thầy bói mù đến xóm tôi xem bói.
Nơi ông chọn để ngồi coi bói là gốc cây sung. Tôi cũng hiếu kỳ đến nhờ ông
“xem” thử, thấy ông nói đúng lắm; và mọi người cũng cho như thế. Tin đồn lan
ra, người ta kéo nhau tới “xem” thật đông. Bà con yêu cầu ông ở lại vài hôm để
“xem” cho những người chưa được “xem”. Thấy ông phải ngủ dưới gốc sung tội quá,
tôi cho ông ngủ nhờ ở hiên nhà. Việc cho ngủ nhờ này, tôi cũng bị công an gọi
làm việc.Tôi phải đấu tranh mãi. Cho đến khi anh công an khu vực có nhờ ông
“xem” thử, được ông nói trúng phốc, mới chịu để yên!
Ông
thầy bói có kể lại với tôi, cái đêm ông ngủ dưới gốc sung đã bị hai vong trên
cây sung quậy phá cả đêm không ngủ được. Một vong là nữ chết đã rất lâu rồi,
bản lĩnh cao lắm; và một vong con trai mới chết bị vong nữ này buộc đi theo.
Chúng nó hết nói chuyện rầm rì bên tai, thì sang qua rải cát rào rào xuống mặt
ông, làm ông phải ngồi chòng gộc suốt đêm.
Một
hôm nọ, Bà Tuẫn - má thằng Sáu Sụt tới “xem” bói. Bà hỏi xem về gia đạo, con
cái chứ bà không đả động gì tới chuyện con bà – thằng Sáu Sụt bị đâm gì cả. Ấy
thế mà, qua vài câu trả lời về gia đạo, ông thầy bói nói ngay: “Bà có một người
con trai bị đâm chết ở chỗ này, hiện thời nó đang ở trên cây sung muốn nói
chuyện với bà”.Nghe câu này khiến bà Tuẫn và mọi người chung quanh tái mặt. Bởi
lẽ, ông thầy mù mới từ xa tới, mà làm sao biết chuyện thằng Sáu Sụt bị đâm, làm
sao biết người đang ngồi trước mặt là mẹ thằng Sáu Sụt! Sau một phút định thần,
bà Tuẫn đồng ý nói chuyện với thằng Sáu Sụt. Ông thầy cho biết, thằng Sáu Sụt
mới chết nên khó nhập xác để nói chuyện, muốn nói chuyện phải qua ông thông
dịch lại. Qua trung gian của ông thầy, Bà Tuẫn hỏi nhiều chuyện riêng để kiểm
tra có phải đó thật là hồn thằng Sáu Sụt không. Và hết thảy các câu hỏi của bà
đều được trả lời đúng cả. Bà Tuẫn hỏi thăm về tình hình thằng Sụt sau khi chết.
Nó cho biết là nó chết oan. Tuần bốn mươi chín ngày có cầu hồn mà nó không vào
nhà được, thần cửa không cho vào vì mấy thầy không làm phép xin thần cửa. Gia
đình có cúng kiến gọi tên nó, nó có về nhưng chỉ đứng ngoài ngõ mà nhìn vô, đồ
cúng thơm phức, thấy thèm lắm, bụng đói cồn cào mà chẳng ăn uống gì được. Nó
bảo thà đừng cúng, đừng vái tên nó thì nó còn không thấy đói; chớ cúng, vái gọi
nó về mà không vào hưởng được, nó thấy đói lắm. Hiện thời vết thương ở cổ và
hai bàn chân nó đau nhức lắm, vì lúc trước, khi chở nó đi cấp cứu, hai bàn chân
nó thòng xuống, chà sát trên mặt đường bị mòn tới lòi xương. Nó xin một ít
thuốc để uống và xức. Nó dặn, nếu có cho nó thuốc thì đem tới gốc sung mà vái
tên nó rồi đốt thì nó sẽ nhận được. Chỉ cúng thuốc thôi đừng cúng theo bánh
trái, vì cúng theo bánh trái bọn cô hồn sẽ giành hết, nó không giành nổi với
bọn đó đâu…
* * *
Phần cuối
Chiều
hôm rằm tháng Bảy, bà con tổ chức cúng thí cô hồn ở chùa Địa Tạng (nói là chùa
theo thói quen của bà con, chớ đúng ra đó chỉ là cái miếu nhỏ được cất lên ở
thổ mộ mỗi khi có đám chết vào thổ mộ đều dừng tại đây để cúng kính trước khi
chôn).Trong lúc các sư cô đang cúng, bỗng một đứa con gái chừng 16,17 tuổi,
không biết từ đâu chạy tới trước đàn thí, mặt mày hầm hầm, chóng nạnh nói lớn: “Các
người từ trước tới giờ không biết cúng. Cúng có ít mà kêu cho đông.” Chỉ tay vào xung quanh, nó nói
tiếp: “ Nè, thấy chưa, bà con (các vong) – người ta kéo nhau tới đông nghẹt ở
đây mà đồ cúng thì ít quá, họ ăn đâu có đủ. Cho nên họ đang tranh nhau giành
giật kia à, ai mạnh thì giật được, ai yếu thì chịu đói. Họ tranh giành đánh đá
nhau kịch liệt, tôi phải đứng ra phân giải. Họ nói, họ tức mấy người lắm. Tuy
mấy người có tụng Chú biến thực, biến thuỷ, nhưng trong lúc tụng Chú, tâm lại
nghĩ chuyện xằng bậy nên đồ cúng biến thành những thứ xằng bậy hết, họ ăn chẳng
được. Cho nên, sau này có cúng thì cứ khấn vái bình thường đừng có bày đặt tụng
Chú nữa. Chú để cho các thầy đạo cao đức trọng trì tụng mới linh nghiệm. Còn
các người trì tụng chẳng những không lợi mà còn mang hoạ. Và cũng đừng cúng
kẹo, người âm không biết ăn kẹo. Còn vàng bạc thì cúng ít thôi, chứ cúng nhiều
bọn họ đánh bạc hết”. Nói rồi nó (đứa con gái bị tá xác) ngồi xuống chiếc chiếu
có bày biện đồ cúng tự nhiên bóc các thứ đồ cúng ăn uống một cách ngon lành. Nó
ăn một hơi bằng khoảng ba hoặc bốn người khỏe ăn vậy. Cho nên khó nghĩ là đứa
con gái ấy giả bộ. Vừa ăn nó (dùng
từ nó ở đây là chỉ đứa con gái đang ngồi ăn) vừa nói, nó là một vong nữ
chết do bọn Tây hãm hiếp cách đó đã lâu rồi, hiện thời nó ở cây me cổ thụ ở
phía dưới (ý nói cây me nhà ông Chín Cùi).Trên cây me còn nhiều vong khác trú
nữa, nhưng những vong đó công lực yếu hơn nó. Nó trách là bao nhiêu năm chiến
tranh giặc giã, nó cùng các vong khác cố giữ làng giữ xóm được yên ổn, mà khi
bình yên rồi thì chẳng có ai quan tâm đoái hoài tới cả, không lập được một đàn
tràng cầu siêu tế độ để an ủi người âm. Vì thế, tức quá, bọn họ bèn quay lại
quấy phá cho bõ ghét, làm làng xóm náo động, bọn loai choai đâm chém nhau, làm
một thằng chết để theo hầu nó. Nó còn cảnh báo, nếu không sớm lập đàn tràng cầu
siêu, tế độ cho các vong linh đã khuất thì nó sẽ còn quậy phá nữa làm cho làng
xóm không yên ổn được…Nói và ăn uống no nê xong, nó bỗng ngã bật ra nằm sóng
sượt trên đất một hồi mới tỉnh. Sau đó hỏi lại nó ngơ ngác chẳng biết gì cả.
Chuyện
đó người ta thuật lại cho bà Tám (má nuôi con Tân) nghe . Với tấm lòng rộng
rãi, ưa bố thí cúng dường, bà phát tâm lập một đàn tràng cầu cho âm siêu, dương
thới, cho quốc thái, dân an, bà đã vận động con cháu ở ngoại quốc đóng góp. Đàn
tràng này được thiết lập lớn lắm. Có mời thầy ở Sài Gòn về cúng tế ba ngày ba
đêm. Có thả cá, thả chim phóng sanh, thả hoa đăng xuống sông để các vong hồn
dưới nước nương theo cho khỏi lạnh lẽo.
Sau
cuộc làm chay siêu độ này, thấy làng xóm có vẻ được yên ổn hơn, nhưng không
biết sau này thì ra sao!
Như
vậy thử phối kiểm về việc tôi thấy hai cục lửa trên cây sung, chuyện ông thầy
bói nói về vong thằng Sáu Sụt và vong ma nữ vãi cát trên cây sung với chuyện
vong ma nữ nhập vào đứa con gái hôm cúng chùa Địa Tạng thì thấy có sự trùng
hợp. Như vậy gốc tích về vong ma nữ này như thế nào? Mời quý vị xem tiếp câu
chuyện “ Vong ma nữ trên cây me cổ thụ cầu Móng Tháp Chàm”. Và câu chuyện về “
Hồn ma thằng Sáu Sụt” xin tạm dừng tại đây.