Thứ Ba, 31 tháng 12, 2024

GIỮA ĐẠI GIA TỪ THIỆN VÀ NGƯỜI TU HÀNH KHẤT THỰC: AI THẬT SỰ XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC TÔN KÍNH?**

GIỮA ĐẠI GIA TỪ THIỆN VÀ NGƯỜI TU HÀNH KHẤT THỰC: AI THẬT SỰ XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC TÔN KÍNH?

(Viết bởi Thanh Hoài Trần – “Rừng Xưa Chưa Khép”)

Trong xã hội hiện đại, khi giá trị vật chất và tinh thần luôn song hành và đôi khi mâu thuẫn, việc đánh giá ai xứng đáng được tôn kính thường dựa trên nhiều tiêu chí khác nhau. Vậy giữa một "đại gia" làm từ thiện với số tiền lớn và một người tu hành khất thực, ai mới thật sự xứng đáng nhận được sự bái lạy từ chúng ta?

Không thể phủ nhận rằng những "đại gia" làm từ thiện đã góp phần không nhỏ trong việc cải thiện đời sống xã hội. Số tiền họ bỏ ra có thể xây dựng bệnh viện, trường học, hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn và cứu giúp nhiều mạng người. Đó là những hành động đáng được ghi nhận và trân trọng. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần suy xét về động cơ đằng sau những hành động này. Liệu đó có phải là lòng từ bi, mong muốn chia sẻ và giúp đỡ thật sự hay không? Hay đó chỉ là cách để nâng cao uy tín cá nhân, quảng bá hình ảnh, hoặc che đậy những sai phạm khác? Việc làm từ thiện với tâm không trong sáng có thể giảm đi giá trị thực sự của hành động đó.

Ngược lại, người tu hành khất thực dường như không đóng góp nhiều về mặt vật chất. Họ sống nhờ vào sự bố thí của người khác, không sở hữu tài sản hay của cải. Nhưng chính phong cách sống giản dị, từ bi và khổ hạnh của họ lại mang đến cho xã hội những giá trị tinh thần vô giá. Họ là những người truyền dạy đạo đức, gieo mầm từ bi và giúp con người tìm thấy sự bình an trong tâm hồn. Sự hiện diện của họ nhắc nhở chúng ta về những giá trị tinh thần cao quý, khuyến khích mọi người sống chân thành, đạo đức và hướng thiện. Đó cũng là một cách "cứu người", nhưng ở một tầm cao hơn, sâu sắc hơn.

Việc bái lạy trong văn hóa phương Đông không chỉ đơn thuần là hành động cúi đầu, mà còn là biểu hiện của sự tôn kính sâu sắc, lòng biết ơn và khiêm nhường. Nó thường dành cho những người có phẩm chất đạo đức cao, đã cống hiến và mang lại giá trị lớn cho cuộc sống của chúng ta, dù đó là vật chất hay tinh thần. Vậy, ai xứng đáng được bái lạy hơn? Câu trả lời không nằm ở số tiền hay của cải họ đóng góp, mà ở tấm lòng và giá trị họ mang lại. Một "đại gia" làm từ thiện với động cơ chân chính đáng được kính trọng. Một người tu hành khất thực, sống đời giản dị, lan tỏa yêu thương và đạo đức, cũng xứng đáng được tôn kính.

Cuối cùng, việc bái lạy ai là sự lựa chọn cá nhân, phản ánh niềm tin và giá trị của mỗi người. Chúng ta tôn kính những ai thật sự chạm đến trái tim mình, mang lại ý nghĩa cho cuộc sống của mình. Dù đó là một "đại gia" từ thiện hay một người tu hành khất thực, điều quan trọng là họ đã sống và cống hiến bằng cả tấm lòng.

Hãy tự hỏi bản thân: Điều gì thực sự quan trọng với chúng ta? Vật chất hay tinh thần? Sự giàu có bên ngoài hay sự bình an nội tâm? Và từ đó, chúng ta sẽ biết ai xứng đáng nhận được sự tôn kính từ trái tim mình.

(Thanh Hoài Trần – “Rừng Xưa Chưa Khép”, đêm buồn tỉnh lẻ 30/12/2024)

 

Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2024

SẼ TẠO RA CỦA CẢI VẬT CHẤT CHO XÃ HỘI NẾU AI CŨNG TU HÀNH NHƯ ÔNG MINH TUỆ?**

 AI SẼ TẠO RA CỦA CẢI VẬT CHẤT CHO XÃ HỘI NẾU MỌI NGƯỜI ĐỀU TU HÀNH NHƯ ÔNG MINH TUỆ?

AI SẼ TẠO RA CỦA CẢI VẬT CHẤT CHO XÃ HỘI NẾU MỌI NGƯỜI ĐỀU TU HÀNH NHƯ ÔNG MINH TUỆ?

Trong bối cảnh xã hội hiện đại, câu hỏi "Nếu ai cũng tu hành như ông Minh Tuệ thì ai sẽ tạo ra của cải vật chất cho xã hội?" không chỉ đơn thuần là một vấn đề khảo sát mà còn mang trong mình nhiều ý nghĩa sâu sắc. Nó thường xuất hiện như một sự chỉ trích nhằm vào những người thực hành tu hành trong cuộc sống hàng ngày. Để trả lời câu hỏi này một cách thuyết phục, chúng ta cần xem xét cả khía cạnh về tu hành và giá trị vật chất mà mỗi người có thể đóng góp.

Thực tế, câu hỏi đã đưa ra một giả định cực đoan và thiếu thực tế rằng toàn bộ xã hội sẽ theo một lối sống “khất thực”. Giống như việc hỏi "Xã hội sẽ ra sao nếu tất cả mọi người đều làm nhân viên văn phòng như bạn?", điều này dẫn đến những câu trả lời thiếu thực tiễn. Mỗi người có những vai trò và cách sống riêng, và chính sự đa dạng đó đã làm phong phú thêm cho xã hội.

Bên cạnh đó, nhiều người đánh giá con người chỉ dựa trên giá trị vật chất mà quên mất rằng việc tu dưỡng đạo đức và phát triển tâm linh cũng là một đóng góp quan trọng cho xã hội. Một xã hội với sự hiện diện của những người sống theo lý tưởng đạo đức sẽ tạo nên những giá trị bền vững và phát triển toàn diện hơn. Chúng ta có thể nhìn vào các nền văn hóa chú trọng đến giá trị tinh thần và đạo đức, như các cộng đồng tôn giáo hay phong trào xã hội có mục đích cao cả; những nơi này thường có tỷ lệ tội phạm thấp và môi trường sống bình yên hơn. Hòa bình, lòng nhân ái và sự sẻ chia là những tài sản vô hình quan trọng mà họ đã xây dựng.

Nếu ngày càng nhiều người theo đuổi một đời sống hướng thiện, chắc chắn rằng môi trường sống sẽ trở nên tích cực hơn với ít bạo lực, ít sự bất bình đẳng và phân biệt đối xử. Xung đột dễ dàng được giải quyết qua đối thoại và lòng từ bi, thay vì thông qua bạo lực. Điều này mở ra một hướng đi tích cực để chúng ta cân nhắc. Thay vì chỉ chú trọng vào của cải vật chất, chúng ta cần tìm kiếm sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần. Học hỏi từ những tấm gương như ông Minh Tuệ có thể giúp mỗi người nhận thức rõ hơn về cách đóng góp cho xã hội, không chỉ bằng tiền bạc mà còn bằng việc lan tỏa các giá trị đạo đức và ý thức trách nhiệm.

Cuối cùng, khi thảo luận về vấn đề này, chúng ta nhận ra rằng câu hỏi về việc ai sẽ tạo ra của cải vật chất cho xã hội không chỉ là một vấn đề về tiền bạc mà còn bao hàm những giá trị nhân văn và tinh thần sâu sắc. Cả vật chất và tinh thần đều cần thiết cho sự phát triển bền vững của xã hội. Như thế, vai trò của mỗi cá nhân trong việc định hình tương lai này không thể bị xem nhẹ. Cho nên mỗi chúng ta đều có thể góp sức vào việc xây dựng một cộng đồng hạnh phúc và phát triển.

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2024

HÃY TÔN TRỌNG VÀ THẤU HIỂU HƠN VỀ HẠNH TU TẬP CỦA ĐẠI ĐỨC THÍCH MINH TUỆ

 HÃY TÔN TRỌNG VÀ THẤU HIỂU HƠN VỀ HẠNH TU TẬP CỦA ĐẠI ĐỨC THÍCH MINH TUỆ

By Thanh Hoài Trần - " Rừng Xưa Chưa Khép"

Trong thời gian gần đây, một số ý kiến đã cho rằng Đại đức Thích Minh Tuệ – vị chân tu theo hạnh đầu đà, người sống đời khất thực, đi chân trần, không đội mũ nón, đắp y phấn tảo và ngủ nơi nhà hoang, nghĩa địa – là "lười biếng vô dụng" vì không tham gia lao động sản xuất. Các quan điểm này dường như xuất phát từ sự hiểu lầm và thiếu thấu hiểu về con đường tu tập sâu sắc và đầy ý nghĩa này. Hãy cùng tìm hiểu sâu hơn để có được cái nhìn toàn diện và công bằng về Đại đức và sự tu tập đặc biệt mà Người đang theo đuổi.

Hạnh đầu đà trong Phật giáo là một pháp môn tu tập khắc khổ, bao gồm 13 hạnh nguyện nghiêm ngặt nhằm rèn luyện ý chí, thanh lọc tâm hồn và buông bỏ mọi chấp trước về vật chất và dục vọng. Khất thực, một phần của hạnh đầu đà, không phải là "ăn xin" như một số người lầm tưởng mà là cách để hành giả thực hiện sự khiêm tốn, nuôi dưỡng lòng từ bi, và cũng tạo cơ hội cho mọi người gieo trồng phước đức thông qua việc bố thí.

Hãy thử tưởng tượng: để sống một cuộc đời từ bỏ mọi tiện nghi vật chất, sống đơn sơ, giản dị và tập trung toàn lực vào việc tu dưỡng tinh thần, cần phải có ý chí mạnh mẽ và lòng quyết tâm kiên định. Đại đức Thích Minh Tuệ đã chọn con đường này, thể hiện lòng từ bi và trách nhiệm đối với chính mình và cộng đồng. Qua việc tu tập và chia sẻ giáo pháp, Đại đức góp phần lan tỏa những giá trị nhân văn, hướng mọi người đến cuộc sống thiện lành và an lạc.

Đóng góp xã hội không chỉ được đo bằng của cải vật chất hay sản xuất lao động. Những giá trị tinh thần như đạo đức, tri thức và nghệ thuật cũng góp phần quan trọng vào sự phát triển và nhân văn của xã hội. Các nhà khoa học, nghệ sĩ, nhà văn… dù không trực tiếp tạo ra sản phẩm vật chất, nhưng đóng góp của họ cho tri thức và văn hóa nhân loại là vô giá. Tương tự, những người tu hành như Đại đức Thích Minh Tuệ đóng góp bằng cách lan tỏa giá trị tinh thần, nâng cao đạo đức và giúp con người tìm thấy ý nghĩa đích thực trong cuộc sống.

Chúng ta nên tự hỏi: liệu việc phán xét một người chỉ qua những biểu hiện bề ngoài có thể khiến chúng ta bỏ lỡ cơ hội hiểu rõ hơn về con người ấy và hành trình của họ? Mỗi người có quyền lựa chọn cho mình lối sống phù hợp với niềm tin và lý tưởng cá nhân. Thay vì vội vàng phán xét, hãy mở lòng tìm hiểu, trân trọng sự khác biệt và học hỏi những điều tốt đẹp từ nhau.

Đại đức Thích Minh Tuệ, qua hạnh nguyện và con đường tu tập của mình, đang âm thầm cống hiến những giá trị quý báu về mặt tinh thần và đạo đức cho xã hội. Sự hiện diện của Người là nguồn cảm hứng cho nhiều người, giúp họ tìm thấy sự bình an trong tâm hồn và hướng đến cuộc sống ý nghĩa hơn. Chúng ta nên trân trọng những nỗ lực đó và nhìn nhận một cách toàn diện, công bằng.

Xã hội sẽ thật sự tốt đẹp hơn khi mỗi người đều biết tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau, góp phần xây dựng một cộng đồng đoàn kết, tràn đầy tình thương và sự sẻ chia. Giá trị tinh thần và đạo đức mà Đại đức Thích Minh Tuệ cùng nhiều người khác đang duy trì và lan tỏa chính là nền tảng vững chắc cho một xã hội phát triển bền vững và nhân văn.

* Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn đã đọc bài viết!

(Đêm buồn tỉnh lẻ 25/12/2024)

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2024

VẺ ĐẸP TRƯỜNG TỒN – TỪ GỖ TỐT ĐẾN NẾT NA

 

VẺ ĐẸP TRƯỜNG TỒN – TỪ GỖ TỐT ĐẾN NẾT NA

( Bởi “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Một buổi sáng, khi ngồi bên hiên nhà nhìn những giọt sương long lanh trên cành lá, tôi chợt nhớ đến câu tục ngữ xưa mà ông bà thường nhắc nhở:"Tốt gỗ hơn tốt nước sơn". Giữa nhịp sống hiện đại vội vã, khi mà vẻ bề ngoài dường như được đặt lên hàng đầu, câu nói ấy như một lời thì thầm sâu lắng, nhắc nhở chúng ta về giá trị đích thực của con người.

"Tốt gỗ hơn tốt nước sơn" – câu nói giản dị nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc. Về nghĩa đen, "gỗ" là chất liệu tạo nên đồ vật, chắc chắn và bền bỉ. "Nước sơn" chỉ là lớp phủ bên ngoài, mang tính thẩm mỹ nhưng có thể phai nhạt theo thời gian. Một món đồ được làm từ gỗ tốt, dù không sơn phết cầu kỳ, vẫn giữ nguyên giá trị và công năng. Ngược lại, món đồ làm từ gỗ mục, dù được phủ lớp sơn lộng lẫy, cũng không thể che giấu chất lượng kém bên trong.

Trong cuộc sống, "gỗ" tượng trưng cho phẩm chất, tâm hồn và cốt cách con người; còn "nước sơn" là vẻ bề ngoài, hình thức dễ thấy nhưng dễ đổi thay. Chúng ta đã từng gặp những người tuy ăn mặc giản dị nhưng toát lên sự ấm áp, chân thành. Họ có thể không nổi bật giữa đám đông, nhưng mỗi lời nói, hành động đều khiến người khác cảm phục. Ngược lại, có những người luôn bóng bẩy, khoe mẽ, nhưng bên trong lại trống rỗng, thiếu đi sự chân thật.

Nhớ đến câu chuyện về nhà bác học Albert Einstein. Dù là một trong những trí tuệ vĩ đại nhất thế kỷ, ông luôn xuất hiện với mái tóc rối bù, trang phục đơn giản. Nhưng chính sự khiêm tốn và đam mê khoa học của ông đã để lại dấu ấn không phai mờ trong lòng nhân loại. Điều đó cho thấy, giá trị thực sự không nằm ở vẻ bề ngoài, mà ở tấm lòng và trí tuệ bên trong.

Câu tục ngữ"Cái nết đánh chết cái đẹp" cũng cùng chung ý nghĩa, đề cao phẩm chất đạo đức hơn vẻ đẹp ngoại hình. "Cái nết" – đó là sự hiền hậu, lòng nhân ái, cách ứng xử tinh tế. Vẻ đẹp ngoại hình có thể thu hút ánh nhìn ban đầu, nhưng chính "cái nết" mới giữ chân được lòng người.

Trong kho tàng văn học Việt Nam, nhân vật Thúy Kiều trong "Truyện Kiều" của Nguyễn Du là một minh chứng. Thúy Kiều không chỉ đẹp về dung mạo mà còn ở tài năng, đức hạnh. Mà cuộc đời nàng lại gặp nhiều sóng gió, đau thương. Điều đó cho thấy, vẻ đẹp ngoại hình không đảm bảo hạnh phúc nếu thiếu đi sự may mắn và phẩm chất bên trong.

Vậy chúng ta có nên quan tâm đến vẻ bề ngoài không? Câu trả lời là có, nhưng cần sự cân bằng. Vẻ đẹp bên ngoài thể hiện qua sự gọn gàng, sạch sẽ, phong cách phù hợp – đó là cách chúng ta tôn trọng bản thân và người xung quanh. Tuy nhiên, không nên quá chạy theo hình thức, bỏ quên giá trị tâm hồn. Như câu nói của Coco Chanel: "Thời trang có thể phai tàn, nhưng phong cách thì tồn tại mãi mãi."

Trong xã hội hiện đại, khi mạng xã hội tràn ngập những hình ảnh hào nhoáng, chúng ta dễ dàng bị cuốn vào cuộc đua của sự hoàn hảo bề ngoài. Áp lực "sống ảo", khoe mẽ cuộc sống xa hoa đôi khi khiến chúng ta quên mất việc chăm sóc tâm hồn mình. Nhưng hãy tự hỏi: Liệu chúng ta có thực sự hạnh phúc khi chỉ chạy theo những giá trị phù phiếm?

"Công – Dung – Ngôn – Hạnh" của người phụ nữ xưa nay vẫn luôn được đề cao, nhưng với ý nghĩa hiện đại hơn. "Công" là sự nghiệp, khả năng làm việc và cống hiến; "Dung" không chỉ là vẻ đẹp ngoại hình mà còn là phong thái tự tin, duyên dáng; "Ngôn" là cách giao tiếp, lời nói chân thành; "Hạnh" là phẩm chất đạo đức, lòng nhân ái. Khi một người phụ nữ hội tụ đủ những yếu tố ấy, cô ấy sẽ tỏa sáng theo một cách rất riêng.

Hãy nghĩ về những người phụ nữ xung quanh chúng ta – mẹ, chị gái, bạn bè. Có thể họ không phải là người đẹp nhất về ngoại hình, nhưng chính tình yêu thương, sự hy sinh và đức tính tốt đẹp của họ đã làm nên vẻ đẹp trường tồn. Như đóa hoa dại ven đường, không rực rỡ như hoa hồng nhưng vẫn tỏa hương sắc riêng, làm say đắm lòng người.

Kết lại, hai câu tục ngữ "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn" và "Cái nết đánh chết cái đẹp" như hai mặt của một đồng xu, cùng nhắc nhở chúng ta về giá trị cốt lõi của con người. Vẻ đẹp bên ngoài có thể thu hút ánh nhìn, nhưng chính phẩm chất bên trong mới kết nối trái tim. Hãy dành thời gian để nuôi dưỡng tâm hồn, trau dồi kiến thức và sống chân thành. Bởi lẽ,"Vẻ đẹp tâm hồn là ánh sáng chiếu rọi cuộc đời mỗi người".

Chúng ta hãy sống chậm lại, lắng nghe nhịp đập của trái tim, yêu thương và trân trọng những điều giản dị xung quanh. Để rồi một ngày, khi nhìn lại chặng đường đã qua, ta sẽ mỉm cười vì đã sống một cuộc đời ý nghĩa, với vẻ đẹp không phai nhạt theo thời gian.

*Xin cảm ơn bạn đã đồng hành và lắng nghe những chia sẻ từ tâm hồn tôi.*

( Tỉnh lẻ đêm buồn, 20/12/2024 “Rừng Xưa Chưa Khép”)

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2024

EM KHÓC ĐI EM, KHÓC NỮA ĐI EM!!!

EM KHÓC ĐI EM, KHÓC NỮA ĐI EM!!!

(Thanh Hoài Trần - "Rừng Xưa Chưa Khép")

---

Người con gái anh yêu,

Anh biết lá thư này có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến được tay em, cũng như anh hiểu rằng tình yêu của chúng ta đã dừng lại ở một ga xép nào đó trên đường đời tấp nập. Hôm nay, giữa không gian quen thuộc của quán nhỏ ven đường - nơi từng lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của đôi ta - giai điệu bài hát cũ lại vang lên. Tiếng nhạc xé toang màn đêm tĩnh lặng, khơi dậy trong anh nỗi nhớ em da diết. "Em khóc đi em, khóc nữa đi em. Khóc để rồi quên một cuộc tình buồn. Đêm này gặp nhau lần cuối. Thương nhớ biết bao giờ nguôi…" Lời hát như tiếng nấc nghẹn ngào, cứa sâu vào tim anh, khiến những ký ức về đêm cuối cùng ta bên nhau ùa về như một thước phim quay chậm.

Em còn nhớ không, chiều hôm ấy khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả góc trời. Sân ga vắng lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua. Tiếng còi tàu vang lên, như muốn xé tan không gian tĩnh mịch, cũng như xé nát trái tim anh. Em gục vào vai anh, nước mắt tuôn rơi lã chã. Anh chỉ biết ôm chặt lấy em, thì thầm: "Khóc đi em, khóc nữa đi em..." Anh biết em đau đớn lắm, và anh cũng vậy.

Chúng ta đã từng tin rằng tình yêu của mình đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió, rằng không gì có thể chia lìa được đôi ta. Vậy mà số phận trớ trêu, những rào cản vô hình đã đẩy em xa khỏi vòng tay anh. Em phải trở về làm vợ người ta, để lại anh với mớ hỗn độn của nỗi đau và tiếc nuối. Mối tình đầu đẹp như giấc mơ, những hẹn ước trăm năm giờ chỉ còn là lời thề dang dở. Những mộng ước tương lai giờ tan biến như sương khói, trôi dạt về miền hư ảo.

Anh vẫn nhớ như in lần đầu tiên gặp em dưới tán cây phượng vĩ đỏ rực. Những cánh hoa rơi nhẹ nhàng trên mái tóc em, ánh mắt em trong veo như bầu trời sau mưa, nụ cười làm tim anh lỡ nhịp. Những buổi chiều hoàng hôn, chúng ta tay trong tay dạo bước trên con đường quen thuộc, nghe tiếng lá xào xạc dưới chân, cảm nhận hương thơm của đất trời. Đêm về, dưới ánh trăng sáng, em tựa đầu vào vai anh, kể cho nhau nghe những câu chuyện không hồi kết, mơ về một ngôi nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười.

Giờ đây, những kỷ niệm ấy trở thành mảnh ghép quý giá của quá khứ, vừa ngọt ngào vừa chua xót. Em đã mang theo cả thế giới của anh khi bước lên con tàu ấy. Anh đứng lặng nhìn theo, cảm giác như thời gian ngừng trôi. Con tàu chầm chậm lăn bánh, đưa em rời xa anh, mang theo cả thanh xuân rực rỡ, cả tình yêu nồng nàn và những hy vọng về một tương lai có nhau. Anh muốn chạy theo, muốn níu kéo, nhưng đôi chân như bị chôn chặt, trái tim đau đớn đến nghẹn ngào.

Em ơi, anh không trách em đâu. Có trách chăng, anh chỉ tự trách mình bất lực trước số phận nghiệt ngã, không thể giữ được em bên mình. Anh hiểu rằng em cũng đau đớn, cũng giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm. Em phải lựa chọn con đường mà em không hề mong muốn, phải bước đi trên sỏi đá mà bỏ lại sau lưng con đường hoa hồng chúng ta từng mơ ước.

Giờ đây, anh lặng lẽ sống với những kỷ niệm về em, về mối tình đầu dang dở. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều gợi nhớ đến hình bóng em. Anh nghe tiếng gió thì thầm gọi tên em, thấy nụ cười của em trong ánh nắng ban mai, và cảm nhận hơi ấm của em trong những cơn gió nhẹ thoảng qua. Đêm về, anh ôm gối chiếc hẹn ước, chập chờn giữa thực tại và những giấc mơ về em. Nỗi cô đơn như biển cả mênh mông, nhấn chìm anh trong những con sóng của nỗi nhớ và niềm đau.

Em có còn nhớ những lời hẹn ước dưới ánh trăng mờ? Những lời yêu thương ngọt ngào, những cái nắm tay thật chặt như muốn níu giữ thời gian? Hay tất cả đã trở thành dĩ vãng, mờ nhạt như dấu chân trên cát bị sóng biển xóa nhòa? Anh tự hỏi liệu em có hạnh phúc bên người ấy, có còn nhớ đến anh, đến tình yêu chúng ta đã từng trân quý?

Anh không thể nào quên được em, người con gái đã mang đến cho anh những cảm xúc tinh khôi nhất của tình yêu. Em như cánh bướm xinh đẹp bay vào cuộc đời anh, để lại những dải màu rực rỡ rồi lại bay đi, bỏ lại anh với khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Nhưng anh không hối hận, vì ít nhất anh đã từng được yêu và được em yêu thương.

Anh chúc em hạnh phúc, thật lòng mong em tìm được niềm vui và bình yên trong cuộc sống mới. Dù trái tim anh đau đớn, nhưng anh sẽ học cách chấp nhận và tiếp tục bước đi trên con đường của mình. Anh sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ sống tốt hơn, để em không phải lo lắng hay bận tâm.

Biết đâu một ngày nào đó, giữa dòng đời xuôi ngược, chúng ta sẽ vô tình gặp lại nhau. Khi ấy, chỉ cần nhìn thấy em mỉm cười hạnh phúc, anh cũng đủ mãn nguyện. Thời gian có thể xoa dịu những vết thương, nhưng ký ức về em, về mối tình đầu sẽ mãi in sâu trong tim anh như một vết khắc không bao giờ phai mờ.

Sân ga, tiếng còi tàu, giọt nước mắt lăn dài trên má em... tất cả như những thước phim cũ kỹ liên tục tua đi tua lại trong tâm trí anh. Anh sẽ nhớ mãi khoảnh khắc đó, khoảnh khắc anh hiểu rằng mình đã mất em, mất đi một phần tươi đẹp nhất của cuộc đời.

Yêu em, mãi mãi.

 

*(Tỉnh lẻ đêm buồn, 23/10/2024)*

---

*Cảm ơn em đã đến, đã cho anh biết thế nào là yêu thương chân thành. Dù không thể bên nhau, anh sẽ luôn giữ em trong tim, như một phần không thể thiếu của cuộc đời. Anh tin rằng thời gian sẽ giúp anh trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và anh sẽ tiếp tục sống vì những điều tốt đẹp phía trước.

Mong em luôn bình yên và hạnh phúc trên con đường em đã chọn.

Người luôn yêu em.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2024

TRỜI LẬP ĐÔNG CHƯA EM?

 TRỜI LẬP ĐÔNG CHƯA EM?

( By Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Em yêu!

Mùa đông lại về rồi đó, em à. Cái lạnh se sắt len lỏi qua từng kẽ lá, qua từng con phố, và len cả vào sâu thẳm trái tim anh, nơi ký ức về em vẫn còn vẹn nguyên như những giọt mưa đầu mùa rơi rơi trên tầng tháp cổ! Anh nhớ lắm cảm giác được nắm tay em dạo bước trên con đường đầy lá vàng rơi, hơi ấm từ bàn tay em xua tan đi cái lạnh của mùa đông buốt giá. Giờ đây, giữa phố xá đông người, chỉ còn lại mình anh lặng lẽ đếm từng bước chân trong nỗi nhớ thương em da diết.  Hình bóng em, nụ cười em, giọng nói em, tất cả như một thước phim quay chậm, cứ hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh mỗi lúc đông về.

Trời đông lại về, mang theo cái lạnh thấu xương và những cơn gió rít mạnh xuyên qua từng ngõ ngách của phố phường. Những ngày này, lòng anh không khỏi chùng xuống, như thể mùa đông không chỉ về ngoài trời mà còn len lỏi vào sâu thẳm trong trái tim anh. Nó như nhắc nhở anh về những ngày tháng: "Ngày nào ta xa nhau, anh bước sâu trong vùng tối nhạt nhòa"!

 Để rồi, “Từng mùa đông theo qua, anh đã quen với đường đời băng giá”! Em yêu ơi, chúng ta đã từng có một thời thanh xuân rực rỡ bên nhau, những kỷ niệm chan chứa yêu thương và hi vọng, phải không em?! Ngày ấy, em, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt hồn nhiên đong đầy sức sống, đã khiến cho những ngày đông lạnh giá trở thành những ngày ấm áp nhất trong đời anh. Chúng mình cùng nghĩ rằng tình yêu đó sẽ mãi mãi tồn tại, mạnh mẽ và kiên cường trước bao nhiêu thử thách!

Nhưng, em ơi, cuộc sống đôi khi có những ngã rẽ chẳng hề báo trước. Những hiểu lầm nhỏ nhặt đần chất chồng mỗi lúc đã đẩy chúng ta xa nhau hơn. Cho đến một ngày anh chỉ còn một cơ hội được hôn em một lần trong nỗi đau thương tràn lấp, và yêu em một ngày để rồi xa em trọn kiếp! Em có còn nhớ không, cái đêm chia ly hôm ấy, em đi về trên đường khuya, em bật khóc đó?! Còn anh, thì anh làm sao quên được mùi tóc, khi xa em! Em ơi, và rồi từ đó, chúng ta đã lạc nhau giữa những bộn bề của cuộc sống. Đường đời, mỗi đứa một hướng đi!

Giờ đây, khi nhìn lại, anh chỉ thấy cả một trời nhớ thương và tiếc nuối. Em có còn nhớ cái góc quán quen nơi, ngày xưa, chúng mình từng ngồi, giờ phủ đầy màu kỷ niệm. Con đường hàng ngày chúng mình rong ruổi bên nhau, nay chỉ còn lại những buổi chiều lặng lẽ một mình anh đếm bước cô đơn. Em ơi, em có còn nhớ những mùa đông ấy, hay em đã tìm thấy một mùa xuân mới cho riêng mình?

Dẫu biết rằng thời gian sẽ xoa dịu vết thương, nhưng nỗi nhớ nhung thì vẫn còn đó, như một phần không thể tách rời của ký ức. Anh học cách chấp nhận và trân trọng những khoảnh khắc đã qua, bởi anh hiểu rằng chúng đã góp phần tạo nên con người anh ngày hôm nay.

Em à, nếu có một ngày vô tình bước qua nhau trên phố, anh hy vọng em sẽ mỉm cười một chút, để biết rằng dù chúng ta không còn bên nhau, song tình yêu đã từng tồn tại ấy vẫn luôn là một điều đẹp đẽ. Mùa đông này, anh vẫn luôn nhớ về em như một phần ký ức quý giá không bao giờ nhạt phai!

Giữ ấm nhé, em yêu!

( Đêm buồn tỉnh lẻ, 20/11/2024)

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2024

NGHĨ VỀ CÂU THÀNH NGỮ: “CÓ THỰC MỚI VỰC ĐƯỢC ĐẠO”

 NGHĨ VỀ CÂU THÀNH NGỮ: “CÓ THỰC MỚI VỰC ĐƯỢC ĐẠO”

( By Thiện Bất Chánh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Lang thang trên Youtube hôm nọ, tôi tình cờ xem được một đoạn clip khá thú vị, mà cũng khá… ngán ngẩm. Chuyện là có một vị tu sĩ, lại còn có học vị tiến sĩ hẳn hoi, kể về việc ông ta dùng câu "Có thực mới vực được đạo" làm "kim chỉ nam" để… kiếm tiền cúng dường. Vị này còn được một ông tiến sĩ tu sĩ khác "hiến kế" đưa clip giảng pháp lên mạng xã hội. Thế là từ đó tiền đổ về túi ông ta "ào ào" như nước sông Đà. Chưa hết, vị tiến sĩ "kinh doanh Phật pháp" này còn nghĩ ra "chiêu" mới: Cứ đến sinh nhật Phật tử nào là gửi lời chúc, y như rằng tiền lại chảy vào túi.  Xem xong, tôi cứ thấy nao nao trong lòng, tự hỏi câu “Có thực mới vực được đạo” giờ được hiểu thế nào, và cái “đạo” mà vị tiến sĩ này đang “vực” là đạo gì vậy?  Liệu hành động này có thật sự phù hợp với tinh thần Phật giáo, hay chỉ là sự lợi dụng, xuyên tạc giáo lý vì mục đích cá nhân?  Câu hỏi này cứ lẩn quẩn trong tâm trí, thôi thúc tôi phải viết vài dòng suy nghĩ, mong được chia sẻ cùng quý độc giả.

Câu chuyện vị tu sĩ lấy câu "Có thực mới vực được đạo" làm bình phong cho việc “hái ra tiền” trên mạng xã hội khiến chúng ta phải suy nghĩ về ranh giới mong manh giữa việc duy trì hoạt động Phật giáo và sự tha hóa vì vật chất. Liệu hành động này có phải là sự vận dụng khéo léo, hay chỉ là sự lạm dụng, xuyên tạc giáo lý vì mục đích cá nhân?

Xin thưa quý vị độc giả,

"Có thực mới vực được đạo" – câu thành ngữ tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng nhiều tầng nghĩa lý.  Nó khẳng định tầm quan trọng của việc đáp ứng nhu cầu vật chất cơ bản, tạo nền tảng cho việc phát triển tâm linh. Tuy nhiên, chữ "thực" không nên bị hiểu sai lệch thành sự tham đắm vật chất, xa hoa, hưởng thụ.  Trong Phật giáo, Trung Đạo mới là chìa khóa. Sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần, giữa đời sống thế tục và việc tu tập mới là điều cốt lõi.

Việc vị tu sĩ nọ dùng câu thành ngữ này để biện minh cho việc kiếm tiền “phà phà” qua những video giảng pháp và lời chúc sinh nhật trên mạng xã hội rõ ràng là một sự diễn giải sai lệch, thậm chí là cố tình lợi dụng. Phật giáo khuyến khích sự giản dị,  buông bỏ,  vậy mà vị này lại mải mê tích lũy tiền bạc, biến việc hoằng pháp thành công cụ kiếm tiền.  Hành động này không những không "vực được đạo" mà còn làm vẩn đục  giáo lý, gây phản cảm cho những người con Phật chân chính.

Chúng ta hãy nhớ đến hình ảnh đức Phật mà xem,  Ngài từ bỏ cuộc sống vương giả để tìm kiếm chân lý,  hay  các vị thiền sư xưa đã sống ẩn dật, thanh bần nơi rừng núi. Họ “vực đạo” bằng chính  tấm lòng từ bi,  sự  tinh tấn  tu tập, chứ đâu phải bằng tiền bạc hay danh vọng ảo trên mạng xã hội! 

Vẫn biết rằng, việc duy trì các hoạt động Phật giáo cần có nguồn lực tài chính. Và cúng dường là một nét đẹp văn hóa, là sự đóng góp tự nguyện của Phật tử để hỗ trợ chùa chiền, tăng ni. Tuy nhiên, việc kêu gọi cúng dường phải xuất phát từ lòng chân thành, minh bạch, không vụ lợi. Còn việc vị tu sĩ kia  tích cực "kiếm tiền"  theo kiểu "chào hàng"  như vậy  đã  làm mất đi  ý nghĩa  cao đẹp  của việc cúng dường.

Việc sản xuất video giảng pháp, nếu xuất phát từ tâm trong sáng, muốn chia sẻ giáo lý đến nhiều người hơn thì đáng quý. Nhưng nếu chỉ nhằm câu view để kiếm tiền thì hoàn toàn sai trái. Càng phản cảm hơn khi ông ta còn “bấm” vài lời chúc sinh nhật để “hầu bao” rủng rỉnh.  Hành động này chẳng khác nào  buôn thần bán thánh, lợi dụng lòng tin của Phật tử.  Tiền bạc thu được như vậy  có  trong sạch  không?  Có  "vực được đạo"  không,  hay chỉ  "vực được túi tham" của  riêng ông ta?

Hơn nữa, việc lạm dụng mạng xã hội,  lấy những lời chúc suông để đổi lấy tiền bạc càng làm méo mó hình ảnh người tu hành. 

Như vậy, phải chăng vị này đang quên đi  bản chất  của  việc tu tập,  đó là  sự  giải thoát khỏi tham – sân – si, là lòng  từ bi, là việc phụng sự chúng sinh?

Tóm lại, việc "Có thực mới vực được đạo" không đồng nghĩa với việc biến đạo thành công cụ kiếm tiền.  Hành động của vị tu sĩ kia là một  bài học  đáng suy ngẫm về  sự tha hóa  của một bộ phận  người  tu hành.

Thiết nghĩ, câu chuyện này là một hồi chuông cảnh tỉnh cho cả người tu hành lẫn Phật tử.  Người tu hành cần  soi xét  lại  bản thân,  đừng để  lòng tham  che mờ  lý tưởng  tu tập. Phật tử  cũng  cần tỉnh táo, sáng suốt  hơn  trong  việc  cúng dường,  ủng hộ  những  hoạt động  Phật sự  chân chính,  ý nghĩa. Đừng để  niềm tin  bị  lợi dụng,  biến  thành  công cụ  làm giàu  cho  những kẻ mượn danh  Phật giáo.

 ( 15/11/ 2024, Thiện Bất Chánh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2024

Bão yogi _ Thích Thiên Tai

 “PHẬT SỐNG MINH TỆ HẠI SAO KHÔNG CẦU ĐƯỢC ĐỂ BÃO YAGI KHÔNG VÀO?”: MỘT CÂU HỎI NGỚ NGẨN, LẼ RA KHÔNG NÊN CÓ Ở MỘT TU SĨ

              ( By Thiện Trư – Đạo tràng bát nháo)

Vừa rồi Thiện Trư – tôi lang thang trên Youtube, vô tình thấy một Video Clip của một vị tu sĩ. Clip có tựa như sau: “Phật Sống Minh Tệ Hại Sao Không Cầu Được Để Bão Yagi Không Vào?”

Lúc đầu, tôi nghĩ những Video kiểu như thế này thật không đáng phải phản biện, vì cái tựa của Clip đã phản ánh rõ khả năng hiểu biết về phật học của vị tu sĩ ấy rồi.

Song, tôi nghĩ, vị ấy, nghe đâu cũng là một vị tu sĩ nỗi tiếng ở đất nước Huê Kỳ, không lẽ không có một chút nhận thức gì về vấn đề này theo quan điểm Phật giáo hay sao, mà lại vô tư đặt loại câu hỏi như thế, lại còn tỏ ra đắc ý cho là một câu hỏi sốc?!

Thật ra, nếu nghiêm túc nhận xét, câu hỏi này, không chỉ thể hiện sự thiếu hiểu biết của cá nhân, mà còn có thể gây hiểu lầm cho những người chưa hiểu rõ về Phật giáo. Nó tạo nên một hình ảnh méo mó về Đức Phật, về giáo lý nhà Phật, khiến người ta lầm tưởng rằng Phật giáo là một tôn giáo mê tín dị đoan.

Thế nên, Thiện Trư - tôi, vì yêu mến Phật Pháp, nhận thấy cũng cần có đôi lời đến với vị tu sĩ này:

Thưa ngài tu sĩ,

Nếu ngài thực sự đã học Phật thì không lẽ ngài không biết: Đức Phật không phải là một đấng thần linh với quyền năng siêu nhiên, có thể tùy ý điều khiển thiên tai. Mà Ngài là một bậc giác ngộ, người đã tìm ra con đường thoát khổ và chỉ dạy con đường ấy cho chúng sinh.  Giáo lý của Đức Phật xoay quanh luật nhân quả, sự vô thường và con đường tu tập để đạt đến giác ngộ, giải thoát?!

Thiên tai là một phần của tự nhiên, là sự vận hành của luật vô thường. Việc cầu xin ai đó, dù là "Phật sống Minh Tệ Hại" hay bất kỳ đấng thần linh nào, can thiệp để ngăn chặn thiên tai là điều hoàn toàn không phù hợp với giáo lý nhà Phật, có phải không ngài THÍCH THIÊN TAI? Thay vì trông chờ sự cứu rỗi từ bên ngoài, Đức Phật dạy chúng ta phải tự mình nỗ lực, phát triển trí tuệ và lòng từ bi để đối mặt với mọi thử thách trong cuộc sống, bao gồm cả thiên tai.

Giáo lý của Phật về vấn đề như thế nào? – Dưới đây là những điểm chính:

·       Tự lực và trí tuệ: Khuyến khích mỗi cá nhân phát triển trí tuệ và phẩm hạnh của mình đối với khổ đau và thử thách, bao gồm cả thiên tai. Đức Phật dạy rằng con người phải tự mình nỗ lực vượt qua khó khăn, không trông chờ và ỷ lại vào bất cứ ai khác.

·       Sự vô thường: Theo Phật Giáo, mọi thứ đều vô thường (anicca). Thiên tai là một phần của quy luật tự nhiên mà không thể tránh khỏi. Hiểu rõ về sự vô thường và giúp con người chấp nhận và thích nghi với những bất ngờ trong cuộc sống.

·       Nghiệp và Thiện nghiệp: Phật giáo nhấn mạnh rằng hành động (nghiệp - karma) của mỗi người sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của họ. Mặc dù Đức Phật không thể cứu rỗi từng cá nhân khỏi thiên tai, nhưng việc tạo ra nghiệp tốt, hành thiện và sống hòa hợp sẽ giúp cải thiện tình hình chung.

·       Giáo pháp và Hướng dẫn: Đức Phật đã để lại giáo pháp (Dharma) như một hướng dẫn để con người có thể biết cách ứng phó với khó khăn. Những giáo lý này giúp con người xây dựng tâm thái kiên cường và an lạc trong những thời khắc khó khăn.

·       Cộng đồng và Tương trợ: Phật giáo cũng nhấn mạnh vai trò của cộng đồng. Trong những tình huống thiên tai, việc hỗ trợ lẫn nhau và làm việc cùng nhau sẽ mang lại sức mạnh và sự an ủi cho những người bị ảnh hưởng.

Tóm lại, Đức Phật không thể cứu con người thoát khỏi thiên tai theo cách mà người ta thường kỳ vọng từ một vị cứu thế, nhưng Ngài cung cấp những công cụ và trí tuệ cần thiết để con người có thể đối mặt và vượt qua những thử thách trong cuộc sống. Đúng vậy không thưa ngài THIÊN TAI?

Vậy mà, ngài lại đặt ra câu hỏi như thể trách móc, quy kết, cho rằng "Phật sống Minh Tệ Hại" nào đó bất lực trước thiên tai.  Phải chăng ngài quên mất rằng, ngay cả Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, trong suốt 49 năm thuyết pháp, cũng từng trải qua bệnh tật, tuổi già và cuối cùng là cái chết? Thiên tai là một phần tất yếu của tự nhiên, không ai có thể ngăn cản. Điều quan trọng là chúng ta học cách ứng phó, thích nghi và vượt qua, chứ không phải trông chờ vào sự can thiệp siêu nhiên.

 

Giáo lý của Đức Phật hướng con người đến sự tự lực, tự giác. Ngài dạy về nghiệp báo, về việc gieo nhân nào gặt quả nấy. Thiên tai, dịch bệnh, hay bất kỳ khó khăn nào trong cuộc sống, đều có thể xem là kết quả của những nghiệp nhân đã gieo trong quá khứ. Thay vì cầu xin, van vái, chúng ta nên tập trung vào việc tu sửa thân tâm, tích lũy công đức, sống hướng thiện, để tạo ra những nghiệp quả tốt đẹp hơn cho tương lai.

Hơn nữa, trong hoàn cảnh thiên tai,  tinh thần tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau mới là điều đáng quý.  Đức Phật dạy về lòng từ bi, về sự sẻ chia, giúp đỡ những người gặp khó khăn.  Đó mới là tinh thần đích thực của Phật giáo.

Vậy nên, theo nhận định của Thiện Trư – tôi, câu hỏi của ngài không chỉ ngớ ngẩn, mà còn thể hiện sự lệch lạc trong nhận thức về Phật pháp. Mong rằng, ngài hãy suy ngẫm lại, học hỏi thêm về giáo lý của Đức Phật, để tránh những phát ngôn gây hiểu lầm, làm tổn hại đến hình ảnh của Phật giáo.

"Mang chuông đi đánh xứ người" là một sứ mệnh cao cả. Nhưng nếu "chiếc chuông" ấy lại phát ra những âm thanh lệch lạc, thì liệu có ích gì cho việc hoằng dương Phật pháp? Thiết nghĩ, trước khi muốn "mang chuông đi đánh xứ người", ngài nên tự vấn lại kiến thức và cách hành xử của mình.  Đừng để những phát ngôn thiếu suy nghĩ làm tổn hại đến hình ảnh của Phật giáo, làm mất niềm tin của những người đang tìm kiếm sự an lạc trong giáo lý của Đức Phật.

Mong rằng ngài hãy suy ngẫm lại, trau dồi thêm kiến thức, để tránh những phát ngôn gây hiểu lầm, làm tổn hại đến hình ảnh của Phật giáo.  Còn nếu chỉ muốn dùng những chiêu trò câu view rẻ tiền để nổi tiếng, thì đó là một sự sỉ nhục đối với chiếc áo cà sa mà ngài đang khoác trên mình.

Xin chào ngài, chúc Ngài thân tâm thường an lạc!

 *Người viết “Thiện Trư, chủ nhiệm đạo tràng Bát Nháo, bút danh “Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024

MƯA ĐÀ LẠT

 MƯA ĐÀ LẠT

(By Thanh Hoài Trần - " Rừng Xưa Chưa Khép")

Mưa Đà Lạt không phải những cơn mưa rào mùa hạ ào ạt, cuồn cuộn, mà mưa nhẹ nhàng và dai dẳng, như một bản tình ca buồn da diết ru hồn người lữ khách. Mưa len lỏi vào từng con hẻm nhỏ, phủ lên những mái nhà rêu phong một lớp áo ẩm ướt, nhuộm thẫm cả không gian bằng một màu xám buồn man mác.

Có khi mưa chỉ là những hạt bụi nước li ti, giăng mắc như sương khói, khiến những đồi thông xa xa trở nên mờ ảo, hư hư thực thực. Ánh đèn vàng le lói hắt ra từ những ô cửa sổ,  bóng mờ những bóng người vội vã lướt qua, tất cả như chìm trong một bức tranh thủy mặc,  lãng đãng và thơ mộng. Những giọt mưa bé nhỏ đọng lại trên những cánh hoa hồng nhung, long lanh như những viên ngọc quý, càng làm tôn thêm vẻ đẹp kiêu sa của loài hoa xứ lạnh.

Rồi bất chợt, cơn mưa nặng hạt hơn, rơi đều đều, rả rích. Tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng gió rì rào qua những tán lá thông, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc du dương, dìu dặt, ru lòng người vào cõi tĩnh lặng.  Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây thoang thoảng trong không khí,  mang theo hơi thở của núi rừng,  khiến lòng người chợt thấy bình yên đến lạ.

Trong những ngày mưa Đà Lạt, người ta thường tìm về những quán cà phê nhỏ xinh, nép mình bên ô cửa sổ,  nhâm nhi ly cà phê nóng hổi,  lắng nghe tiếng mưa rơi đều đều, và thả hồn mình trôi theo những dòng suy nghĩ miên man.  Có khi, mưa Đà Lạt lại khơi gợi những nỗi nhớ, những kỷ niệm xa xôi, khiến lòng người chùng xuống, man mác buồn.  Nhưng rồi, cũng chính trong những khoảnh khắc ấy, ta tìm thấy sự an ủi, sự đồng cảm,  như thể tìm lại chính mình giữa chốn phố núi bình yên.

Mưa Đà Lạt không chỉ là một hiện tượng của tự nhiên, mà còn là một phần hồn của thành phố, góp phần tạo nên vẻ đẹp lãng mạn, nên thơ cho Đà Lạt. Mưa Đà Lạt khiến người ta nhớ, người ta thương, và muốn trở về mãi mãi.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024

HÈ VỀ RỒI ĐÂY TÂM HỒN XUYẾN XAO



 HÈ VỀ RỒI ĐÂY TÂM HỒN XUYẾN XAO

( Một chút hoài niệm nghe lòng vấn vương)

By  Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

"Hạ đã sang rồi, em có hay?

Sân trường ngập nắng, lá rơi đầy.

Xa xa đâu đấy, đàn ve gọi,

Gọi nắng hạ về, áo trắng bay!"

Những câu thơ ấy, tôi viết ra trong những ngày cuối cùng của thời học sinh, khi tiếng ve râm ran gọi hè về cũng là lúc báo hiệu một cuộc chia ly. Cái nắng hạ chói chang như càng làm rực rỡ hơn những tà áo trắng tinh khôi, cũng như càng làm nhói buốt hơn nỗi buồn sắp phải rời xa mái trường thân yêu.

Mái trường – nơi ươm mầm cho biết bao ước mơ, nơi chứng kiến biết bao khoảnh khắc tươi đẹp của tuổi học trò.  Nơi ấy có tình thầy trò ấm áp như nắng xuân, tình bạn bè thân thiết như keo sơn và cả những rung động đầu đời trong trẻo, e ấp. Nhớ những giờ lên lớp say sưa, những trò đùa tinh nghịch, những lần cùng nhau chia sẻ buồn vui dưới gốc phượng vĩ đỏ rực. Tất cả giờ đây như một thước phim quay chậm, hiện lên rõ mồn một trong ký ức.

Và em, mối tình đầu của tôi, cũng hiện diện trong những kỷ niệm ngọt ngào ấy.  Một ánh mắt, một nụ cười, một lời nói bâng quơ cũng đủ khiến trái tim tôi thổn thức. Tình yêu thời học trò thật đẹp, thật trong sáng, không toan tính, vụ lợi, chỉ đơn giản là những rung động nhẹ nhàng, e ấp, trong veo như giọt sương mai, chỉ cần một chút quan tâm nhỏ bé cũng đủ làm bừng sáng cả một khoảng trời. Một thoáng bâng khuâng, một ánh mắt dịu dàng, một nụ cười e ấp cũng đủ khiến trái tim tôi thổn thức.

"Anh về nơi cuối trời thương nhớ, riêng tôi ngược về chốn xa xăm...".  Hạ này, chúng ta sẽ mỗi người một phương trời.  Cánh chim nhỏ ngày nào giờ đã đủ lông đủ cánh, sẵn sàng bay đến những chân trời mới, theo đuổi những ước mơ, hoài bão riêng. Khoảng cách địa lý có thể chia xa chúng ta, nhưng những kỷ niệm đẹp sẽ mãi là hành trang theo ta suốt cuộc đời.

Nỗi buồn chia ly nghẹn ngào trong lồng ngực.  Liệu rồi mai đây, giữa dòng đời xuôi ngược, em có còn nhớ về tôi, nhớ về những kỷ niệm dưới mái trường, nhớ về mối tình đầu thơ mộng năm ấy?  Thời gian có thể làm phai nhạt nhiều thứ, nhưng tôi tin rằng, một thời áo trắng, một thời vừa biết mộng mơ, một thời của mối tình đầu sẽ mãi là một góc nhỏ thiêng liêng trong trái tim mỗi chúng ta. Và mỗi khi nhớ về, lòng ta lại dâng lên một nỗi bồi hồi khó tả, vừa ngọt ngào, vừa xao xuyến, vừa tiếc nuối cho một thời đã qua.

( Tỉnh lẻ đêm buồn, 3/11/2024 “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2024

BÀI HÁT “CHIỀU HÈ TRÊN BÃI BIỂN” VÀ MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI

 BÀI HÁT “CHIỀU HÈ TRÊN BÃI BIỂN” VÀ MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI

(By Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

"Một trưa hè trôi êm trôi êm...", giai điệu quen thuộc ấy lại vang lên, nhẹ nhàng mà da diết, như từng đợt sóng xô bờ ký ức, đưa tôi về miền hồi ức xa xôi của mối tình đầu. Thời áo trắng ngây thơ, tình yêu cũng trong veo như màu trời ngọc bích, trải dài đến tận chân trời nơi biển và trời gặp nhau.

Tôi nhớ những buổi chiều tà, tay trong tay cùng em dạo bước trên bãi biển trải dài cát trắng. "Biển xanh xanh, trời xanh màu ngọc bích", khung cảnh ấy như một bức tranh tình yêu tuyệt đẹp mà tạo hóa đã ban tặng riêng cho chúng tôi. Tiếng sóng rì rào như lời thì thầm của biển cả, hòa cùng tiếng cười đùa trong trẻo của hai đứa. Chúng tôi cùng nhau xây những lâu đài cát mỏng manh, rồi lại thích thú nhìn sóng biển cuốn trôi, như một trò chơi không bao giờ biết chán. Rồi những chú còng tội nghiệp bị chúng tôi bắt lên khỏi hang, ngơ ngác nhìn thế giới xung quanh, rồi lại được thả về với biển cả bao la. Cả hai ngồi bên nhau trên bãi cát mịn, tựa vai nhau kể những câu chuyện không đầu không cuối, vẽ nên những ước mơ về tương lai, về một cuộc sống chung đôi hạnh phúc. "Sáng tinh mơ dấu chân người in cát", những dấu chân ấy, dù sóng biển có xóa nhòa, vẫn in đậm trong tim tôi như một kỷ niệm không thể nào quên.

Tình yêu đầu đời thật đẹp, thật trong sáng, nhưng cũng thật mong manh như "con dã tràng se cát".  "Nắng chói chang về làm rát bỏng bàn chân",  cuộc đời không phải lúc nào cũng êm đềm như những buổi chiều trên biển.  Chúng tôi lớn lên, phải đối mặt với những lo toan, bộn bề của cuộc sống, phải xa nhau để theo đuổi những ước mơ riêng.  Tình yêu  như áng mây  trôi  lững lờ trên bầu trời, rồi cũng tan dần theo gió. "Có phải chăng cát giận cát hờn, chẳng muốn nhận dấu chân anh làm kỷ niệm?".  Dòng đời xô đẩy, chúng tôi lạc mất nhau giữa những ngã rẽ cuộc đời. 

Giờ đây, chỉ còn lại những kỷ niệm, những hồi ức ngọt ngào mà day dứt.  Mỗi khi nghe lại bài hát này, lòng tôi lại dâng lên một nỗi niềm khó tả, một chút tiếc nuối, một chút bâng khuâng. "Để cát bay cát tạo thành hình của sóng, để ven bờ cát mãi đùa vui",  biển vẫn xanh, cát vẫn trắng, sóng vẫn vỗ về bờ cát, chỉ có tình yêu của chúng tôi đã trở thành dĩ vãng. Mối tình đầu ấy, dẫu dang dở, nhưng mãi là một hoài niệm đẹp, một trang ký ức không thể nào phai mờ trong trái tim tôi.

( Đêm buồn tỉnh lẻ, 31/10/2024 Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)



Thứ Hai, 28 tháng 10, 2024

Gió Đầu Mùa

GIÓ ĐẦU MÙA

Gió bấc về rồi đấy! Thoáng chốc, giữa những ngày thu vàng ươm nắng, len lỏi đâu đó trong không gian là hơi thở lành lạnh, se se của gió. Vẫn nhẹ nhàng, êm ái như lời ru, nhưng sao trong từng cơn gió ấy như có chút gì vội vã, hối hả. Phải chăng, đó là lời thì thầm của gió, báo hiệu mùa thu sắp qua, mùa đông lại về? 

Dường như chỉ mới hôm qua thôi, sắc vàng dịu dàng của nắng thu còn trải dài trên con phố, trên những hàng cây, nhuộm vàng cả khoảng trời ký ức. Vậy mà giờ đây, thoảng trong những ngọn gió đầu mùa là chút lạnh lẽo đầu đông, len lỏi vào từng góc phố, luồn vào từng kẽ lá, khiến lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả. Mùa thu – mùa của những rung cảm dịu dàng và man mác buồn – sắp đi qua rồi sao?  Cảnh sắc thiên nhiên như đang dần chuyển mình. Nắng vàng nhạt dần, thay vào đó là sắc trời cao xanh vời vợi. Cái nắng hanh hao của mùa thu cũng nhường chỗ cho cái lạnh se se đầu đông. 

Gió bấc về, mang theo hơi thở của đất trời, mang theo cả những ký ức của một năm sắp trôi qua. Năm nay, tôi đã làm được những gì chăng? Đã hoàn thành những dự định dang dở? Đã sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc? Những câu hỏi cứ thế hiện ra trong tâm trí tôi, như lời tự vấn với chính mình. 

Nhưng rồi le lói đâu đó trong tôi là niềm háo hức khi nghĩ về một cái Tết đang đến gần. Tết – hai tiếng thiêng liêng đối với tôi và cũng là đối với mỗi người con xa quê. Tết là sum vầy, là đoàn viên, là những khoảnh khắc ấm áp bên gia đình. Nghĩ đến đây, lòng tôi lại rộn ràng một niềm vui khó tả. 

Chao ôi, Tết!  Chỉ cần nghĩ đến thôi, lòng đã bồi hồi nôn nao. Tết là khoảnh khắc đất trời giao hòa, lòng người như hòa chung nhịp đập. Tết là lúc ta trở về nhà, là bữa cơm sum họp, là tiếng cười giòn tan của con trẻ, là những lời chúc an lành, ấm áp. 

Gió đầu mùa như một nốt lặng giữa dòng chảy bất tận của thời gian, để ta kịp ngoảnh lại, nhìn về những tháng ngày đã qua, những kỷ niệm đã cũ. Gió cũng là lời nhắc nhở, một năm cũ sắp đi qua, hãy sống trọn vẹn từng phút giây để đón chào một năm mới an lành và hạnh phúc. 

Gió ơi, xin hãy thổi nhẹ thôi, để thu còn vương vấn nơi đây, để lòng người còn kịp ghi nhớ những khoảnh khắc tuyệt vời của mùa thu đã qua. Để rồi khi đông đến, xuân về, ta lại thêm yêu, thêm trân quý cuộc sống này hơn.

( Đêm buồn tỉnh lẻ 28/10/2024 Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”) 

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2024

VÀI NÉT VỀ CHỮ “TÌNH” TRONG BÀI HÁT “ TUỔI HỌC TRÒ” CỦA TÁC GIẢ MINH KỲ - DẠ CẦM

 VÀI NÉT VỀ CHỮ “TÌNH” TRONG BÀI HÁT “ TUỔI HỌC TRÒ” CỦA TÁC GIẢ MINH KỲ - DẠ CẦM

CÓ NÊN THAY “ TÀ ÁO TRINH NGUYÊN TÔ THẮM BAO TÌNH” BẰNG “ TÀ ÁO TRINH NGUYÊN TÔ THẮM SÂN TRƯỜNG”

 

"Quay về kỷ niệm lúc còn học sinh, tà áo trinh nguyên tô thắm bao “tình”. Đời học sinh với nét đoan trinh, tươi đẹp như màu hoa xinh. Có đôi khi thấy buồn một mình..." - Những giai điệu ấy, lời ca ấy của nhạc sĩ Minh Kỳ - Dạ Cầm vang lên, bất chợt đưa ta về miền ký ức xa xôi mà thân thuộc. Một thời áo trắng cắp sách đến trường, một thời hồn nhiên trong trẻo với bao mộng mơ, bồi hồi. Và "tình" ấy - thanh âm da diết ấy của bài hát cất lên, có phải chăng chất chứa trong đó cả một trời thương nhớ?  Nơi tà áo trắng học trò ấy, đâu chỉ có  sự ngây thơ, trong sáng của tuổi học trò, mà ẩn sâu trong đó còn là những rung động đầu đời e ấp, là những kỷ niệm bạn bè thân thương, là tình thầy trò sâu nặng nghĩa tình. Phải chăng, đó là những sắc màu  đẹp đẽ và day dứt nhất về một thời đã qua?

Thật vậy, chữ "Tình" trong bài hát "Tuổi học trò" của Mình Kỳ - Dạ Cầm mang nhiều tầng ý nghĩa. Và bây giờ chúng ta cùng nhau tim hiểu thêm nhé:

Bây giờ, hãy trở lại bài hát: “ Quay về kỷ niệm lúc còn học sinh, tà áo trinh nguyên tô thắm bao tình".

"Tình" ở đây rõ ràng là tình bạn ngây thơ, trong sáng của tuổi học trò. Hình ảnh "tà áo trinh nguyên" là hình ảnh ẩn dụ cho sự  thuần khiết, hồn nhiên của lứa tuổi cắp sách đến trường. "Tô thắm" là động từ mạnh, diễn tả sự gắn bó, đậm đà của tình bạn đã in sâu vào tâm hồn mỗi người.

Rồi, chúng ta đọc tiếp lời bài hát: “Đời học sinh với nét đoan trinh tươi đẹp như màu hoa xinh, có đôi khi thấy buồn một mình…”

"Tình" ở đây ẩn chứa trong từng ca từ miêu tả về "đời học sinh", về những cảm xúc trong veo,  về cả những phút trầm tư, bâng khuâng "buồn một mình". Đó là tình yêu với mái trường, với thầy cô, bạn bè, với cả những kỷ niệm vui buồn của một thời áo trắng.

Không chỉ có vậy, tuy không trực tiếp nhắc đến, nhưng ca từ bài hát gợi cho người nghe cảm nhận về một "tình"  đặc biệt khác - tình yêu đầu đời. Đó là những rung động đầu đời e ấp, trong trẻo, như "màu hoa xinh" vừa chớm nở. "Buồn một mình" có lẽ cũng bắt nguồn từ những rung động  ngọt ngào nhưng cũng đầy bối rối,  ngại ngùng của tuổi mới lớn.

Từ đây, cũng có thể tóm lại rằng, chữ "Tình" được tác giả sử dụng  như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài hát. Nó vừa cụ thể, vừa  ẩn dụ,  lại mang nhiều tầng ý nghĩa. Thông qua đó, tác giả Mình Kỳ - Dạ Cầm đã khéo léo tái hiện bức tranh  tuổi học trò đầy  màu sắc,  vừa ngây thơ,  trong sáng, vừa  giàu cảm xúc. Và qua bài hát chúng ta cũng nhận ra những gì tác giả muốn gửi gắm: Đó là lời nhắn nhủ về  giá trị của tình bạn, tình thầy trò,  về  kỷ niệm  đẹp của tuổi trẻ. Đồng thời, nó còn là  lời gợi nhắc về  sự  trân trọng  những rung động  đầu đời  trong sáng,  giúp ta thêm  yêu  và  biết ơn  quãng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời.

Mặc dù như thế, song hiện nay có nhiều ca sĩ nổi tiếng đã tự ý sửa lời bài hát, thay "Tà áo trinh nguyên tô thắm bao tình" thành "Tà áo trinh nguyên tô thắm sân trường". Việc làm này sẽ tạo ra sự khác biệt đáng kể về cả ý nghĩa cụ thể lẫn thông điệp của bài hát: Đó là,

Câu hát gốc sử dụng chữ "Tình" đa nghĩa, vừa ám chỉ tình bạn, vừa gợi mở đến tình yêu đầu đời và cả tình cảm với mái trường. Việc thay bằng "sân trường" khiến câu hát trở nên trực diện, bớt đi sự tinh tế và lãng mạn vốn có. 

Không những thế, mà nó còn làm thay đổi trọng tâm cảm xúc và ảnh hưởng tới mạch cảm xúc chung: "Tô thắm bao Tình" là hình ảnh ẩn dụ cho tâm hồn học trò ngây thơ, trong sáng được lấp đầy bởi tình cảm bạn bè, thầy cô. Khi thay bằng "sân trường", trọng tâm chuyển dịch sang không gian vật chất, khiến câu hát mang tính miêu tả nhiều hơn là biểu đạt cảm xúc. Sự thay đổi này khiến mạch cảm xúc của bài hát bị ngắt quãng. "Sân trường" là hình ảnh cụ thể, khó thể kết nối với những câu hát tiếp theo nói về nét đẹp tâm hồn, sự rung động của tuổi học trò. 

Bây giờ chúng ta thử cố gắng đi tìm ý nghĩa ở câu hát thay đổi; lúc này có thể hiểu là "tà áo học trò" đang tô điểm thêm vẻ đẹp cho "sân trường." Bài hát lúc này tập trung vào ca ngợi vẻ đẹp thanh xuân của tuổi học trò và khung cảnh trường lớp thân thương.

 Như vậy, có thể thấy, chỉ cần có sự thay đổi một chi tiết nhỏ trong lời bài hát, việc đó tưởng chừng đơn giản nhưng lại có thể tác động lớn đến ý nghĩa và cảm xúc của toàn bộ tác phẩm. "Tà áo trinh nguyên tô thắm bao Tình" là cách sử dụng ngôn từ tinh tế, thể hiện tài năng của tác giả Mình Kỳ - Dạ Cầm, góp phần tạo nên thành công cho ca khúc "Tuổi học trò."

·       Đây chỉ là góc nhìn của “ Rừng Xưa”, nếu sau này có ai đó tình cờ ghé mắt qua, thấy đồng tình với người viết, thì xin giữ lại đúng lời bài hát; trước tiên là thể hiện sự tôn trọng tác giả bài hát; sau là giữ nguyên ý nghĩa của bài hát.

Xin cảm ơn!

(Tỉnh lẻ Đêm buồn, 25/10/2024 Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

 

 

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2024

PHAN RANG - THÁP CHÀM QUÊ HƯƠNG TÔI

 PHAN RANG - THÁP CHÀM QUÊ HƯƠNG TÔI

( By Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Quê hương tôi là một thành phố đầy nắng và gió, nơi mang cái tên giản dị mà thân thương: Phan Rang - Tháp Chàm. Nơi ấy không chỉ là nơi tôi sinh ra, lớn lên mà còn là một phần tâm hồn, là dòng chảy bất tận trong ký ức tuổi thơ, là miền ký ức dịu dàng mà mỗi khi nhớ về, lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc thật khó tả.

Tôi nhớ như in những buổi chiều tà cùng lũ bạn nô đùa trên đồi Tháp Chàm cổ kính. Từ trên cao nhìn xuống, cả thành phố Phan Rang như thu gọn trong tầm mắt. Xa xa, cách chừng vài trăm thước là ga Tháp Chàm – nơi những chuyến tàu ngược xuôi ra Bắc vào Nam, tiếng còi tàu vang vọng cùng âm thanh rền rền theo con tàu chuyển động.  Những âm thanh tưởng chừng như ồn ào, hỗn độn ấy lại trở nên quen thuộc và gần gũi, như một phần nhịp sống hối hả của quê hương. 

Nhìn sang bên phải, hướng Nam, dòng sông Dinh êm đềm uốn lượn như con trăn lớn đang trườn mình giữa cánh đồng xanh ngát. Nước sông bốn mùa trong mát in bóng những hàng tre xanh rì rào trong gió.  Dòng sông ấy là nơi ghi dấu biết bao kỷ niệm trong tôi những ngày thơ ấu.  Những buổi chiều tắm sông cùng lũ bạn, những lần cùng nhau câu cá, thả diều trên bãi cỏ ven sông... Những kỷ niệm ấy tuy giản dị mà thật đẹp,  để mỗi khi nhớ về, lòng tôi lại bồi hồi xao xuyến.

Rồi từ dưới chân ngôi Tháp rêu phong cổ kính, hướng tầm mắt xa xa về phía Đông Nam, một dải xanh xanh màu ngọc bích trải dài đến tận chân trời chính là biển Đông bao la, hùng vĩ. Biển đã ban tặng cho quê hương tôi những ngọn gió Nồm mát rợi, sảng khoái – ngọn gió hiếm hoi trong năm, xua tan đi cái nắng oi bức của mùa hè.  Và ở cuối cánh đồng bát ngát,  hướng Nam là núi Trà Cang – ngọn núi chẻ đôi nhuốm màu truyền thuyết  huyền bí. Rồi tiếp tục hướng tầm mắt cho đến hết phần hình tròn còn lại, tất cả được bao bọc bởi một vòng đồi núi chập chùng như vòng tay khổng lồ, ôm ấp, che chở cho quê tôi bớt đi phần nào sự khắc nghiệt của thiên nhiên.

Phan Rang - Tháp Chàm không chỉ đẹp bởi thiên nhiên hoang sơ, hùng vĩ mà còn bởi nắng vàng rực rỡ và những làn gió biển trong lành, mát mẻ. Nắng Phan Rang tuy mạnh mẽ nhưng cũng thật dịu dàng, ấm áp như lòng mẹ, bao dung và chở che cho mảnh đất này. Gió Phan Rang cũng thật tinh nghịch, lúc thì lùa qua mái tóc tôi như lời thì thầm của biển cả, lúc lại rì rào trong vòm lá như muốn kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích của vùng đất đầy nắng và gió.

Phan Rang - Tháp Chàm còn là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa Chăm Pa cổ kính với những di tích lịch sử, những ngọn tháp Chàm sừng sững in dấu thời gian.  Mỗi dịp lễ hội Katê đến, cả thành phố như bừng tỉnh, rực rỡ trong những sắc màu truyền thống với âm thanh rộn ràng của tiếng trống Paranưng, với những điệu múa Apsara uyển chuyển,  mang đến một không khí lễ hội tưng bừng, náo nhiệt. 

Dù có đi đâu,  Phan Rang - Tháp Chàm vẫn mãi là quê hương, là nơi tôi luôn mong nhớ trở về.  Nơi ấy có bát canh chua cá kho tộ mẹ nấu,  có con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng lúa chín vàng ươm, có những buổi chiều cùng lũ bạn tắm biển Ninh Chữ,  có cả những cơn mưa bất chợt  rửa sạch bụi đường... Tất cả đều thật giản dị mà thân thương,  để mỗi khi xa quê, lòng tôi lại chộn rộn nỗi nhớ mong da diết.

                                                     ( Tỉnh lẻ đêm buồn, 22/10/20240)

Ảnh Tháp Chàm & khúc sông quê tôi 

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2024

QUAN NIỆM VỀ HẠNH PHÚC

 QUAN NIỆM VỀ HẠNH PHÚC

"Thưa thầy em đã thuộc bài học sáng nay trong bài giảng,

Có bụi phấn bay bay trên tóc thầy.

Giọng thầy như tiếng hát

Lời thầy như bài thơ

Cho em những ước mơ, tới chân trời rộng mở…"

Lời ca ấy như một nốt nhạc dịu dàng, khơi gợi trong tôi dòng hồi ức về những ngày tháng ngây ngô dưới mái trường xưa. Tôi nhớ về thầy - người đưa đò thầm lặng, và bài học về "Hạnh phúc" năm nào.

Hôm ấy, thầy ví Hạnh Phúc như việc ta đang đói bỗng được ăn một củ khoai - cảm giác thỏa mãn lúc ấy chính là Hạnh Phúc. Nhưng rồi thầy lại chậm rãi: "Hạnh Phúc ấy cũng mong manh như chính củ khoai kia vậy. Ngày ngày chỉ có khoai, liệu ta có còn thấy ngon miệng, hạnh phúc nữa không?!".

Thầy kết luận: "Hạnh Phúc chỉ là trạng thái Thỏa Mãn nhất thời, nó không bền vững". Lời thầy khi ấy như gieo vào tôi một nỗi băn khoăn. Tôi lại thầm đặt câu hỏi. Phải chăng hạnh phúc mong manh đến thế? 

Rồi hình ảnh những người bệnh ghẻ ngứa hiện lên trong tâm trí. Họ mải miết gãi để tìm kiếm cảm giác "đã" khi cơn ngứa được xoa dịu, mà bất chấp da thịt trầy xước, đau đớn. Chuỗi "gãi - đau - gãi" cứ thế tiếp diễn bởi họ sợ đánh mất cái cảm giác "thoải mãn" ngắn ngủi ấy. Nhưng có ai trong số đó so sánh được cảm giác "đã" khi gãi ngứa với niềm hạnh phúc khi có được làn da khỏe mạnh, không bệnh tật?

Phải chăng, hạnh phúc cũng vậy? Chúng ta mải miết đuổi theo những "cơn ngứa" của tham lam, sân hận để rồi chuốc lấy khổ đau mà quên mất đi việc tìm kiếm sự an yên trong tâm hồn?

Rời ghế nhà trường, bộn bề cuộc sống khiến bài học về "Hạnh phúc" của thầy tưởng chừng như đã rơi vào quên lãng. Vậy mà, những giai điệu trong veo kia của bài hát lại một lần nữa thổi bùng lên trong tôi ngọn lửa khao khát về Hạnh Phúc – một thứ hạnh phúc đích thực.

Người ta vẫn thường định nghĩa Hạnh Phúc bằng những cung bậc cảm xúc tích cực, như:  Niềm vui khi trúng số, Hạnh Phúc khi thăng chức, sự thỏa mãn khi sở hữu món đồ mình khao khát... Hạnh Phúc ấy đến từ những điều kiện bên ngoài: vật chất, danh vọng, địa vị... - những thứ phù du, dễ dàng đổi thay và biến mất.

 

Còn Phật giáo lại mang đến cho ta một góc nhìn khác về Hạnh Phúc. Đó là hạnh phúc từ nội tâm, là sự an lạc, tự tại, không bị ràng buộc bởi những điều kiện bên ngoài. Đó là Hạnh Phúc húc khi ta sống với lòng yêu thương, bao dung, thấu hiểu và buông bỏ được những tham, sân, si -  nguồn cơn của mọi khổ đau.

Có lẽ, Hạnh Phúc mà chúng ta thường kiếm tìm giống như việc gãi ngứa - chỉ là sự thỏa mãn nhất thời khi ba "con quỷ" tham, sân, si được ve vuốt. Còn Hạnh Phúc theo quan niệm của Phật giáo chính là trạng thái an lạc bền vững, tự tại trong tâm hồn - là kết quả của quá trình tu tập và hoàn thiện bản thân.

Bài viết này, xin được gửi đến người thầy đáng kính của tôi - người đã gieo mầm cho những suy nghĩ về hạnh phúc trong tôi. 

 

*Nguyện cầu hồng ân Tam Bảo gia hộ cho thầy thân tâm an lạc!*

 

**(Tỉnh lẽ đêm buồn, 20/10/2024. Thanh Hoài Trần - "Rừng Xưa Chưa Khép")*

Hình ảnh Mái Chùa Thân Yêu; Sư Bà và con trai của “ Rừng Xưa”

 

 

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2024

THỢ TU

 TỪ "THỢ TU": NỖI ĐAU ĐẠO ĐỨC VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ

( Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Gần đây, cụm từ "thợ tu" xuất hiện trên các phương tiện truyền thông đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về một vấn đề nhức nhối trong đời sống tâm linh: sự biến chất, suy thoái đạo đức của một bộ phận người khoác áo tu hành. 

Không thể phủ nhận, đạo Phật vẫn là cội nguồn văn hóa, là điểm tựa tinh thần cho đông đảo người dân Việt. Thế nhưng, lợi dụng lòng tin yêu, sùng kính của bà con Phật tử, một bộ phận  tăng ni đã biến việc tu hành thành phương tiện mưu cầu lợi ích cá nhân, xem trọng vật chất, danh vọng hơn cả giới luật thanh cao. Họ chạy theo những giá trị ảo trên mạng xã hội, lạm dụng hình ảnh áo nâu sòng, chùa chiền linh thiêng để kêu gọi công đức, quyên góp với mục đích không minh bạch. Thậm chí, có người còn có lối sống buông thả, vi phạm pháp luật, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của Phật giáo và làm tổn thương tình cảm của những người con Phật chân chính.

Sự biến tướng, tha hóa ấy khiến người ta không khỏi xót xa cho đường tu trong thời đại mới. Phải chăng, chữ "tu" thiêng liêng đang dần bị bóp méo, biến dạng bởi lòng tham lam, ích kỷ? 

Để ngăn chặn tình trạng "thợ tu" ngày càng lộng hành, cần có sự chung tay của toàn xã hội, đặc biệt là chính cộng đồng Phật tử:

·       Nâng cao nhận thức, hiểu biết về giáo lý nhà Phật: Phật tử cần trang bị cho mình kiến thức Phật pháp căn bản, hiểu đúng, hiểu đủ về ý nghĩa của việc tu hành, cúng dường, tránh để kẻ xấu lợi dụng lòng thành tâm của mình.

·       Cảnh giác trước những lời kêu gọi, quyên góp không rõ ràng: Khi phát hiện những dấu hiệu bất thường, cần báo ngay với các cơ quan chức năng để kịp thời xử lý, ngăn chặn hành vi trục lợi.

·       Ủng hộ, phát tâm cúng dường đúng cách, đúng nơi: Thay vì dâng cúng tiền bạc, vật chất, hãy hướng đến những việc làm thiết thực, ý nghĩa như in kinh, xây dựng chùa chiền, hỗ trợ người nghèo khó... 

·       Các cơ quan chức năng cần vào cuộc quyết liệt: Xử lý nghiêm minh những trường hợp vi phạm, đồng thời tăng cường công tác quản lý, giám sát hoạt động của các cơ sở tôn giáo.

Sự tồn tại của "thợ tu" là một vấn nạn nhức nhối, đòi hỏi sự chung tay của cả cộng đồng Phật giáo và toàn xã hội. Hãy là những người con Phật tỉnh thức, có trách nhiệm để bảo vệ sự trong sáng của Phật Pháp, xây dựng một môi trường tu tập lành mạnh,  giúp cho những giá trị tốt đẹp của đạo Phật được lan tỏa rộng rãi trong đời sống.

Con đường tu hành vốn dĩ chông gai, cần lắm sự kiên trì, nhẫn nại và tâm nguyện trong sáng. Đừng để những "con sâu làm rầu nồi canh", hãy cùng chung tay bảo vệ sự thanh tịnh của Phật pháp, để những giá trị tốt đẹp của đạo Phật mãi là ánh sáng soi đường cho nhân loại.

( Tỉnh lẻ đêm buồn 14/10/2024, Thanh Hoài Trần – “Rừng Xưa Chưa Khép”)

 

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2024

" CÚNG DƯỜNG CÀNG NHIỀU PHÚC ĐỨC CÀNG LỚN" : LỜI RAO GIẢNG LỆCH LẠC, MỘT SỰ DỐI LỪA

 "CÚNG DƯỜNG CÀNG NHIỀU, PHÚC ĐỨC CÀNG LỚN? - LỜI DẠY LỆCH LẠC, VẨN ĐỤC DÒNG TRONG CỦA PHẬT PHÁP!

( Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Có bạn nói với “ Rừng Xưa”, hiện nay có một số nhà tu hành rao giảng với tín đồ rằng “ cúng dường càng nhiều, phúc đức càng lớn” , và đề nghị “ Rừng Xưa” cho một vài ý kiến về câu nói này.

Và dưới đây là vài ý kiến của “Rừng Xưa”:

Ngày trước, trong một bài viết đã được đăng, “Rừng Xưa’ có nói về việc người cúng dường và người nhận cúng dường như thế nào là đúng với chánh pháp ( đúng với giáo lý Phật giáo), xét thấy không cần thiết phải nhắc lại nữa.

Về vấn đề trên, cần thẳng thắn mà nhìn nhận rằng, việc rao giảng “cúng dường càng nhiều, phúc đức càng lớn” của một số tăng - ni nào đó là một hành vi có chủ ý nhằm bóp méo giáo lý, lợi dụng lòng thành của phật tử trục lợi cá nhân, gieo rắc quan niệm sai lệch, làm vẩn đục dòng trong của Phật Pháp.

Cần khẳng định rằng, Phật giáo khuyến khích cúng dường, nhưng là cúng dường bằng tâm thanh tịnh, xuất phát từ lòng từ bi, hỷ xả. Giá trị của sự cúng dường nằm ở tấm lòng thành kính, sự tự nguyện, trong khả năng, chứ không nằm ở số lượng hay giá trị vật chất. Việc so sánh "cúng dường càng nhiều, phúc đức càng lớn" là hoàn toàn sai lệch, biến hành động thiện lành thành một cuộc mua bán sòng phẳng, thực dụng, đánh mất đi ý nghĩa cao quý ban đầu, theo giáo lý.

Rõ ràng, đây là một hành vi đã phạm vào những giới luật căn bản của người xuất gia: 

- Vọng ngữ giới (không được nói dối): Bóp méo, xuyên tạc lời Phật dạy, gieo rắc quan niệm sai lệch về cúng dường.

- Tham giới (không được tham lam): Lợi dụng lòng tin của Phật tử, dùng lời lẽ ngon ngọt để khuyến khích cúng dường, nhằm thỏa mãn lòng tham, trục lợi cá nhân.

 Và hậu quả của hành động này vô cùng tai hại:

-  Làm tổn hại hình ảnh Phật giáo: Khiến nhiều người hiểu sai về giáo lý, mất niềm tin vào người tu hành và Phật pháp.

- Gây chia rẽ trong nội bộ Phật giáo: Tạo ra sự so sánh, ganh đua, đố kỵ giữa các Phật tử, phá hoại sự hòa hợp trong cộng đồng.

- Tạo nghiệp xấu cho bản thân: Gieo nhân xấu sẽ gặt quả báo khổ đau, luân hồi trong vòng sinh tử luân hồi.

Như thế, đứng trước thực trạng này, mỗi phật tử chúng ta cần phải làm gì?

-  Cần nêu cao tinh tinh thần tỉnh thức:

·       Trang bị kiến thức Phật pháp bài bản, chính thống: Nghiên cứu kinh sách, lắng nghe những bài giảng của các bậc Thầy đáng kính, uy tín.

·       Sống theo Chánh pháp: Thực hành lời Phật dạy về từ bi, trí tuệ, giữ gìn giới luật, không chạy theo mê tín dị đoan.

·       Dũng cảm lên án hành vi sai trái: Phản đối, tố cáo những cá nhân, tổ chức lợi dụng tôn giáo để trục lợi, góp phần bảo vệ sự trong sáng của Phật Pháp.

Hãy nhớ rằng, con đường đến với giác ngộ không phải là con đường trải đầy vàng bạc châu báu, mà là con đường tu tập nội tâm, trau dồi đạo đức, sống thiện lành,  giúp ích cho đời.  Cúng dường là một phương tiện để vun trồng phước báu, nhưng phải xuất phát từ tâm trong sáng, tự nguyện, không vụ lợi.

Tóm lại: Việc nhà tu hành nói "cúng dường càng nhiều, phúc đức càng lớn" để trục lợi là hành vi sai trái, vi phạm giới luật, cần bị phê phán và chấn chỉnh.  Phật tử cần tỉnh táo, sáng suốt, hiểu đúng về việc cúng dường trong Phật giáo, tránh rơi vào bẫy của những kẻ lợi dụng tôn giáo để trục lợi.

(Tỉnh lẻ đêm buồn, 14/10/2024, Thanh Hoài Trần – “Rừng Xưa Chưa Khép”)

 

SÀI GÒN

 SÀI GÒN, THÀNH PHỐ TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ!

Sài Gòn sáng nay vào thu thật dịu dàng. Nắng vàng nhạt như rót mật lên những tòa nhà cao tầng bằng kính, phản chiếu ánh sáng lấp lánh, tựa muôn ngàn vì sao sa xuống giữa lòng thành phố. Ngồi trên tầng cao nhất của tòa nhà Bitexco, nhâm nhi ly cà phê đen nóng hổi, tôi lặng ngắm Sài Gòn như một đứa trẻ say sưa ngắm nhìn bức tranh muôn màu đang dần hiện ra. 

Từ trên cao nhìn xuống, dòng xe cộ chen chúc, nối đuôi nhau như những con rắn khổng lồ đang uốn lượn trên những con đường đông đúc. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản nhạc đô thị sôi động, náo nhiệt, đặc trưng của Sài Gòn - thành phố không bao giờ ngủ. 

Xa xa, những tòa cao ốc chọc trời, kiêu hãnh vươn mình lên nền trời xanh thẳm. Từng tòa nhà với kiến trúc hiện đại, độc đáo như những bông hoa khổng lồ khoe sắc, tô điểm cho bức tranh đô thị thêm phần tráng lệ, huy hoàng. Nhìn Sài Gòn hôm nay, hiện đại và phồn hoa như thế, khó ai có thể hình dung được chỉ hơn 30 năm về trước, nơi đây vẫn còn là một thành phố với những con đường nhỏ hẹp, những ngôi nhà thấp tầng san sát. 

Nhìn thành phố đổi thay từng ngày, lòng tôi dâng trào niềm tự hào, hãnh diện. Bao nhiêu năm đất nước chìm trong chiến tranh, bom đạn, nay đã vươn mình mạnh mẽ, phát triển với tốc độ chóng mặt, sánh vai với bạn bè năm châu. Niềm vui ấy khiến khóe mắt tôi cay cay. 

Thế nhưng, xen lẫn niềm vui, tự hào ấy là một nỗi niềm bâng khuâng, nuối tiếc khó tả. Sài Gòn đổi thay, hiện đại hơn, tráng lệ hơn nhưng cũng vội vã và xô bồ hơn. Có còn đâu hình ảnh những hàng me xanh ngắt hai bên đường, tỏa bóng mát rượi cho lũ học trò tan trường, những gánh hàng rong đơn sơ, mộc mạc hay những chiều tà lộng gió, người người thong dong đạp xe trên phố! Tất cả chỉ còn là những mảnh kí ức đẹp đẽ, in sâu trong tâm trí.

Bất giác, những lời bài hát  của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn chợt vang lên trong tâm trí:

“Có từ bao giờ hàng me xanh ngát/ Mà nay đứng đó cho anh làm thơ/ Con đường ta đến nay bao tuổi?/ Em qua trăm buổi/ Em lại nghìn lần/ Mà sao bối rối khi cầm tay nhau?!....”

Giọng hát trầm ấm, da diết như lời tự sự của một người con xa quê, nhớ về Sài Gòn - mảnh đất đã từng ghi dấu biết bao kỉ niệm êm đềm của tuổi trẻ.  Lòng tôi bỗng chùng xuống, một nỗi nhớ miên man, da diết về một Sài Gòn xưa cũ, bình dị mà thân thương đến lạ.

Sài Gòn hôm nay, dù không còn giữ được trọn vẹn nét đẹp xưa cũ, nhưng trong tim tôi, thành phố này vẫn luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, vừa hiện đại, năng động, vừa cổ kính, lãng mạn,  và trên hết là luôn ẩn chứa trong đó một  nỗi niềm hoài niệm  về một  thời đã xa.

( Trần Thanh Hoài)

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2024

Thằng Bờm

 THẰNG “BỜM” NGỐC NGHẾCH HAY CHÚNG TA NGỜ NGHỆCH?

( Qua góc nhìn của THANH HOÀI – “ Rừng Xưa Chưa Khép” )

Bài đồng dao "Thằng Bờm" từ lâu đã in sâu trong tâm trí mỗi người dân Việt Nam, không chỉ bởi giai điệu vui nhộn, dễ nhớ mà còn bởi những bài học sâu sắc ẩn chứa bên trong câu từ mộc mạc, giản đơn. Nhiều người cho rằng Bờm là kẻ ngốc nghếch khi từ chối những lời đề nghị trao đổi có lợi từ phú ông. Nhưng liệu có đơn giản như vậy? Phải chăng ẩn sau sự “ngờ nghệch” ấy là một triết lý sống khôn ngoan, một sự thông minh và lương thiện đáng trân trọng?

Thật vậy, ta dễ dàng nhận thấy sự bất cân xứng trong mỗi lời đề nghị trao đổi của phú ông. Một cái quạt mo, vật dụng đơn sơ, dân dã, giá trị chỉ bằng “một nắm xôi” sao có thể sánh bằng “ba bò chín trâu”, “một xâu cá mè”, “một bè gỗ lim” hay cả “đồi sim, đồi mồi”?  Phải chăng phú ông quá “ngu si” khi đưa ra những lời đề nghị như vậy? Hay là ông ta đang ấp ủ một mưu đồ nào khác? Liệu có món hời nào từ trên trời rơi xuống, liệu có sự cho đi nào mà không cần nhận lại? Chắc chắn là không. 

Thằng Bờm tuy nghèo nhưng không hề ngu ngốc. Bờm hiểu rõ giá trị của cái quạt mo trong tay, và quan trọng hơn, Bờm nhận thức được giá trị của bản thân. Bờm không cho phép mình bị lợi dụng, bị cám dỗ bởi những lời đường mật và những thứ xa hoa, phù phiếm. Bờm kiên định với những gì mình có, bằng lòng với cuộc sống giản dị và tự do của mình. Chính sự “từ chối thẳng thắn” ấy đã cho thấy Bờm là một người có chính kiến, không bị lung lay bởi vật chất, một phẩm chất đáng quý cần có ở mỗi người.

Bài đồng dao khép lại với hình ảnh Bờm cười hồn nhiên khi nhận “cục xôi”. Nụ cười ấy là minh chứng cho sự thỏa mãn, hạnh phúc với những gì mình đang có. Đồng thời, nó cũng là lời khẳng định cho triết lý sống giản dị,  “đủ  ăn, đủ mặc” ( lối sống tri túc)  mà cha ông ta đã đúc kết từ ngàn đời. 

Bài đồng dao "Thằng Bờm", tuy ngắn gọn nhưng đã truyền tải một thông điệp sâu sắc về cách sống:  “Chim tham ăn chim sa vào lưới; cá ham mồi mắc phải lưỡi câu”. Lòng tham vô đáy có thể hủy hoại tâm hồn và đẩy con người đến những sai lầm đáng tiếc.  Hãy sống bằng chính sức lao động của mình, trân trọng những gì mình đang có và luôn cảnh giác trước những cám dỗ vật chất. Đó chính là bài học quý giá mà "Thằng Bờm" đã và đang nhắc nhở mỗi chúng ta.

( Tỉnh lẻ đêm buồn, 10/10/2024)

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2024

CÂU NÓI: “ CỐT KHỈ VẪN HOÀN CỐT KHỈ”: BẢN CHẤT CON NGƯỜI NẰM Ở TÂM HỒN

 CÂU NÓI: “ CỐT KHỈ VẪN HOÀN CỐT KHỈ”: BẢN CHẤT CON NGƯỜI NẰM Ở TÂM HỒN

Có lần con trai của “ Rừng Xưa…” hỏi rừng xưa về ý nghĩa câu nói trong dân gian, câu nói: “ Cốt Khỉ Vẫn Hoàn Cốt Khỉ”.

“ Rừng Xưa đã giải đáp cho con trai về hàm ý của câu nói đó, qua góc nhìn cá nhân của “ Rừng Xưa…”.

Nay “ Rừng Xưa…” viết lại đưa lên đây để cho quý vị nào có đồng cảm với “Rừng Xưa…” nhàn lãm vậy. Trân trọng!

Câu tục ngữ "Cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ"  tuy ngắn gọn nhưng ẩn chứa một thông điệp sâu sắc về bản chất con người, một thông điệp đầy tính triết lý và nhân văn. Câu nói này không chỉ đơn thuần là một lời khẳng định, mà còn là một lời nhắc nhở về giá trị đích thực của con người.

Hãy thử tưởng tượng một con khỉ, cho dù có được huấn luyện để làm xiếc, thu nhập nhiều tiền bạc, lái xe sang trọng, tay đeo đồng hồ Rolex đắt tiền đến mấy đi chăng, thì nó cũng vẫn là một con khỉ không hơn không kém, chứ chẳng có ai xem nó như là một con người. Vỉ sao vậy? – Xin thưa, đó là vì, cho dù nó có hình dạng giống con người đi mấy, có thể có nhiều khả năng hơn người đi mấy, nhưng tâm hồn của nó vẫn là tâm hồn của một con khỉ, một tâm hồn thiếu sự tinh tế, nhân văn và đạo đức của con người. Nó không thể suy nghĩ, cảm nhận, hay hành động như một con người thực thụ. 

Cũng như thế, một con người, dù có giàu sang, xa hoa phù phiếm đến mấy, nhưng lại mang trong người một tâm hồn thiếu thiện lương, vô đạo đức, mưu mô, quỷ quyệt, gian ác, bất lương, đố kỵ, tỵ hiềm... thì giá trị của họ cũng chưa bằng một con khỉ. Bởi vì, họ đã đánh mất đi những phẩm chất cao đẹp của con người, những giá trị cốt lõi tạo nên sự khác biệt giữa con người và động vật. Họ có thể có địa vị, quyền lực, nhưng lại thiếu đi sự đồng cảm, lòng nhân ái, và sự tôn trọng đối với bản thân và người khác.  

Ngược lại, một con người  dù có nghèo khó nhưng có tâm hồn thiện lương trong sáng, tấm lòng vị tha nhân bản, lối sống giản dị mà thanh bạch, an nhiên, tự tại... thì giá trị của họ cao quý hơn nhiều. Họ là những con người thực sự, những con người sống đúng với bản chất của mình, mang lại niềm vui và sự ấm áp cho xã hội. Họ không cần những thứ hào nhoáng bên ngoài để chứng tỏ giá trị của mình, bởi vì giá trị thực sự của họ đã được thể hiện qua hành động và tấm lòng.

Chính vì thế, mà câu nói "Cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ" đã nhắc nhở chúng ta về sự quan trọng của đạo đức, lòng nhân ái, vị tha và lối sống tích cực trong cuộc sống. Nó khẳng định rằng, giá trị thực sự của con người không phải là thứ có thể mua được bằng tiền bạc hay địa vị, mà là những phẩm chất cao đẹp được vun trồng từ tâm hồn. 

Câu tục ngữ này, thoạt nghe, tuy rằng không được bóng bảy, song đó là một lời khuyên sâu sắc. Nó nhắc nhở con người hãy chọn cho mình một cách sống đúng nghĩa là một con người. Hãy là một con người có tâm hồn đẹp, đạo đức cao quý, và lối sống tích cực, để cuộc sống của mình và xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Đó là vì, chính những giá trị tinh thần, những phẩm chất cao quý mới tạo nên sự khác biệt, tạo nên giá trị đích thực của mỗi con người, và giúp con người tách biệt với những loài động vật khác.

( Đêm buồn, viết bởi Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)