"CÚNG DƯỜNG CÀNG NHIỀU, PHÚC ĐỨC CÀNG LỚN? - LỜI DẠY LỆCH LẠC, VẨN ĐỤC DÒNG TRONG CỦA PHẬT PHÁP!
( Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”)
Có bạn nói với “ Rừng Xưa”, hiện
nay có một số nhà tu hành rao giảng với tín đồ rằng “ cúng dường càng nhiều,
phúc đức càng lớn” , và đề nghị “ Rừng Xưa” cho một vài ý kiến về câu nói này.
Và dưới đây là vài ý kiến của “Rừng
Xưa”:
Ngày trước, trong một bài viết đã
được đăng, “Rừng Xưa’ có nói về việc người cúng dường và người nhận cúng dường
như thế nào là đúng với chánh pháp ( đúng với giáo lý Phật giáo), xét thấy
không cần thiết phải nhắc lại nữa.
Về vấn đề trên, cần thẳng thắn mà
nhìn nhận rằng, việc rao giảng “cúng dường càng nhiều, phúc đức càng lớn” của
một số tăng - ni nào đó là một hành vi có chủ ý nhằm bóp méo giáo lý, lợi dụng
lòng thành của phật tử trục lợi cá nhân, gieo rắc quan niệm sai lệch, làm vẩn
đục dòng trong của Phật Pháp.
Cần khẳng định rằng, Phật giáo
khuyến khích cúng dường, nhưng là cúng dường bằng tâm thanh tịnh, xuất phát từ
lòng từ bi, hỷ xả. Giá trị của sự cúng dường nằm ở tấm lòng thành kính, sự tự
nguyện, trong khả năng, chứ không nằm ở số lượng hay giá trị vật chất. Việc so
sánh "cúng dường càng nhiều, phúc đức càng lớn" là hoàn toàn sai
lệch, biến hành động thiện lành thành một cuộc mua bán sòng phẳng, thực dụng,
đánh mất đi ý nghĩa cao quý ban đầu, theo giáo lý.
Rõ ràng, đây là một hành vi đã phạm
vào những giới luật căn bản của người xuất gia:
- Vọng ngữ giới (không được nói
dối): Bóp méo, xuyên tạc lời Phật dạy, gieo rắc quan niệm sai lệch về cúng
dường.
- Tham giới (không được tham
lam): Lợi dụng lòng tin của Phật tử, dùng lời lẽ ngon ngọt để khuyến khích cúng
dường, nhằm thỏa mãn lòng tham, trục lợi cá nhân.
Và hậu quả của hành động này vô cùng tai hại:
-
Làm tổn hại hình ảnh Phật giáo: Khiến nhiều người hiểu sai về giáo lý,
mất niềm tin vào người tu hành và Phật pháp.
- Gây chia rẽ trong nội bộ Phật
giáo: Tạo ra sự so sánh, ganh đua, đố kỵ giữa các Phật tử, phá hoại sự hòa hợp
trong cộng đồng.
- Tạo nghiệp xấu cho bản thân:
Gieo nhân xấu sẽ gặt quả báo khổ đau, luân hồi trong vòng sinh tử luân hồi.
Như thế, đứng trước thực trạng này,
mỗi phật tử chúng ta cần phải làm gì?
- Cần
nêu cao tinh tinh thần tỉnh thức:
· Trang bị kiến thức Phật pháp bài bản,
chính thống: Nghiên cứu kinh sách, lắng nghe những bài giảng của các bậc Thầy
đáng kính, uy tín.
· Sống theo Chánh pháp: Thực hành lời Phật
dạy về từ bi, trí tuệ, giữ gìn giới luật, không chạy theo mê tín dị đoan.
· Dũng cảm lên án hành vi sai trái: Phản
đối, tố cáo những cá nhân, tổ chức lợi dụng tôn giáo để trục lợi, góp phần bảo
vệ sự trong sáng của Phật Pháp.
Hãy nhớ rằng, con đường đến với
giác ngộ không phải là con đường trải đầy vàng bạc châu báu, mà là con đường tu
tập nội tâm, trau dồi đạo đức, sống thiện lành, giúp ích cho đời.
Cúng dường là một phương tiện để vun trồng phước báu, nhưng phải xuất phát từ
tâm trong sáng, tự nguyện, không vụ lợi.
Tóm lại: Việc nhà tu hành nói "cúng dường càng nhiều, phúc
đức càng lớn" để trục lợi là hành vi sai trái, vi phạm giới luật, cần bị
phê phán và chấn chỉnh. Phật tử cần tỉnh táo, sáng suốt, hiểu đúng về
việc cúng dường trong Phật giáo, tránh rơi vào bẫy của những kẻ lợi dụng tôn
giáo để trục lợi.
(Tỉnh lẻ đêm buồn, 14/10/2024, Thanh Hoài Trần – “Rừng Xưa Chưa Khép”)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét