SÀI GÒN, THÀNH PHỐ TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ!
Sài Gòn sáng nay vào thu thật dịu
dàng. Nắng vàng nhạt như rót mật lên những tòa nhà cao tầng bằng kính, phản
chiếu ánh sáng lấp lánh, tựa muôn ngàn vì sao sa xuống giữa lòng thành phố.
Ngồi trên tầng cao nhất của tòa nhà Bitexco, nhâm nhi ly cà phê đen nóng hổi,
tôi lặng ngắm Sài Gòn như một đứa trẻ say sưa ngắm nhìn bức tranh muôn màu đang
dần hiện ra.
Từ trên cao nhìn xuống, dòng xe
cộ chen chúc, nối đuôi nhau như những con rắn khổng lồ đang uốn lượn trên những
con đường đông đúc. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tất cả hòa quyện
vào nhau tạo thành một bản nhạc đô thị sôi động, náo nhiệt, đặc trưng của Sài
Gòn - thành phố không bao giờ ngủ.
Xa xa, những tòa cao ốc chọc
trời, kiêu hãnh vươn mình lên nền trời xanh thẳm. Từng tòa nhà với kiến trúc
hiện đại, độc đáo như những bông hoa khổng lồ khoe sắc, tô điểm cho bức tranh
đô thị thêm phần tráng lệ, huy hoàng. Nhìn Sài Gòn hôm nay, hiện đại và phồn
hoa như thế, khó ai có thể hình dung được chỉ hơn 30 năm về trước, nơi đây vẫn
còn là một thành phố với những con đường nhỏ hẹp, những ngôi nhà thấp tầng san
sát.
Nhìn thành phố đổi thay từng
ngày, lòng tôi dâng trào niềm tự hào, hãnh diện. Bao nhiêu năm đất nước chìm
trong chiến tranh, bom đạn, nay đã vươn mình mạnh mẽ, phát triển với tốc độ
chóng mặt, sánh vai với bạn bè năm châu. Niềm vui ấy khiến khóe mắt tôi cay
cay.
Thế nhưng, xen lẫn niềm vui, tự
hào ấy là một nỗi niềm bâng khuâng, nuối tiếc khó tả. Sài Gòn đổi thay, hiện
đại hơn, tráng lệ hơn nhưng cũng vội vã và xô bồ hơn. Có còn đâu hình ảnh những
hàng me xanh ngắt hai bên đường, tỏa bóng mát rượi cho lũ học trò tan trường,
những gánh hàng rong đơn sơ, mộc mạc hay những chiều tà lộng gió, người người
thong dong đạp xe trên phố! Tất cả chỉ còn là những mảnh kí ức đẹp đẽ, in sâu
trong tâm trí.
Bất giác, những lời bài hát của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn chợt vang lên trong
tâm trí:
“Có từ bao giờ hàng me xanh
ngát/ Mà nay đứng đó cho anh làm thơ/ Con đường ta đến nay bao tuổi?/ Em qua
trăm buổi/ Em lại nghìn lần/ Mà sao bối rối khi cầm tay nhau?!....”
Giọng hát trầm ấm, da diết như
lời tự sự của một người con xa quê, nhớ về Sài Gòn - mảnh đất đã từng ghi dấu
biết bao kỉ niệm êm đềm của tuổi trẻ. Lòng tôi bỗng chùng xuống, một nỗi nhớ
miên man, da diết về một Sài Gòn xưa cũ, bình dị mà thân thương đến lạ.
Sài Gòn hôm nay, dù không còn
giữ được trọn vẹn nét đẹp xưa cũ, nhưng trong tim tôi, thành phố này vẫn luôn
mang một vẻ đẹp rất riêng, vừa hiện đại, năng động, vừa cổ kính, lãng mạn,
và trên hết là luôn ẩn chứa trong đó một nỗi niềm hoài niệm về
một thời đã xa.
( Trần Thanh Hoài)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét