SAU BƯỚC CHÂN
Lời
dẫn
Có những lúc ta chợt nhận ra:
điều ở lại sau một chặng đường dài
không phải là kỷ niệm rõ ràng,
mà chỉ là một dấu mờ rất khẽ —
đủ để biết rằng mình đã từng thương,
và đã học cách mỉm cười khi quay lại nhìn.
Bài
thơ
Phía sau bước chân ta rất nhỏ
Là muôn điều cũ đã phai mờ
Nhưng có một vệt tên rất mảnh
Vẫn âm thầm đứng giữa trang thơ
Mọi chia biệt đều là duyên mỏng
Cũng như trăng rớt xuống đôi bờ
Ta ngoảnh lại mỉm cười không nói
Thấy lòng yên đến lạ ngu ngơ.
Lời
kết
Khi không còn cần gọi tên quá khứ,
ta mới thật sự bước qua nó.
Và có lẽ,
sự an yên đến từ khoảnh khắc ấy —
khi lòng bỗng nhẹ đi,
một cách rất đỗi vô tình.
“Rừng Xưa Chưa Khép”





__%20G%E1%BA%B6P%20NHAU%20GI%E1%BB%AEA%20M%E1%BB%98T%20NG%C3%80Y%20KH%C3%94NG%20H%E1%BA%B8N_L%E1%BB%9Di%20d%E1%BA%ABn_C%C3%B3%20nh%E1%BB%AFng%20ng%C3%A0y%20ch%C3%BAng%20ta%20v%C3%B4%20t%C3%ACnh%20b%C6%B0%E1%BB%9Bc%20qua%20nhau%20gi%E1%BB%AFa%20ph%E1%BB%91,%20kh%C3%B4ng%20h%E1%BA%B9n%20m%C3%A0%20g%E1%BA%B7p,%20kh%C3%B4ng%20ch%E1%BB%A7%20%C3%BD%20m%C3%A0%20l%C3%B2ng.jpg)




__%20G%E1%BA%B6P%20NHAU%20GI%E1%BB%AEA%20M%E1%BB%98T%20NG%C3%80Y%20KH%C3%94NG%20H%E1%BA%B8N_L%E1%BB%9Di%20d%E1%BA%ABn_C%C3%B3%20nh%E1%BB%AFng%20ng%C3%A0y%20ch%C3%BAng%20ta%20v%C3%B4%20t%C3%ACnh%20b%C6%B0%E1%BB%9Bc%20qua%20nhau%20gi%E1%BB%AFa%20ph%E1%BB%91,%20kh%C3%B4ng%20h%E1%BA%B9n%20m%C3%A0%20g%E1%BA%B7p,%20kh%C3%B4ng%20ch%E1%BB%A7%20%C3%BD%20m%C3%A0%20l%C3%B2ng.jpg)

.jpg)




