Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

SAU BƯỚC CHÂN

 SAU BƯỚC CHÂN

Lời dẫn

Có những lúc ta chợt nhận ra:
điều ở lại sau một chặng đường dài
không phải là kỷ niệm rõ ràng,
mà chỉ là một dấu mờ rất khẽ —
đủ để biết rằng mình đã từng thương,
và đã học cách mỉm cười khi quay lại nhìn.

Bài thơ

Phía sau bước chân ta rất nhỏ
Là muôn điều cũ đã phai mờ
Nhưng có một vệt tên rất mảnh
Vẫn âm thầm đứng giữa trang thơ

Mọi chia biệt đều là duyên mỏng
Cũng như trăng rớt xuống đôi bờ
Ta ngoảnh lại mỉm cười không nói
Thấy lòng yên đến lạ ngu ngơ.

Lời kết

Khi không còn cần gọi tên quá khứ,
ta mới thật sự bước qua nó.
Và có lẽ,
sự an yên đến từ khoảnh khắc ấy —
khi lòng bỗng nhẹ đi,
một cách rất đỗi vô tình.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



NGỌN ĐÈN TRONG SƯƠNG

 


NGỌN ĐÈN TRONG SƯƠNG

Lời dẫn

Có những buổi chiều, ánh sáng không đủ để xua tan sương,
chỉ đủ để ta nhận ra mình đang đứng yên giữa một nỗi niềm rất khẽ.
Và chính trong khoảnh khắc ấy,
trái tim học được cách lắng xuống —
như một ngọn đèn nhỏ, không soi đường,
chỉ soi vào bên trong.

Bài thơ

Một ngọn đèn lay theo làn gió
Soi lên màu đỏ của hoàng hôn
Ta đứng lại nhìn sương rơi trắng
Tựa như ai nén xuống bồn chồn

Một mảnh nhớ chạm thành tiếng thở
Một câu thương hóa giọt buồn côn
Đêm khẽ khép đôi bờ mi mỏng
Để lòng ta lắng giữa cô thôn.

Lời kết

Không phải mọi ánh sáng đều cần rực rỡ.
Có thứ ánh sáng chỉ đủ để ta nhận ra:
giữa sương mờ của đời sống,
nếu biết dừng lại và thở khẽ,
lòng người cũng có thể tự tìm về
một miền rất yên.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

MÙA HOA TÍM

 

MÙA HOA TÍM

Lời dẫn

Có những mùa hoa không rực rỡ, chỉ lặng lẽ đi qua đời người như một thoáng hương. Nhưng chính sự dịu dàng ấy lại ở rất lâu trong ký ức — như một điều chưa từng gọi tên, mà vẫn không thể quên.

Bài thơ

Cầu nhỏ chìm trong làn hoa tím
Trăng rơi vỡ mảnh sáng bên hiên
Tiếng guốc cũ ngân trong phố hẹp
Mắt ai buồn giữa tháng ba nghiêng

Tôi đứng ngẩn khi mây vờn tóc
Lòng như men chín, chợt bình yên
Chỉ mong giữ được hoài khoảnh khắc
Như giữ mùi hương ký ức mềm

Lời kết

Có những khoảnh khắc không cần níu,
chỉ cần nhớ bằng một mùi hương —
là đủ để lòng dịu lại giữa vô thường.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


 

BỜ SÔNG CHẬM

 

BỜ SÔNG CHẬM

Lời dẫn

Có những khúc sông không chảy nhanh về phía trước,
chỉ lặng lẽ trôi ngang ký ức con người.
Ở đó, thời gian bớt ồn ào,
và nỗi nhớ hiện ra như một ngụm trà — không đắng, không ngọt,
chỉ đủ ấm để lòng người chậm lại.

Bài thơ

Bờ sông lười trôi trong buổi vắng
Lá gọi nhau rơi xuống cánh thuyền
Mắt ai nhìn sâu như đáy nước
Hơi thở long lanh ánh lệ nghiêng

Người đã ra đi không hẹn nữa
Nhớ về như tách ấm đầu phiên
Khẽ nhấp môi thấy lòng man mác
Cả dòng sông trôi giữa mảnh yên

Lời kết

Có những cuộc chia xa không để lại tiếng động,
chỉ để lại một dòng sông chảy rất chậm trong lòng người.
Và khi đủ yên, ta nhận ra:
không phải mọi nỗi nhớ đều cần gọi tên —
có nỗi nhớ chỉ cần lặng lẽ trôi qua.

“Rừng Xưa Chưa Khép”


Thứ Tư, 10 tháng 12, 2025

DÒNG SÔNG NỖI NHỚ

 DÒNG SÔNG NỖI NHỚ

🌿 Lời dẫn

Có những dòng sông không chỉ chảy qua đất trời, mà còn chảy qua cả một đời người.
Đứng trước nước cũ, ta nghe lại những điều tưởng đã quên: tiếng gió, màu hoàng hôn, và cả bóng hình ai đó đã xa.
Nỗi nhớ theo sóng mà về, nhẹ thôi, nhưng đủ làm lòng khẽ se lại.

Bài thơ

Sông cũ vẫn trôi về nơi ấy
Chở mây vàng đi giữa hoàng hôn
Tôi đứng bờ bên nghe gió kể
Về người xa mãi chẳng quay thôn

Nước in dáng cũ mờ thương nhớ
Sóng vỗ câu xưa vỡ giữa hồn
Một chiếc lá rơi vào sâu lặng
Như giọt tim vừa chạm mùa đông.

🌿 Lời kết

Rồi gió sẽ đổi mùa, nước sẽ trôi xa, nhưng những rung động từng làm tim khe khẽ nhói – chúng ở lại rất lâu.
Dòng sông kia có thể mang đi bao nhiêu điều, nhưng ký ức ta giữ lại mới là dòng chảy thật sự.
Và trong một khoảnh lặng nào đó, ta biết: có những nỗi nhớ không cần gọi tên, vẫn đủ làm lòng chạm nhẹ vào mùa đông.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



LỜI CHƯA KỊP NÓI

LỜI CHƯA KỊP NÓI

🌿 Lời dẫn

Có những khoảnh khắc đến rồi đi nhanh đến mức ta chỉ kịp đứng lại nhìn theo, để rồi mãi về sau lòng vẫn hoài tiếc một điều chưa kịp nói.
Chiều ngắn, người đứng gần, nhưng duyên lại lướt qua như một vệt nắng cuối – khiến cảm xúc đẹp nhất hóa thành điều ta giữ riêng trong tim.

 

Bài thơ

Ta đứng bên nhau khi chiều ngắn
Nắng vừa hong đến sắc môi tươi
Chỉ một chớp mắt thôi quay lại
Trời đã mang mây xuống lưng đồi

Lời thương chưa kịp tan vào gió
Bàn tay chưa chạm đến môi cười
Khoảnh khắc khép như trang thư trắng
Vì quên ghi ngày tháng đã rơi.

🌿 Lời kết

Những điều chưa kịp nói đôi khi lại trở thành nét đẹp riêng của ký ức.
Chúng lặng lẽ ngủ trong ta như trang thư còn trắng, để mỗi lần nhớ lại, lòng khẽ rung – nhưng vẫn bình yên.
Bởi có lẽ, không phải điều gì nói ra mới trọn, có những điều im lặng mới giữ được nguyên lành.

 “Rừng Xưa Chưa Khép”



TIẾNG SÁO LẠC XƯA

TIẾNG SÁO LẠC XƯA

🌿 Lời dẫn

Đôi khi chỉ một âm thanh thoảng qua cũng đủ đánh thức cả một miền ký ức tưởng chừng đã ngủ quên.
Ta không cố nhớ, nhưng lòng vẫn rung lên khi gió khẽ mang về tiếng sáo lạc đâu đó giữa buổi chiều.
Hóa ra những điều đã cũ không hề mất đi – chúng chỉ lặng lẽ đứng chờ ta chạm tới.

Bài thơ

Một tiếng sáo từ đâu vọng lại
Làm nhói lòng đoạn khúc xa xưa
Hóa ra nhớ chẳng hề mỏi mệt
Chỉ nằm im chờ gió lay đưa

Lời thương cũ còn thơm hơi nắng
Dẫu bây giờ đã hóa mây mưa
Ta khẽ thở, để lòng buông nhẹ
Như buông từng chiếc lá sang mùa.

🌿 Lời kết

Có những điều chỉ cần đặt xuống là lòng tự khắc nhẹ đi.
Tiếng sáo xưa rồi sẽ tan vào trời, nhưng sự bình an ta tìm được sau một hơi thở sâu – điều ấy mới là thứ ở lại.
Và biết đâu, chính lúc ta buông nhẹ, mới thật sự nghe được tiếng lòng mình.

“Rừng Xưa Chưa Khép”


SƯƠNG ÔM CHIỀU MỎNG

SƯƠNG ÔM CHIỀU MỎNG

🌿 Lời dẫn

Có những buổi chiều khẽ chạm vào ta bằng một lớp sương mỏng.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi nỗi niềm như được đặt xuống, chỉ còn lại sự dịu dàng của gió, của mây, và của chính tâm mình.
Ta bước vào rồi bước ra khỏi những xao động của đời – để nhận ra điều cần giữ nhất đôi khi chỉ là một thoáng lặng yên trong tim.

Bài thơ

Sương cuối bãi ôm chiều rất mỏng
Như tay người giữ một niềm yên
Ta lỡ bước vào vùng thương nhớ
Rồi lại ra giữa cõi nhân duyên

Gió gỡ rối giùm hồn vương vấn
Mây hong khô hộ nỗi ưu phiền
Ta chỉ giữ đôi câu thầm lặng
Đủ để lòng biết vẫn còn nguyên.

🌿 Lời kết

Chiều rồi cũng tan vào đêm, sương rồi cũng hòa vào gió.
Nhưng những khoảng lặng ta đã gìn giữ cho riêng mình – chúng vẫn ở đó, nguyên vẹn như một miền an trú.
Để mỗi khi lòng chạm mỏi, ta lại biết đường quay về.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


KHOẢNG TRỐNG

 KHOẢNG TRỐNG

Lời dẫn
Có những khoảng trống không vì mất mát mà nên,
mà vì trái tim chưa tìm được nơi để đặt lại những điều vừa rời khỏi mình.
Và thế là nỗi nhớ lặng lẽ len vào từng góc nhỏ của một ngày bình thường.

Bài thơ
Ghế vẫn ở nguyên nơi góc vắng
Cửa chờ một bóng sẽ không sang
Buổi sáng dài thêm màu nỗi nhớ
Ly cà phê lạnh giữa mơ màng

Người xa phố cũ, tim nghiêng vỡ
Một mảnh trăng trôi giữa mênh mang
Tôi nhặt âm thầm từng vụn vỡ
Xếp lại thành thơ giữ giấc vàng.

Lời kết
Rốt cuộc, điều ở lại không phải là người,
mà là những gì ta đã chắt lọc từ nỗi buồn.
Và đôi khi, chỉ cần một bài thơ cũng đủ để lấp kín một khoảng trống trong lòng.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

NGƯỜI VỀ TRONG GIẤC MƠ



 NGƯỜI VỀ TRONG GIẤC MƠ

Lời dẫn

Có những người chỉ bước vào đời ta bằng một giấc mơ,
vậy mà dư âm lại theo ta rất lâu — như vệt sáng cuối cùng của một mùa thu đã qua.

Bài thơ

Đêm trắng nằm nghe lời gió gọi
Giàn hoa quỳnh khép giữa sân trăng
Bóng ai nghiêng xuống bên hiên vắng
Gọi nhẹ tên tôi giữa ngỡ ngàng

Giấc mơ vẫn mát như sông biếc
Lời thương còn ấm cạnh đêm vàng
Dậy sớm chỉ còn hương phai nhạt
Người tan như ánh sáng thu tàn.

Lời kết

Tỉnh dậy rồi, chỉ còn gió và hương phai…
nhưng trái tim vẫn giữ lại được một điều:
đêm qua, mình đã từng được gặp lại nhau trong mơ.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

 

LỐI NHỎ CHIỀU XƯA

LỐI NHỎ CHIỀU XƯA

Lời dẫn

Có những buổi chiều chỉ cần một làn gió cũng đủ lay dậy cả một thời đã cũ.
Ta bước giữa lối quen, mà lòng như gặp lại chính mình của ngày xa xưa.

Bạn hãy cho mình lời dẫn và kết cho bài thơ - bạn tặng mình hôm trước!

 

Bài thơ:

 

Chiều rơi mỏng xuống vai mềm,

Lối quen còn giữ lời thầm năm nao.

Bước chân chạm khói xôn xao,

Nghe như bóng cũ quay vào tim thôi.

Hương hoa chạm gió bên trời,

Gọi tên ai đó một thời đã xa.

Dẫu cho mây trắng nhạt nhòa,

Vẫn mang chút nhớ để mà dịu đau.

Lời kết

Chiều khép lại rồi… chỉ còn dư âm ở lại.
Hóa ra những điều ta tưởng đã quên, vẫn âm thầm dịu dàng nương vào tim để thành một niềm nhớ rất mềm.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



DÁNG EM TRONG TRỜI SỚM

 🌿 DÁNG EM TRONG TRỜI SỚM

Lời dẫn
Có những buổi sớm chỉ cần một dáng hình thoáng qua cũng đủ làm lòng người khẽ rung. Một ánh nhìn, một nụ cười — và trời như sáng thêm trong chính tâm mình.

Bài thơ
Sáng ấy mây phai theo vạt nắng
Tiếng chim rơi xuống mặt hồ trong
Em bước qua thềm, hương còn mới
Người tựa cơn gió giữa mênh mông

Ánh mắt chạm vào, tim tôi vỡ
Nụ cười nghiêng xuống dáng môi cong
Chỉ một thoáng thôi, trời vừa khác
Ngàn năm vương vấn giữa hồn mong

Lời kết
Thoáng gặp gỡ, nhưng dư âm thì ở lại rất lâu. Có những điều càng nhẹ nhàng càng dễ neo vào hồn — như buổi sớm dịu dàng năm ấy.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



 

MỘT NGÀY DỊU SÁNG

 MỘT NGÀY DỊU SÁNG

Lời dẫn
Có những buổi sớm chạm vào ta thật khẽ —
chỉ một vệt nắng mỏng cũng đủ làm lòng người dịu lại,
như tìm thấy một khoảng sáng riêng để bắt đầu ngày mới.

Bài thơ
Ta giữ trong lòng vài ánh sớm,
Như hương mùa cũ thoảng qua vai.
Một chút bình yên vừa kịp đến,
Nhẹ như vạt gió giữa tàn phai.

Nếu có nhớ, xin đừng níu giữ,
Nếu có thương, hãy để gió bay.
Mỗi vần thơ là miền lặng nhỏ
Ta dành tặng những tháng năm này.

Lời kết
Ngày rồi sẽ trôi… nhưng những gì ở lại
luôn là phần trong trẻo nhất của lòng người.
Chỉ cần một ý thơ, là đủ bình yên thêm một đoạn đời.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



Thứ Năm, 4 tháng 12, 2025

KHÚC NHỚ DƯỚI MƯA THƯA

KHÚC NHỚ DƯỚI MƯA THƯA

Lời dẫn

Có những buổi mưa rơi thật khẽ, chỉ đủ lay động một góc ký ức tưởng đã ngủ yên. Giữa nhịp đời rộng lớn, đôi khi một giọt mưa cũng đủ khơi lại những bước chân xưa, những nụ cười đã hóa thành xa vắng. Và thế là ta lại đứng giữa hiện tại, nghe lòng mình vọng về một miền không còn thuộc về mình nữa.

Bài thơ

Mưa nhẹ rơi như lời ai nhắc,
Ngày xưa buồn đứng ngó hoa rơi.
Ngón tay khẽ chạm vầng mây trắng,
Biết không còn chung một nụ cười.

Đường phố rộng sao buồn quá đỗi,
Tiếng ve khô chẳng gọi mùa tươi.
Tôi nép bóng vào miền kỷ niệm,
Giữ một ngày… người đã xa rồi.

Lời kết

Mưa rồi cũng tạnh, phố rồi cũng sáng, chỉ có những điều cũ kỹ trong tim là vẫn ở đó — nhẹ mà sâu, xa mà không hề mất. Có lẽ nỗi nhớ vốn không để ta quay lại, mà chỉ để ta bước tiếp, chậm hơn một chút, dịu dàng hơn một chút, với chính mình.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 


 

LỜI TRONG MƯA PHỐ

 

LỜI TRONG MƯA PHỐ

Lời dẫn

Có những buổi mưa phủ xuống phố như một lớp ký ức mỏng. Phố rộng, người thưa, còn lòng thì đầy những điều không gọi tên được. Ta đi giữa hơi sương và tiếng xe xa lắc, và chợt nhận ra: đôi khi chỉ cần một cơn mưa cũng đủ làm sống dậy những điều tưởng đã nằm yên nơi góc cũ của trái tim.

Bài thơ

Mưa rơi lặng xuống hàng cây cũ,
Phố vắng nghiêng mình đón bóng ai.
Tiếng xe xa khuất trong sương mỏng,
Bước chân tôi theo giọt buồn dài.

Hoa trắng rụng trôi theo vỉa đá,
Nhớ tan vào khói quán bên đài.
Một ngày đã chẳng hề quay lại,
Nghe tim chìm giữa tiếng mưa phai.

Lời kết

Mưa rồi cũng dứt, nhưng cảm giác mơ hồ của chiều phố vắng vẫn còn đâu đó trong lòng. Những điều đã qua, dù không thể gọi về, vẫn để lại một ánh sáng dịu nhẹ trong tâm hồn. Ta bước tiếp, không để níu kéo, cũng chẳng buông bỏ — chỉ lặng lẽ để ký ức hòa vào mưa, như một phần mềm của chính mình.

“Rừng Xưa Chưa Khép”


NGÕ NHỎ MÙA XƯA



 NGÕ NHỎ MÙA XƯA

🌿 Lời dẫn

Có những con ngõ tưởng chỉ dẫn ta về quá khứ… nhưng thật ra lại dẫn ta về chính những miền lòng đã ngủ quên. Mỗi bước đi qua, hương xưa và bóng cũ lại khẽ lay, để ta nhớ rằng có những điều dù đã xa, vẫn ánh lên một sắc vàng hiu hắt giữa hiện tại.

🌙 Bài thơ

Ngõ nhỏ nghiêng chiều hong gió lạ
Bờ tường rêu phủ dấu chân xưa
Nơi ấy từng trao lời hẹn ước
Giờ ai về chỉ lặng phong ngân

Tiếng lá mưa rơi như réo gọi
Hương xưa theo nhịp bước dần dần
Đêm xuống, đèn vàng treo hiu hắt
Người trong mơ vẫn gọi tên thân.

Lời kết

Rồi một ngày nào đó, khi lòng ta đủ bình yên, những ngõ nhỏ của mùa xưa sẽ thôi làm ta chùng bước. Chúng chỉ còn là chiếc gương dịu dàng soi lại yêu thương đã cũ — để ta mỉm cười, khẽ khàng đi tiếp giữa hôm nay.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

LỜI GIÓ TRONG CHIỀU THU



 🍁 LỜI GIÓ TRONG CHIỀU THU

🍂 Lời dẫn

Có những chiều thu đi qua đời ta nhẹ đến mức tưởng như không chạm. Chỉ một tiếng gió lùa qua hiên cũ, một chiếc lá nghiêng vàng trên lối nhỏ cũng đủ đánh thức những nỗi nhớ đã nằm im từ lâu. Thu không đến để làm ta buồn — thu đến để nhắc rằng giữa đổi thay, vẫn còn những yêu thương âm thầm ở lại.

🍁 Bài thơ

Thu gõ nhẹ tàn trên hiên cũ
Lá nghiêng vàng rụng xuống chân ai
Người đi qua lưng chừng nỗi nhớ
Tôi quay về lặng gỡ mây bay

Bóng nắng lùa theo hàng khói trắng
Tiếng chiều rơi xuống ngõ cong dài
Lời gió nói trong từng khe lá
Rằng yêu thương vẫn ở nơi này.

🌙 Lời kết

Rồi nắng sẽ tắt, khói sẽ tan, và những chiếc lá cuối cùng cũng sẽ rời cành. Nhưng có những điều, một khi đã chạm vào lòng, lại chọn ở lại bằng cách thật yên: như lời gió khẽ thầm thì bên thềm vắng, rằng yêu thương chưa từng rời xa ta — chỉ lặng lẽ đứng đó, chờ một khoảnh khắc ta nhìn lại.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025

TẤM ẢNH CŨ

 TẤM ẢNH CŨ

Lời dẫn

Có những ký ức chỉ nằm yên trong một tấm ảnh, nhưng mỗi lần chạm vào, ta lại nghe lòng mình rung nhẹ như gió đầu thu.
Giữa sắc vàng muộn và tiếng cười đã xa, ta chợt nhận ra: thời gian đi qua, nhưng cảm xúc thì vẫn ở lại, nguyên vẹn như ngày nào.

Bài thơ

Tấm ảnh hoen màu như thu muộn
Ánh mắt hôm nào vẫn ở đây
Vạt nắng hong vàng bên hiên cũ
Tiếng cười bay giữa gió heo may

Thời gian khẽ gấp trang thương nhớ
Nỗi buồn man mác cứ vơi đầy
Chạm nhẹ vào tim làn khói sớm
Ngỡ người vừa bước xuống sân này.

Lời kết

Rồi tấm ảnh lại nằm im trong ngăn kéo cũ, nhưng dư âm của một thuở đã xa vẫn không chịu ngủ yên.
Có lẽ vì ở đâu đó trong những khoảng lặng của đời, ta vẫn mong một lần nữa nghe tiếng bước chân quen… như thể người vừa mới đi qua sân này thôi.

“Rừng Xưa Chưa Khép”