DÒNG SÔNG NỖI NHỚ
🌿 Lời dẫn
Có những dòng sông không chỉ chảy
qua đất trời, mà còn chảy qua cả một đời người.
Đứng trước nước cũ, ta nghe lại những điều tưởng đã quên: tiếng gió, màu hoàng
hôn, và cả bóng hình ai đó đã xa.
Nỗi nhớ theo sóng mà về, nhẹ thôi, nhưng đủ làm lòng khẽ se lại.
Bài
thơ
Sông cũ vẫn trôi về nơi ấy
Chở mây vàng đi giữa hoàng hôn
Tôi đứng bờ bên nghe gió kể
Về người xa mãi chẳng quay thôn
Nước in dáng cũ mờ thương nhớ
Sóng vỗ câu xưa vỡ giữa hồn
Một chiếc lá rơi vào sâu lặng
Như giọt tim vừa chạm mùa đông.
🌿 Lời kết
Rồi gió sẽ đổi mùa, nước sẽ trôi xa,
nhưng những rung động từng làm tim khe khẽ nhói – chúng ở lại rất lâu.
Dòng sông kia có thể mang đi bao nhiêu điều, nhưng ký ức ta giữ lại mới là dòng
chảy thật sự.
Và trong một khoảnh lặng nào đó, ta biết: có những nỗi nhớ không cần gọi tên,
vẫn đủ làm lòng chạm nhẹ vào mùa đông.
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét