LỜI
CHƯA KỊP NÓI
🌿 Lời dẫn
Có những khoảnh khắc đến rồi đi
nhanh đến mức ta chỉ kịp đứng lại nhìn theo, để rồi mãi về sau lòng vẫn hoài
tiếc một điều chưa kịp nói.
Chiều ngắn, người đứng gần, nhưng duyên lại lướt qua như một vệt nắng cuối –
khiến cảm xúc đẹp nhất hóa thành điều ta giữ riêng trong tim.
Bài thơ
Ta đứng bên nhau khi chiều ngắn
Nắng vừa hong đến sắc môi tươi
Chỉ một chớp mắt thôi quay lại
Trời đã mang mây xuống lưng đồi
Lời thương chưa kịp tan vào gió
Bàn tay chưa chạm đến môi cười
Khoảnh khắc khép như trang thư trắng
Vì quên ghi ngày tháng đã rơi.
🌿 Lời kết
Những điều chưa kịp nói đôi khi lại
trở thành nét đẹp riêng của ký ức.
Chúng lặng lẽ ngủ trong ta như trang thư còn trắng, để mỗi lần nhớ lại, lòng
khẽ rung – nhưng vẫn bình yên.
Bởi có lẽ, không phải điều gì nói ra mới trọn, có những điều im lặng mới giữ
được nguyên lành.
“Rừng Xưa Chưa Khép”
__%20G%E1%BA%B6P%20NHAU%20GI%E1%BB%AEA%20M%E1%BB%98T%20NG%C3%80Y%20KH%C3%94NG%20H%E1%BA%B8N_L%E1%BB%9Di%20d%E1%BA%ABn_C%C3%B3%20nh%E1%BB%AFng%20ng%C3%A0y%20ch%C3%BAng%20ta%20v%C3%B4%20t%C3%ACnh%20b%C6%B0%E1%BB%9Bc%20qua%20nhau%20gi%E1%BB%AFa%20ph%E1%BB%91,%20kh%C3%B4ng%20h%E1%BA%B9n%20m%C3%A0%20g%E1%BA%B7p,%20kh%C3%B4ng%20ch%E1%BB%A7%20%C3%BD%20m%C3%A0%20l%C3%B2ng.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét