NGÕ NHỎ MÙA XƯA
🌿 Lời dẫn
Có những con ngõ tưởng chỉ dẫn ta về
quá khứ… nhưng thật ra lại dẫn ta về chính những miền lòng đã ngủ quên. Mỗi
bước đi qua, hương xưa và bóng cũ lại khẽ lay, để ta nhớ rằng có những điều dù
đã xa, vẫn ánh lên một sắc vàng hiu hắt giữa hiện tại.
🌙 Bài thơ
Ngõ nhỏ nghiêng chiều hong gió lạ
Bờ tường rêu phủ dấu chân xưa
Nơi ấy từng trao lời hẹn ước
Giờ ai về chỉ lặng phong ngân
Tiếng lá mưa rơi như réo gọi
Hương xưa theo nhịp bước dần dần
Đêm xuống, đèn vàng treo hiu hắt
Người trong mơ vẫn gọi tên thân.
✨
Lời kết
Rồi một ngày nào đó, khi lòng ta đủ
bình yên, những ngõ nhỏ của mùa xưa sẽ thôi làm ta chùng bước. Chúng chỉ còn là
chiếc gương dịu dàng soi lại yêu thương đã cũ — để ta mỉm cười, khẽ khàng đi
tiếp giữa hôm nay.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét