Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

MỘT NGÀY KHÔNG NẮNG

 MỘT NGÀY KHÔNG NẮNG 

Chẳng có vầng dương hong phố nhỏ  

Mây phong kín lối vắng chân ai  

Tôi tự pha ly buồn màu khói  

Rót vào từng khúc nhạc xưa phai  

Có tiếng cười xưa trong trí nhớ  

Bỗng hóa thành mưa buốt chảy dài  

Nhưng giọt sầu tan trong yên tĩnh  

Như hoa rồi cũng sẽ tàn phai.

Tác giả: Lưu Vân 


Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

GIỮA TIẾNG PHÁO XA XƯA

 

GIỮA TIẾNG PHÁO XA XƯA 

Tiếng pháo nào giấc mơ mười tám  

Tan vào giêng mới thuở hồn xanh  

Bây giờ sân vắng nghe xuân khác  

Chỉ thấy trời trong, gió rất lành  

Người ở bên xa như tiếng đợi  

Ngẩng nhìn mây trắng giữa hao hanh  

Thôi nhé! Xuân về ru lòng nhẹ  

Giữ an nhiên trọn mấy ngày lành.

Tác giả: Nhạn Phi 

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

TẾT — GẶP LẠI

 TẾT — GẶP LẠI

Ngồi yên bỗng thấy tuổi thơ về
Chẳng hỏi buồn vui, chẳng hẹn thề
Chỉ ngồi bên gió, nghe xuân thở
Một thoáng vô ngôn, đủ tái mê

Đứa trẻ năm nào không áo mới
Mà lòng nguyên vẹn giữa u mê
Tết đi, Tết đến, xuân không mất
Chỉ đổi hình hài để trở về.

“Rừng Xưa Chưa Khép”



 

PHÁO TRONG TÂM

 PHÁO TRONG TÂM

Pháo cũ không còn nổ trước sân
Mà vang khe khẽ giữa tâm trần
Một tiếng rơi xong, xuân lặng lại
Biết im cũng đủ để an thân

Nổ rồi tan mất vào hư ảnh
Như một niệm sinh, một niệm tàn
Ai hay tiếng pháo năm xưa dạy
Phải lặng bao nhiêu mới là an

“Rừng Xưa Chưa Khép”



MÙNG MỘT

 

MÙNG MỘT

Nắng sớm đầu năm rớt hiên nhà
Áo mới thơm mùi gió rất xa
Chưa biết nhân sinh là chi cả
Chỉ nghe lòng nhẹ tựa sương sa

Bước chân ra ngõ còn rón rén
Sợ làm kinh động một mùa hoa
Hóa ra tĩnh lặng từ khi ấy
Đã đến ngồi chơi giữa chúng ta

“Rừng Xưa Chưa Khép”



TẾT XƯA

 

TẾT XƯA

Tết xưa pháo nổ trắng sân nhà
Khói mỏng bay nghiêng bóng mẹ già
Đứa trẻ nép thềm nghe xuân tới
Một đời trong vắt chợt đi qua

Sân nhỏ còn in màu giấy pháo
Gió xuân lùa nhẹ tóc non xa
Ai hay hạnh phúc là khi đó
Chỉ biết cười lên giữa tiếng “à”

“Rừng Xưa Chưa Khép”



Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

NHỚ TẾT QUÊ XƯA — TẾT — THIỀN

 NHỚ TẾT QUÊ XƯA — TẾT — THIỀN

Xuân đến không hay cũng chẳng mời
Chỉ nghe lòng lặng giữa tiếng cười
Mâm cơm sum họp không dư thiếu
Chỉ cốt con người được thảnh thơi

Thiền chẳng ở xa nơi cửa Phật
Mà trong khoảnh khắc rất con người
Khi vui không hỏi vì sao vậy
Khi yên chẳng sợ tháng năm trôi

“Rừng Xưa Chưa Khép”