AN YÊN LÀ HẠNH PHÚC
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”)
Cuộc đời như một bức tranh đa
sắc, có những gam màu rực rỡ, tươi sáng, cũng có những mảng màu trầm lắng, u
buồn. Mỗi người là một nét vẽ, góp phần tạo nên bức tranh cuộc sống muôn
màu muôn vẻ. Có người chọn vẽ nên những đường nét mạnh mẽ, nổi bật, có
người lại chọn những gam màu nhẹ nhàng, tinh tế. Tôi ngưỡng mộ những nét vẽ thể
hiện sự bao dung, thản nhiên, bởi đó là những gam màu mang đến sự bình yên, dịu
dàng cho bức tranh cuộc đời.
Cuộc sống như một dòng sông,
khi êm đềm, khi cuộn sóng. Có người chọn cách buông mình trôi theo dòng chảy,
lặng lẽ quan sát những đổi thay, biến chuyển. Có người lại cố gắng vùng vẫy,
khua khoắng, mong muốn chiếm lĩnh tất cả. Tôi ngưỡng mộ những người chọn cách
sống bao dung, thản nhiên giữa dòng đời xuôi ngược. Họ như những cây cổ
thụ vững chãi, mặc cho bão táp phong ba vẫn hiên ngang, sừng sững.
Lòng người bao dung tựa mặt hồ
phẳng lặng, soi bóng mây trời, không gợn sóng bởi những xô bồ, bon chen. Gian
dối, lọc lừa, những điều thị phi của cuộc đời dường như chẳng thể chạm đến sự
an yên trong tâm hồn họ. Họ sống không sân si, tính toán, không so đo
thiệt hơn. Bởi lẽ, họ hiểu rằng, cuộc đời là vô thường, mọi thứ rồi sẽ
tan biến, chỉ còn lại những giá trị đích thực của tâm hồn. Càng hiểu biết, họ
càng khiêm nhường, như bông lúa chín trĩ, cúi đầu trước gió. Họ
bình thản đón nhận mọi biến cố của cuộc sống, coi đó là những bài học quý giá
trên hành trình trưởng thành.
Ngược lại, có những người luôn
cố tỏ ra viên mãn, hạnh phúc, khoác lên mình lớp vỏ hào nhoáng, lung linh.
Nhưng đằng sau lớp vỏ ấy, là một tâm hồn trống rỗng, luôn khao khát được lấp
đầy bằng những thứ phù phiếm bên ngoài. Họ chạy theo danh vọng, tiền tài,
địa vị, luôn muốn chứng tỏ bản thân với người khác. Họ nói nhiều, thể
hiện nhiều, nhưng lại thiếu đi sự lắng nghe, thấu hiểu. Giống như chiếc
trống rỗng, càng gõ càng kêu to, nhưng âm thanh lại vang vọng, thiếu
chiều sâu.
Người thực sự hiểu biết lại
thường chọn cách im lặng, quan sát và suy ngẫm. Họ lắng nghe tiếng nói
của nội tâm, tìm kiếm sự bình yên trong chính mình. Họ hiểu rằng, hạnh
phúc đích thực không đến từ những thứ vật chất bên ngoài, mà đến từ sự tĩnh
lặng, an nhiên trong tâm hồn. Giống như dòng sông lặng lẽ chảy về biển
cả, họ âm thầm cống hiến, tỏa sáng theo cách riêng của mình.
Cuộc đời là một hành trình dài,
mỗi người đều có cách lựa chọn riêng. Hãy sống bao dung, thản nhiên, và
tìm kiếm sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Bởi lẽ, hạnh phúc đích
thực không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu, mà nằm ở việc ta biết đủ, biết trân
trọng những gì mình đang có.
( Tỉnh lẻ đêm buồn
24/2/2025)