CƠM SÔI BỚT LỬA – BÍ MẬT GIỮ HẠNH PHÚC MỘT ĐỜI
By Đức Minh – Trần Thanh Hoài –
“ Rừng Xưa Chưa Khép”
Trong kho tàng ca dao của người
Việt, có một bí mật nhỏ, giản dị được các bà, các mẹ truyền lại, nghe qua tưởng
chỉ là chuyện bếp núc:
*“Chồng giận, vợ phải nhịn lời;*
*Cơm sôi, bớt lửa mấy đời nó
khê!”*
Nhưng càng đi qua những thăng
trầm của cuộc sống, ta mới thấm thía rằng, đây không chỉ là kinh nghiệm nấu một
nồi cơm ngon. Đây là cả một nghệ thuật giữ gìn ngọn lửa ấm trong gia đình, một
triết lý về tình yêu và sự bao dung.
Nồi cơm tình yêu của chúng ta
cũng vậy. Có những lúc lửa yêu thương bùng lên nồng đượm, nhưng cũng có những
phút giây “cơm không lành, canh không ngọt” khi ngọn lửa giận hờn bất chợt bùng
phát.
Hãy thử hình dung: một buổi chiều
mệt mỏi, một lời trách móc vô tình, một sự im lặng khó hiểu… và thế là cuộc
tranh cãi nổ ra. Cơn giận như ngọn lửa lớn, làm nước trong nồi tình cảm trào ra
ngoài, thiêu đốt cả lý trí lẫn sự kiên nhẫn. Ta nói những lời sắc nhọn như dao,
làm tổn thương người mình yêu thương nhất. Để rồi khi đêm về, chỉ còn lại không
khí đặc quánh, hai người nằm quay lưng, khoảng cách trên giường sao mà xa đến
thế. Vết thương lòng và cái tôi kiêu hãnh đã tạo ra một lớp "cháy
khê" dưới đáy nồi hạnh phúc, rất khó để cạo sạch.
Câu ca dao xưa chính là chiếc
chìa khóa. “Cơm sôi, bớt lửa”. Đơn giản mà kỳ diệu.
Khi cơn giận của người kia đang
lên tới đỉnh điểm, giống như nồi cơm đang sôi bùng, việc khôn ngoan nhất không
phải là đổ thêm dầu vào lửa bằng những lời tranh cãi hơn thua. Mà là trở thành
người “bớt lửa”. Người “bớt lửa” khôn ngoan, bất kể là chồng hay vợ, sẽ chọn
lùi lại một bước, giữ cho mình sự tĩnh lặng.
Nhưng đừng lầm tưởng, nhẫn nhịn
không phải là yếu đuối, thua thiệt. **Nhẫn là sức mạnh của sự tĩnh lặng, là trí
tuệ của tình yêu.** Đó là khi ta đủ mạnh mẽ để chiến thắng chính cơn giận của
mình, đủ thông tuệ để hiểu rằng hơn thua trong một cuộc cãi vã sẽ chẳng đổi lại
được gì ngoài sự xa cách và hối tiếc. Nhưng một khoảnh khắc nhẫn nhịn lại có
thể cứu vãn cả một chặng đường yêu thương.
Vậy “bớt lửa” như thế nào giữa lúc
bão giông?
* Đôi khi, đó chỉ
là sự im lặng trong vài giây để hít một hơi thật sâu.
* Là một câu nói
nhẹ nhàng: “Em/Anh hiểu rồi, mình bình tĩnh lại rồi nói chuyện sau nhé”.
* Là một cái nắm
tay ấm áp thay cho lời đối đáp.
* Là một cái ôm
thật chặt để cơn giận của đối phương tan vào lòng mình.
Khoảng lặng vàng ấy cho cả hai
thời gian để ngọn lửa trong lòng dịu lại. Khi bình tâm, lời nói sẽ không còn
gai góc, sự thấu hiểu sẽ dễ dàng tìm đến, và ta nhận ra vấn đề thực ra chẳng có
gì to tát.
Tiếc thay, có quá nhiều cuộc hôn
nhân thời hiện đại tan vỡ chỉ vì thiếu đi khoảnh khắc “bớt lửa” quý giá ấy. Từ
những chuyện nhỏ nhặt, họ để ngọn lửa giận dữ thiêu rụi tất cả.
Hạnh phúc không phải là một đích
đến, mà là một hành trình vun đắp từ những điều nhỏ bé. Nó được xây nên từ một
lời xin lỗi chân thành, một cái siết tay bao dung, và từ những lần ta chọn “bớt
lửa” để giữ cho nồi cơm chung mãi thơm dẻo, ngọt bùi.
Mong cho gian bếp của mỗi nhà
không chỉ đỏ lửa nấu những bữa cơm ngon, mà còn luôn ấm áp ngọn lửa của tình
yêu thương, của sự nhẫn nại và thấu hiểu. Bởi lẽ, gia vị quan trọng nhất để giữ
hạnh phúc một đời, chính là đức Nhẫn.
Thân mến gửi đến bạn và những ai
đang yêu thương!
Xin chân thành cảm ơn quý vị và
các bạn đã đọc bài viết. Thân mến!
( Đêm buồn tỉnh lẻ, mùa hạ -
2025)