NGHÈO VẬT CHẤT – GIÀU NGHĨA NHÂN
Có người bảo: “Đã nghèo thì làm sao sống có nghĩa tình.”
Nghe qua, câu nói ấy khiến lòng tôi chùng xuống. Phải chăng, trong mắt một số
người, nghĩa tình chỉ có thể nảy nở khi ta dư dả, giàu sang? Nhưng tôi biết,
thực tế lại khác.
Ông bà tôi từng
dạy: “Thà nghèo tiền nghèo bạc, chứ đừng nghèo
nhân nghĩa, nghe con!” Lời dặn ấy, tôi nghe từ thuở bé, nay vẫn văng vẳng
bên tai. Bởi tiền bạc có thể mất rồi lại kiếm được, nhưng nhân nghĩa – một khi
đã mất, cả đời cũng khó tìm lại.
Tôi đã từng thấy
những người nghèo vật chất, nhưng tấm lòng lại giàu hơn bất cứ ai. Một bát cơm
chia đôi, một manh áo san sẻ, một lời hỏi han giữa lúc hoạn nạn… tất cả đều
toát lên thứ “của cải” vô giá – ấy là tình người.
Giàu hay nghèo,
xét cho cùng, chỉ là cái vỏ ngoài. Còn nhân nghĩa mới là lõi của một con người.
Người có nhân nghĩa, dù tay trắng, vẫn để lại cho đời một gia tài ấm áp.
Bởi giàu nhân nghĩa, nghèo vật chất vẫn ấm; còn giàu
vật chất mà nghèo nhân nghĩa… thì lạnh lắm.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hạ - 2025; Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét