Thứ Ba, 12 tháng 8, 2025

CỦA CHO VÀ CÁI TÌNH GỬI THEO


CỦA CHO VÀ CÁI TÌNH GỬI THEO

Bạn thân mến,

Người ta vẫn nói: “Của cho không quý bằng cách cho.” Ngày nhỏ, mình nghe vậy thì gật gù cho là đúng, nhưng phải đến khi chứng kiến câu chuyện này, mình mới thật sự thấm thía từng lớp nghĩa sâu xa ẩn sau nó.

Có người từ quê lên phố thăm bà con. Muốn mang chút quà quê mộc mạc, họ nhìn quanh nhà, chẳng có gì ngoài con gà mái sắp đẻ – thứ mà cả nhà vẫn chắt chiu, chăm chút như của quý. Họ nhẹ nhàng bắt con gà, bàn tay thô ráp vuốt ve bộ lông mượt như dỗ dành, rồi gói ghém cẩn thận vào chiếc giỏ. Suốt dọc đường, họ không nghĩ về sự thiếu thốn của mình, mà chỉ mường tượng ra nụ cười ấm áp của người thân khi nhận quà, lòng rộn lên một niềm vui tinh khôi.

Người thành phố nhận quà, tay ôm con gà còn ấm nóng, lòng vừa thương lại vừa có chút gì áy náy. Thương tấm lòng chân chất của người nhà quê, và áy náy vì biết rằng mình sắp đáp lễ bằng một thứ tình cảm không thể nào vẹn nguyên như thế.

Để đáp lại, họ gửi tặng một chiếc tivi đời cũ. Nó vẫn còn dùng được, giá trị vật chất quy đổi ra có lẽ cao hơn con gà nhiều lần. Nhưng nó đã nằm yên một góc nhà phủ một lớp bụi mỏng từ lâu. Họ nghĩ rằng mình đang cho đi một món quà giá trị, một sự đáp lễ xứng đáng. Kỳ thực, hành động ấy giống như một cách dọn chỗ cho chiếc tivi mới hơn là một sự gửi gắm chân thành.

Người nhà quê nhận chiếc tivi, mừng thì có mừng, nhưng trong cái vui vì có món đồ giá trị ấy, có lẽ đã len lỏi một chút gì đó xa cách, ngỡ ngàng.

So về vật chất, rõ ràng chiếc tivi “hơn” con gà. Nhưng sao khi nhìn vào, lòng mình lại thấy nghiêng hẳn về phía con gà mái. Bởi một bên là sự hy sinh, là tình cảm được chọn lựa và gói ghém bằng cả sự trân trọng. Một bên chỉ là vật chất dư thừa, một món đồ được cho đi vì không còn nhiều giá trị sử dụng với chính người cho. Và thế là, giá trị không còn đo bằng tiền, mà bằng cái tình người ta gửi vào đó.

Mình chợt nghĩ, trong đời, cái người ta nhớ mãi không phải là món quà to hay nhỏ, mà là cảm giác được thấu hiểu, được trân trọng qua cái cách người ta trao nó cho mình. Điều này đâu chỉ đúng với quà cáp. Một lời hỏi thăm đúng lúc khi ta gục ngã, một bữa cơm giản dị nấu vội cho ta khi lỡ bữa, hay chỉ là một sự im lặng ngồi bên cạnh để sẻ chia... tất cả đều là những "món quà" vô giá khi chúng được trao đi bằng cả trái tim.

Quà không đo giá bằng tiền,

Mà đo bằng cả chân tình trao đi.

Tấm lòng gửi đến ai kia,

Hơn ngàn của quý, hơn gì vàng son.

*Bởi cuối cùng, thứ ở lại trong lòng… chính là cái tình.*

** Xin cảm ơn quý vị và các bạn. Chưc quý vị và các bạn an vui!

( Tỉnh lẻ đêm buồn, mùa hạ - 2025; Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét