Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2025

"KHI MỘT CHÚ MÈO BIẾT KHÓC THƯƠNG BẠN MÌNH..."





 "KHI MỘT CHÚ MÈO BIẾT KHÓC THƯƠNG BẠN MÌNH..."

( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Trên một tờ báo sáng nay, mình đọc được một câu chuyện khiến tim thắt lại.

Một ngày nọ, giữa đường phố tấp nập, một chú mèo đen không may bị xe tông chết. Điều khiến người ta không khỏi rơi nước mắt là cảnh tượng sau đó: chú mèo trắng – bạn của nó – từ đâu chạy tới, hốt hoảng, loay hoay tìm mọi cách để cứu bạn mình. Gặm nhẹ vào thân bạn, dùng chân lay lay, quanh quẩn không rời... suốt hai tiếng đồng hồ, chú mèo trắng cứ cố gắng níu giữ điều kỳ diệu.

Nhưng phép màu đã không xảy ra. Cuối cùng, nó chỉ biết ngồi lặng nhìn bạn mình, buồn bã, bất động – rồi nhẹ nhàng nằm xuống, gục đầu lên thân bạn như một lời từ biệt.

Không cần ngôn ngữ. Không một tiếng kêu. Nhưng đau lòng đến nghẹt thở.

Mình không biết những người khác nghĩ sao, nhưng nếu hôm đó mình có mặt ở đó, mình nghĩ mình sẽ khóc. Không phải vì con mèo đen, mà vì cái cách con mèo trắng thương bạn mình. Vì một sinh vật nhỏ bé như thế, tưởng chừng "chỉ là con vật", lại có thể yêu thương sâu sắc đến vậy.

Chúng ta hay tự cho mình là giống loài cao quý nhất. Loài vật – dù là một chú mèo hoang – cũng biết yêu thương, biết mất mát, biết trung thành, biết đau đớn. 

Vậy tại sao chúng ta lại dễ dàng giết hại chúng? Tại sao có người xem việc ăn thịt, hành hạ, ngược đãi loài vật là chuyện bình thường? Phải chăng chỉ vì ta mạnh hơn, đông hơn, có tiếng nói, có lý luận? Nhưng cái gọi là “sinh ra để làm thức ăn cho con người” – thực chất chỉ là lý lẽ của kẻ mạnh mà thôi.

Loài vật không được sinh ra để chết vì sự ngon miệng của ai cả. Chúng được sinh ra để sống. Để thở. Để yêu thương và được yêu thương – giống như bạn, như mình, như tất cả chúng ta.

Nếu hôm nay bạn tình cờ thấy một chú chó co ro bên đường, một con mèo đói khát dưới mái hiên, hay bất kỳ sinh linh bé nhỏ nào đang cần sự chở che – xin hãy đừng làm ngơ.
Vì một chút lòng trắc ẩn của bạn… có thể là cả thế giới đối với một sinh mạng.

Hãy sống tử tế. Không chỉ với con người.
Mà với cả những sinh linh không biết nói, nhưng biết yêu.


"Thế giới không thiếu tình thương, chỉ là đôi khi ta quên trao nó cho những sinh vật thầm lặng."

( Mùa hạ, 2025)

 

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2025

SINH MẠNG LÀ SINH MẠNG – DÙ LÀ TRONG CHUỒNG HAY GIỮA RỪNG

 

SINH MẠNG LÀ SINH MẠNG – DÙ LÀ TRONG CHUỒNG HAY GIỮA RỪNG

(Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Có người từng hỏi tôi:
"Giết thịt một con bò (hay con vật nào đó) với bắn chết một con bò rừng… đều là tước đi sinh mạng, vậy có khác gì nhau không?"

Thoạt đầu, tôi cũng nghĩ: chắc là có khác. Con thì được nuôi để giết thịt, con kia sống hoang dã… Nhưng rồi, khi nhìn sâu hơn, tôi mới thấy: đâu có khác gì đâu.
Bởi vì cả hai đều biết sợ, biết đau, biết muốn được sống.

Con bò nuôi trong chuồng – dù sinh ra để “làm thịt” – vẫn có trái tim đập, có đôi mắt biết nhìn người, có những lúc dụi đầu vào tay người cho ăn. Con bò rừng – dù chưa từng biết con người – khi bị dí súng vào cũng sẽ giật mình, cũng sẽ bỏ chạy… Cả hai đều cầu xin được sống theo cách thầm lặng và bất lực nhất.

Chúng ta có thể lớn lên trong một thế giới nơi thịt là món ăn quen thuộc, nơi việc giết một con vật dường như là bình thường. Nhưng điều đó không có nghĩa là trái tim mình không thể rung động khi thấy một sinh linh đau đớn, giãy giụa trước cái chết.

Con người hơn loài khác không chỉ vì biết nói, biết nghĩ, mà còn vì có quyền được lựa chọn lòng nhân ái.
Và lòng nhân ái đôi khi không nằm ở những điều to tát, mà chỉ là:
– một giây ngập ngừng trước khi xuống tay,
– một cái nhìn trắc ẩn,
– một câu hỏi thầm: “Nếu là mình, mình có muốn bị đối xử như thế không?”

Có thể ta không thể thay đổi cả thế giới. Nhưng ta có thể thay đổi cách mình nhìn thế giới.
Nhìn con bò không phải là “món ăn”, mà là một sinh mạng – đang run rẩy, đang sợ hãi, đang muốn được sống.

Đến lúc nào đó, khi ta có thể nhìn những sinh vật yếu ớt hơn mình bằng ánh mắt thương cảm… thì lúc đó, con người mới thật sự chạm đến cái gọi là "nhân đạo".

Giữa giết và tha – ta luôn có một lựa chọn.
Và đôi khi, chọn nhân từ không làm ta yếu đi – mà làm ta trở nên đẹp hơn trong chính mắt mình.

( Tỉnh lẻ đêm buồn  29/5/2025)

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2025

MỘT THỜI ÁO TRẮNG

 

MỘT THỜI ÁO TRẮNG

( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Tháng Năm lại về, nắng gắt hơn, trời trong xanh lạ lùng, và ve lại râm ran gọi hè. Tôi ngồi trong khoảng lặng của một buổi chiều cuối xuân, lòng bỗng dưng trỗi dậy một nỗi bồi hồi không gọi thành tên. Ở cái tuổi đã bước qua ngưỡng năm mươi, tóc đã điểm bạc, lòng tưởng đã nguội trước bao thăng trầm cuộc sống, vậy mà chỉ cần tiếng ve ấy – thứ âm thanh giản đơn và quen thuộc kia – cũng đủ làm tim tôi nhói lên những điều rất cũ.

Cũ nhưng không bao giờ quên.
Tuổi học trò.

Một thời áo trắng.

Tôi không nhớ rõ mình đã từng yêu mùa hè từ khi nào. Có lẽ là từ cái ngày đầu tiên thấy hoa phượng nở rộ đỏ rực góc sân trường. Từ ngày đầu tiên nghe tiếng ve kêu ran trong vòm lá, từ buổi trưa đi học về, nắng đổ trên lưng áo và gió thổi mùi hương nồng nàn của những cây me già.

Nhưng có một mùa hè thì tôi nhớ rõ đến từng chi tiết – mùa hè cuối cùng của thời áo trắng. Ngày chia tay lớp 12.

Sân trường hôm ấy ngập nắng vàng. Bạn bè tay bắt mặt mừng, lưu bút chuyền tay, nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt. Thầy cô đứng trên bục giảng, ánh mắt dõi theo từng đứa học trò như thể muốn giữ lại tất cả trong lòng.

Tôi cũng cười, cũng viết vội vài dòng tạm biệt, cũng chụp hình kỷ niệm. Nhưng sâu trong tim, tôi lặng lẽ mang theo một nỗi buồn không nói nên lời – nỗi buồn của người sắp rời xa một nơi đã gắn bó suốt bao năm tháng, của người sắp phải tạm biệt những tháng ngày vô tư, của một chàng trai sắp phải giấu kín trong tim mối tình đầu chưa kịp thổ lộ.

Cô bạn ngồi bàn bên – mái tóc dài, ánh mắt trầm buồn, giọng nói dịu dàng như gió thoảng. Bao nhiêu lần tôi định nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Có lẽ, tôi sợ lời nói ra sẽ làm vỡ mất sự trong trẻo đẹp đẽ giữa chúng tôi. Hoặc cũng có thể, tôi chỉ là một chàng trai nhút nhát – chỉ dám giữ tình cảm trong tim như giữ một bí mật đẹp, không cần được đáp lại, chỉ mong được nhớ về…

Rồi thời gian trôi như một chuyến tàu không dừng lại.

Tôi đi qua bao thăng trầm: thi cử, học hành, công việc, gia đình, con cái... Nhưng giữa dòng đời hối hả ấy, có một nơi trong tôi chưa bao giờ thay đổi – đó là miền ký ức về mái trường xưa, thầy cô cũ, những buổi tan học đi bộ về cùng đám bạn thân, tiếng cười đùa vang cả một đoạn đường làng, và ánh mắt người con gái năm nào.

Giờ đây, mỗi lần hè đến, tôi lại ngồi một mình, ngẩn ngơ nhìn hoa phượng rụng đầy sân, nghe tiếng ve vọng qua từng tán lá, và lòng thì như có cơn gió nhẹ thổi qua – mang theo một thoáng buồn xa xăm…

Tôi vẫn thường tự hỏi:
Giá như có thể quay về, chỉ một lần thôi, để sống lại một buổi chiều tan trường, để nghe lại giọng thầy giảng bài, để đứng dưới hàng me đợi bạn cùng về, để nhìn tà áo trắng bay qua đời mình thêm một lần nữa…

Nhưng không thể.

Tuổi học trò – dù có đẹp đến đâu, cũng là một đoạn đường không thể quay lại. Mỗi chúng ta, cuối cùng rồi cũng sẽ phải bước đi, để lại sau lưng bao kỷ niệm chưa kịp nói lời tạm biệt.

Có người hỏi tôi: “Tuổi học trò có gì mà ông nhớ hoài vậy?”

Tôi chỉ cười. Có gì à?
Là những trưa hè đạp xe về qua con đường đầy nắng.
Là tiếng trống trường cuối buổi học chiều.
Là ánh mắt ai đó lặng lẽ nhìn theo.
Là tất cả những gì ngây ngô, trong sáng, dịu dàng và sâu sắc nhất – mà suốt đời người ta chỉ có thể có được một lần.

Giờ đây, giữa những bộn bề, tôi vẫn giữ cho riêng mình một quyển lưu bút cũ, vài tấm ảnh đã ố vàng, và một vài bài thơ học trò. Đó là những mảnh ghép còn lại của một giấc mơ tuổi trẻ – giấc mơ mà tôi không bao giờ muốn tỉnh dậy.

Hè lại sang rồi, em có hay?
Áo trắng năm xưa, giờ nơi đâu?
Tôi ngồi lặng, viết những dòng này – như một lời gửi đến chính mình, đến em, đến bạn bè năm ấy, đến thầy cô đáng kính, và đến cả một thời đã mãi trôi qua nhưng chưa từng rời khỏi trái tim tôi.

( Một mùa hạ nữa lại về, 5 – 2025)

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2025

CON NGƯỜI – KẺ MẠNH CÓ ĐƯỢC QUYỀN GIẾT CHÓC?

 CON NGƯỜI – KẺ MẠNH CÓ ĐƯỢC QUYỀN GIẾT CHÓC?

(Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Bạn thân mến,

Có khi nào bạn nhìn vào đôi mắt run rẩy của một con bê con sắp bị lùa vào lò mổ, bạn thấy điều gì không? Có khi nào bạn nghe tiếng kêu thất thanh của một con heo bị trói ngược hai chân, bạn cảm thấy tim mình thắt lại? Và khi nhìn con gà bị cắt cổ, giãy giụa trong chiếc rổ nhựa đỏ, bạn có thấy bóng dáng sự tàn nhẫn đang đội lốt bình thường?

Tôi đã từng không để tâm. Tôi cũng như bao người – lớn lên trong bữa cơm có thịt, có cá. Chưa từng tự hỏi: Tại sao mình được phép ăn thịt một con vật mà không hề thấy xót xa? Nhưng rồi một ngày, tôi bắt gặp ánh mắt ấy – ánh mắt của một sinh vật đang sợ hãi chờ chết. Và câu hỏi xưa cũ chợt bật ra trong đầu tôi: Phải chăng vì tôi là con người – là kẻ mạnh – nên tôi có quyền giết?

Người ta vẫn thường nói: “Thượng đế sinh ra muôn loài để phục vụ con người.” Nhưng nếu cá mập cũng nói, “Thượng đế cho ta răng sắc để ăn thịt người rơi xuống biển”, bạn có chấp nhận không? Nếu hổ cào chết người và cho rằng đó là bản năng tự nhiên, bạn có thấy công bằng?

Chúng ta, con người, vốn tự hào là sinh vật có lý trí, có đạo đức, có văn minh. Nhưng đôi khi, ta lại hành xử như kẻ đứng ngoài mọi nỗi đau, mọi sự sống. Ta nhốt hàng triệu con vật trong những chuồng chật hẹp, ép chúng lớn nhanh, rồi giết chúng hàng loạt chỉ để phục vụ thói quen ăn uống – không phải vì đói, mà vì thèm (sự giết chóc). Không phải vì cần, mà vì muốn (sự giết chóc).

Bạn có biết, một con voi có thể đứng lặng hàng giờ trước xác đồng loại? Một con chó có thể nằm chờ chủ suốt nhiều năm không rời? Chúng không nói được, nhưng chúng yêu, chúng sợ, và chúng đau – không khác gì ta. Chúng cũng tham sống, sợ chết như bất kỳ ai trong chúng ta.

Tôi không cực đoan đến mức kêu gọi bạn phải bỏ thịt, trở thành người ăn chay ngay hôm nay. Tôi hiểu, giữa cuộc sống bộn bề, không phải ai cũng có điều kiện để thay đổi hoàn toàn. Nhưng điều tôi muốn nói là: hãy ý thức. Hãy biết ơn. Hãy đừng thờ ơ trước những sinh linh đã hiến dâng mạng sống cho bữa ăn của bạn.

Đừng giết vì thú vui. Đừng giết để chứng minh quyền lực. Đừng giết chỉ vì bạn có thể. Bởi quyền lực thực sự không nằm ở khả năng giết, mà nằm ở sự lựa chọn tha thứ và bảo vệ.

Nếu ta thật sự là sinh vật văn minh nhất hành tinh, thì sự văn minh ấy không phải là máy bay, vệ tinh hay trí tuệ nhân tạo. Nó nằm ở lòng trắc ẩn. Nó nằm ở khoảnh khắc ta dừng tay, ngước nhìn và thầm nói: “Ta cảm ơn vì ngươi đã hiến dâng.”

Bạn thân mến,

Thế giới này đủ rộng cho muôn loài cùng sống. Đừng để sức mạnh của ta trở thành lý do của máu đổ. Vì hôm nay ta giết con vật yếu hơn mình, mai này biết đâu, chính ta lại là kẻ yếu thế trước một thế lực khác lớn hơn.

Hãy ăn trong tỉnh thức. Hãy sống trong thương yêu. Hãy để lòng nhân là điều khiến chúng ta xứng đáng là con người.

Xin cảm ơn bạn.

( Đêm buồn tỉnh lẻ 25/5/2025)

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2025

TỪ CHỮ "BẢO" (保) ĐẾN HÀNH TRÌNH BẢO VỆ NHỮNG SINH LINH MONG MANH

 TỪ CHỮ "BẢO" () ĐẾN HÀNH TRÌNH BẢO VỆ NHỮNG SINH LINH MONG MANH

( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Con người, với trí tuệ ưu việt, đã vươn mình chạm đến những vì sao, giải mã những bí ẩn sâu thẳm của vũ trụ và tạo nên những kỳ quan công nghệ tưởng chừng chỉ có trong mơ. Chúng ta tự hào về những bước tiến vượt bậc, về khả năng làm chủ tự nhiên và thay đổi thế giới. Nhưng giữa những hào quang rực rỡ ấy, có một câu hỏi khẽ khàng cất lên, như một tiếng thở dài của muôn loài: Liệu sự phát triển của chúng ta có luôn đồng nghĩa với sự thịnh vượng của tất cả? Mối quan hệ giữa con người và thế giới động vật xung quanh đang thực sự diễn ra như thế nào?

Có một chữ Hán thật đẹp và ý nghĩa: chữ "Bảo" (). Chữ "Bảo" được ghép bởi bộ "Nhân" (), nghĩa là người, và chữ "Ngốc" (), mang ý nghĩa là ngây thơ, khờ khạo, hoặc rộng hơn là những gì yếu thế, cần được che chở. Chữ "Bảo" như một lời nhắc nhở thâm thúy: người, với sự thông minh, với khả năng nhận thức, mang trong mình trách nhiệm che chở, bảo vệ cho những gì yếu thế hơn, ngây thơ hơn. Và trong thế giới này, ai "ngốc" hơn, ai dễ tổn thương hơn những sinh linh bé nhỏ không có tiếng nói, những loài vật đang ngày ngày đối diện với sự bành trướng không ngừng của con người?

Nhưng thực tế phũ phàng đôi khi lại đi ngược với ý nghĩa cao đẹp ấy. Chúng ta đang chứng kiến một bức tranh đầy xót xa. Những trang trại công nghiệp chen chúc, nơi sự sống của động vật bị coi như một cỗ máy sản xuất vô tri. Những cánh rừng – ngôi nhà của biết bao loài – dần biến mất, nhường chỗ cho những lợi ích ngắn hạn. Những cuộc săn lùng, buôn bán trái phép vẫn diễn ra nhức nhối, đẩy nhiều loài đến bờ vực tuyệt chủng. Những phòng thí nghiệm lạnh lẽo, nơi tiếng kêu đau đớn của động vật bị bỏ ngoài tai nhân danh khoa học. Con người, với trí tuệ của mình, vô tình hay hữu ý, đã gây ra quá nhiều tổn thương cho những người bạn "ngốc" mà đáng lẽ chúng ta phải bảo vệ.

Trí tuệ không phải là chiếc vé cho phép ta đứng trên vạn vật, mà là một gánh nặng của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Khi chúng ta nhận thức được nỗi đau, sự sợ hãi của một sinh vật khác, đó là lúc trách nhiệm đạo đức trỗi dậy. Quan niệm cho rằng con người là loài đứng đầu chuỗi thức ăn, có quyền khai thác và định đoạt số phận các loài khác, cần được nhìn nhận lại dưới lăng kính của đạo đức và sự phát triển bền vững. Bởi lẽ, sự tồn vong của muôn loài gắn bó mật thiết với sự tồn vong của chính chúng ta và hành tinh này.

Vậy, chúng ta có thể làm gì?

Sự thay đổi bắt đầu từ nhận thức, từ việc gieo mầm yêu thương và tôn trọng sự sống trong mỗi trái tim, đặc biệt là thế hệ trẻ. Giáo dục về quyền động vật, về tầm quan trọng của đa dạng sinh học cần được lan tỏa rộng rãi.

Song song đó, việc xây dựng và thực thi những khung pháp lý nghiêm ngặt để bảo vệ động vật, trừng phạt thích đáng những hành vi tàn ác, khai thác trái phép là vô cùng cấp thiết.

Chúng ta cũng có thể ủng hộ các tổ chức cứu hộ, bảo tồn động vật bằng những hành động thiết thực, dù là nhỏ nhất.

Và quan trọng không kém, đó là thay đổi lối sống, tiêu dùng có trách nhiệm hơn. Có thể là giảm thiểu tiêu thụ các sản phẩm từ động vật, nói không với sản phẩm từ động vật hoang dã, lựa chọn những sản phẩm không thử nghiệm trên động vật. Mỗi hành động nhỏ bé, từ việc lựa chọn bữa ăn có ý thức hơn, đến việc lên tiếng bảo vệ một sinh linh yếu đuối, đều góp phần tạo nên một làn sóng thay đổi tích cực.

Bảo vệ động vật không chỉ là hành động nhân đạo, mà còn là bảo vệ chính sự cân bằng của tự nhiên, bảo vệ ngôi nhà chung của chúng ta. Đó là cách chúng ta thể hiện sự trưởng thành của trí tuệ – một trí tuệ không chỉ để chinh phục, mà còn để yêu thương và chở che.

Hãy để trí tuệ của con người soi đường cho lòng nhân ái, để chữ "Bảo" () không chỉ là một ký tự trên giấy, mà trở thành lẽ sống, thành hành động cụ thể của mỗi chúng ta. Để một ngày không xa, tiếng chim vẫn rộn rã mỗi sớm mai, đàn cá vẫn tung tăng dưới làn nước trong, và những người bạn "ngốc" của chúng ta có thể an yên sống cuộc đời của chúng, bên cạnh những con người "thông minh" biết yêu thương. Vì một thế giới nơi con người và động vật cùng chung sống hài hòa, yêu thương và tôn trọng.

( Tỉnh lẻ đêm buồn 24/5/ 2025)

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2025

NHỮNG CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI

 NHỮNG CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI

( Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Cuộc đời như những chuyến xe.  Bạn đã bao giờ ngồi trên một chuyến xe, lặng nhìn cảnh vật vun vút trôi qua khung cửa sổ và bất chợt cảm thấy lòng mình xao xuyến?  Có lẽ, đó chính là khoảnh khắc ta nhận ra cuộc đời cũng giống như một hành trình dài,  đầy ắp những bất ngờ, những gặp gỡ và chia ly, những thăng trầm và cả những khoảnh khắc tĩnh lặng đến nao lòng.

Chuyến xe cuộc đời khởi hành khi ta cất tiếng khóc chào đời.  Bến đỗ đầu tiên là vòng tay ấm áp của cha mẹ, là mái nhà thân thương che chở ta khỏi những cơn gió đầu đời.  Rồi xe lăn bánh, đưa ta đến những miền đất mới, những chân trời tri thức.  Cánh cổng trường học mở ra, chào đón những tâm hồn thơ ngây, háo hức khám phá thế giới.  Ta gặp gỡ những người bạn đồng hành, cùng nhau chia sẻ những buồn vui, những ước mơ và cả những bí mật thầm kín.  Kỷ niệm đan xen,  tình bạn nảy nở, đẹp như những đóa hoa ven đường, tô điểm cho hành trình thêm rực rỡ.

Trên chuyến xe ấy, có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường ngắn ngủi, nhưng lại để lại trong ta những dấu ấn khó phai.  Như người thầy năm xưa,  dù chỉ dạy ta một năm, nhưng những bài học làm người,  những lời khuyên chân thành vẫn theo ta suốt cuộc đời. Như người bạn thời niên thiếu,  cùng ta trải qua những tháng ngày bồng bột,  những rung động đầu đời, rồi mỗi người một ngả,  chỉ còn lại những kỷ niệm  ngọt ngào xen lẫn chút tiếc nuối.

Cuộc đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng.  Sẽ có những lúc chuyến xe của ta gặp phải những con đường gập ghềnh,  những khúc cua bất ngờ.  Đó có thể là những thất bại, những mất mát, những nỗi đau tưởng chừng như không thể vượt qua.  Ta chới với,  hoang mang,  như chiếc xe mất lái giữa cơn bão giông.  Nhưng chính trong những khoảnh khắc khó khăn nhất ấy, ta mới nhận ra sức mạnh tiềm ẩn của bản thân.  Ta học cách đứng dậy sau vấp ngã,  học cách chấp nhận và vượt qua nỗi đau,  để rồi tiếp tục hành trình với một trái tim mạnh mẽ hơn.

Và rồi, sẽ đến lúc chuyến xe của ta dừng lại ở bến đỗ cuối cùng.  Khi ấy,  điều quan trọng không phải là ta đã đi được bao xa, mà là ta đã sống như thế nào trên mỗi chặng đường.  Những kỷ niệm đẹp, những bài học quý giá,  tình yêu thương ta đã trao đi và nhận lại,  đó mới chính là hành trang quý giá nhất theo ta đến suốt cuộc đời.  

Cuộc đời như những chuyến xe.  Hãy trân trọng từng khoảnh khắc,  từng người ta gặp gỡ trên hành trình ấy, bởi mỗi cuộc gặp gỡ đều là một món quà vô giá.  Và dù chuyến xe có đưa ta đến đâu,  hãy luôn mỉm cười và sống hết mình cho hiện tại,  bởi cuộc đời là một chuyến đi không có vé khứ hồi.

( Tỉnh lẻ đêm buồn 22/5/2025)



Thứ Năm, 15 tháng 5, 2025

GIỮA DÒNG CHẢY CUỘC ĐỜI



 GIỮA DÒNG CHẢY CUỘC ĐỜI

Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Cuộc đời như một dòng sông, lặng lẽ trôi về phía đại dương.  Càng về cuối dòng, ta càng cảm nhận rõ hơn sự êm đềm, tĩnh lặng.  Những tranh cãi, hơn thua, được mất ngày nào giờ trở nên thật nhỏ bé.  Khi ngồi lại với nhau, thay vì to tiếng, hãy lắng nghe nhiều hơn.  Im lặng không phải là thua cuộc, mà là lắng đọng để thấu hiểu. Tuổi già không phải là thời điểm để phô trương hay tự đại, mà là lúc để lòng mình an nhiên, tự tại.

Đừng ngại học hỏi, dù ở bất kỳ độ tuổi nào.  Học để biết thêm, học để sống tốt hơn, và học để yêu thương nhiều hơn. Bởi cuộc đời là hành trình một chiều, qua rồi không trở lại.  Mỗi khoảnh khắc đều đáng quý, mỗi mối quan hệ đều cần được trân trọng.  Hãy sống sao cho khi ngoảnh lại, ta không phải nuối tiếc vì những điều đã qua.  Nhịn một chút, lắng nghe một chút, yêu thương nhiều hơn một chút, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn biết bao.

( Tỉnh lẻ đêm buồn 14/5/2025)

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2025

MƯỜI NĂM TRONG BỨC TƯỜNG TỐI

 MƯỜI NĂM TRONG BỨC TƯỜNG TỐI

(Một câu chuyện nhỏ về lòng yêu thương thầm lặng)

( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Trong một lần sửa lại căn nhà cũ được xây cách đây mười năm, người thợ bất ngờ phát hiện một điều lạ lùng. Khi tháo tấm tường kiểu Nhật – vốn được làm rỗng bên trong – anh nhìn thấy một con thạch sùng nằm im lìm giữa khoảng trống tối tăm, bụi phủ.

Điều khiến anh sững người không phải là sự xuất hiện của sinh vật nhỏ ấy, mà là chiếc đuôi của nó – bị một cái đinh hoen rỉ xuyên qua, ghim chặt vào lớp gỗ tường.

Chiếc đinh ấy… chính là một trong những chiếc đinh đã được đóng vào tường từ mười năm trước.

Mười năm. Làm sao một sinh vật nhỏ bé có thể sống sót suốt một thập kỷ trong bóng tối, không nước, không ánh sáng, không lối thoát?

Câu hỏi ấy khiến anh không vội sửa tường nữa. Anh ngồi lặng nhìn sinh vật tội nghiệp, không khỏi xót xa. Điều gì đã giữ nó sống đến tận bây giờ?

Rồi như có sự sắp đặt của số phận, từ một khe nứt phía trên, một con thạch sùng khác chậm rãi bò ra. Trên miệng nó là một miếng thức ăn – một mảnh côn trùng bé nhỏ. Nó đến gần bạn mình, đặt thức ăn xuống bên cạnh, rồi lại lặng lẽ rút vào bóng tối.

Anh chết lặng.

Hóa ra suốt mười năm qua, con thạch sùng kia vẫn sống… nhờ vào tình thương âm thầm của một kẻ đồng loại – ngày ngày mang đến chút thức ăn, không một lời than vãn, không một lần bỏ cuộc.

Giữa thế giới rộng lớn này, có bao nhiêu điều kỳ diệu vẫn đang diễn ra lặng lẽ như vậy? Bao nhiêu lần, ta sống sót qua khó khăn không phải vì sức mạnh của riêng mình, mà nhờ một ai đó đang lặng lẽ nâng đỡ, âm thầm yêu thương?

Có những tình cảm không cần lời nói.

Có những hy sinh không cần tuyên bố.

Chỉ cần có trái tim. Chỉ cần biết thương nhau.

( Tỉnh lẻ đêm buồn 10/5/2025)

 

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2025

HÈ VỀ RỒI ĐÂY TÂM HỒN XUYẾN SAO

 HÈ VỀ RỒI ĐÂY TÂM HỒN XUYẾN XAO

(Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Ngày hè năm ấy đến thật nhanh, mang theo cả những cánh phượng đỏ rực rơi lả tả khắp sân trường. Giữa cái nắng chói chang, tiếng ve kêu râm ran như một bản nhạc buồn, báo hiệu sự chia ly của một thời học sinh tươi đẹp.  Em đứng đó, trong tà áo dài trắng mỏng manh, e ấp như đóa hoa vừa chớm nở. Còn tôi, đứng bên cạnh em, bối rối và ngập ngừng, trái tim thổn thức bao cảm xúc khó tả.

Thời gian như ngừng trôi, chỉ còn lại hai chúng tôi giữa sân trường vắng lặng. Ánh mắt tôi cứ hướng về em, muốn nói ra điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.  Sự rụt rè, e ngại của tuổi học trò khiến tôi không đủ can đảm để thổ lộ tình cảm thầm kín bấy lâu.  Gần gũi mà sao khoảng cách giữa hai đứa chúng tôi lại xa vời vợi.  Tôi chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn em, nhìn nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong veo, mái tóc đen dài bay trong gió.

Mỗi cánh phượng rơi như một mảnh ký ức của tuổi học trò vụt tắt.  Nỗi buồn man mác len lỏi vào từng nhịp thở,  tiếc nuối một điều gì đó dang dở.  Giá như thời gian có thể quay trở lại, tôi sẽ mạnh dạn nói với em ba từ thiêng liêng ấy. Nhưng tất cả đã muộn, chỉ còn lại những kỷ niệm đẹp đẽ mãi in sâu trong tâm trí.  

Giờ đây, mỗi khi hè về, tiếng ve râm ran, nhìn cánh phượng rơi, ký ức về em lại ùa về, trong veo và tinh khôi như ngày nào.  Hình ảnh cô gái trong bộ áo dài trắng tinh khôi năm ấy vẫn mãi là một mảnh ghép đẹp nhất trong bức tranh tuổi học trò của tôi. Một mối tình chưa kịp ngỏ lời, một nỗi nhớ bâng khuâng, lặng lẽ mà da diết theo năm tháng.

(Tỉnh lẻ đêm buồn 8/5/2025)

 

CUỘC SỐNG LÀ DÒNG CHẢY KHÔNG NGỪNG CỦA NIỀM TIN

 CUỘC SỐNG LÀ DÒNG CHẢY KHÔNG NGỪNG CỦA NIỀM TIN

 ( Trần Đức Minh – “Rừng Xưa Chưa Khép”)

Cuộc sống chẳng phải lúc nào cũng như mơ. Sẽ có những ngày lòng ta chùng xuống, những khoảnh khắc nỗi buồn lặng lẽ ghé thăm như một người bạn cũ. Ta khóc, ta lạc lối giữa những hỗn độn bộn bề, nhưng thế giới ngoài kia vẫn chẳng vì ta mà dừng lại. Mặt trời vẫn ung dung vén mây mà mọc, vầng trăng vẫn hiền từ soi sáng bầu trời đêm, và nhịp sống vẫn rộn ràng, tất bật như chưa từng biết đến nỗi muộn phiền của một tâm hồn nhỏ bé.

Chính sự thờ ơ dịu dàng ấy lại là lời thì thầm vỗ về: "Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi." Bởi nỗi buồn, dẫu có sâu đến mấy, cũng chỉ là một đợt sóng nhỏ trong đại dương cuộc đời. Còn cuộc sống — như dòng sông không ngừng chảy — vẫn kiên nhẫn mang theo hy vọng mới qua từng ngày.

Vậy nên, dù có những khi tưởng chừng lạc lõng giữa cõi người đông đúc, xin hãy nhớ rằng bạn chưa từng cô đơn. Dưới bầu trời rộng lớn này, mỗi ánh ban mai, mỗi làn gió nhẹ, mỗi nhành cây trổ nụ... đều đang âm thầm nhắc nhở bạn: hãy mạnh mẽ, hãy tin yêu, vì phía sau những ngày u ám, mặt trời vẫn chờ đón bạn bằng những tia nắng dịu dàng nhất.

( Đêm buồn tỉnh lẻ 7/5/2025)

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2025

LỜI THÌ THẦM CỦA BÌNH YÊN

 LỜI THÌ THẦM CỦA BÌNH YÊN

(vẻ đẹp và sự an nhiên trong những điều giản dị)

Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Trong một khu rừng yên bình, có một cây cổ thụ đứng sừng sừng qua bao năm tháng. Những chiếc lá xanh mướt của nó không chỉ là nơi trú ngụ cho chim muông mà còn là nguồn cảm hứng cho những người yêu thiên nhiên. Cây cổ thụ ấy, với những rễ cây sâu chắc, không chỉ đứng vững trước gió bão mà còn là điểm tựa cho nhiều loài cây nhỏ xung quanh. Nó không cô độc, bởi nó hiểu rằng sự sống của mình gắn liền với sự sống của cả khu rừng.

Cũng như cây cổ thụ kia, cuộc sống của chúng ta không thể tách rời khỏi những mối quan hệ xung quanh. Mỗi người đều là một phần của một tổng thể lớn lao, nơi mà tình yêu thương và sự trân quý là những sợi dây vô hình nhưng mạnh mẽ, kết nối chúng ta lại với nhau. Khi chúng ta biết yêu thương, biết trân trọng những điều nhỏ bé trong cuộc sống, chúng ta không chỉ làm giàu thêm cho tâm hồn mình mà còn lan tỏa niềm vui, sự ấm áp đến những người xung quanh.

Hãy nhìn vào những chú chim nhỏ, chúng cất cánh bay lên, tìm kiếm thức ăn và trở về tổ ấm với những tiếng hót líu lo. Chúng dạy chúng ta rằng, dù cuộc sống có bao nhiêu khó khăn, chúng ta luôn có nơi để trở về, nơi có tình yêu thương đang chờ đợi. Hãy trân quý những khoảnh khắc bên gia đình, bạn bè, và ngay cả những người xa lạ mà ta gặp trên đường đời.

Trong cuộc sống hiện đại, khi mà sự vội vã và bận rộn dễ làm ta quên đi những giá trị tinh thần, hãy dừng lại một chút, lắng nghe tiếng gió thổi qua tán lá, tiếng suối chảy róc rách, và cảm nhận sự sống đang hòa quyện xung quanh. Hãy để trái tim mình mở rộng, để tình yêu thương tràn ngập trong từng hành động, từng lời nói. Bởi lẽ, khi chúng ta biết yêu thương, biết trân quý, chúng ta không chỉ làm cho cuộc sống của mình trở nên ý nghĩa hơn mà còn góp phần xây dựng một thế giới đầy tình người, nơi mà mỗi sinh linh đều cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc.

 ( Tỉnh lẻ đêm buồn 3/5/2025)

 

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2025

KHI TA HỌC CÁCH THƯƠNG LẤY MÌNH

 KHI TA HỌC CÁCH THƯƠNG LẤY MÌNH

( Lời thì thầm từ trái tim)

(Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

 

Bạn thân mến,

Có những ngày, lòng mình bỗng lặng đi giữa dòng đời vội vã. Những lo toan, những guồng quay dường như cuốn ta đi, đôi khi khiến ta quên mất lắng nghe tiếng nói từ sâu thẳm trái tim mình. Đã có lúc, mình cũng như bạn, cảm thấy chông chênh, mỏi mệt, hoang mang giữa những lựa chọn, những ngã rẽ không tên. Con đường phía trước đôi khi mờ ảo, và gánh nặng trên vai dường như quá sức chịu đựng.

Nhưng rồi, bạn ạ, trong những khoảnh khắc yếu lòng nhất, mình nhận ra một điều thật giản dị: cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Nó có cả những cơn mưa bất chợt, những ngày u ám, những vết xước chẳng thể tránh khỏi. Và điều quan trọng không phải là cố gắng gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ hoàn hảo, mà là học cách chấp nhận, ôm lấy cả những phần chưa trọn vẹn ấy của chính mình và của cuộc đời.

Mình đã học được rằng, bình yên đôi khi không đến từ những điều lớn lao, mà lại ẩn mình trong những khoảnh khắc rất nhỏ. Là ánh nắng ấm áp len qua khung cửa sổ buổi sớm mai. Là tách trà nóng hổi trên tay vào một ngày mưa. Là nụ cười hiền hậu của một người dưng trên phố. Là lời hỏi thăm chân thành từ một người bạn cũ. Là giây phút mình cho phép bản thân được dừng lại, hít một hơi thật sâu và cảm nhận sự sống đang chảy trôi quanh mình.

Hành trình nào rồi cũng có những đoạn gập ghềnh. Sẽ có những lúc ta vấp ngã, tổn thương, thậm chí muốn bỏ cuộc. Nhưng bạn ơi, xin đừng quên rằng, bên trong mỗi chúng ta luôn tồn tại một sức mạnh tiềm ẩn, một khả năng tự chữa lành diệu kỳ. Hãy cho phép mình được buồn, được khóc, được yếu đuối khi cần. Bởi lẽ, chỉ khi đối diện và chấp nhận những cảm xúc chân thật ấy, ta mới thực sự tìm thấy con đường để bước tiếp, mạnh mẽ hơn và thấu hiểu hơn.

Mình học cách biết ơn những gì mình đang có, thay vì mãi tiếc nuối những điều đã mất hay lo lắng về những gì chưa tới. Biết ơn sức khỏe, biết ơn những người thương yêu vẫn luôn bên cạnh, biết ơn cả những khó khăn đã giúp mình trưởng thành. Lòng biết ơn như một dòng nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn, giúp ta nhìn cuộc sống bằng một đôi mắt bao dung và dịu dàng hơn.

Và bạn biết không, điều tuyệt vời nhất có lẽ là khi ta học được cách yêu thương chính bản thân mình một cách vô điều kiện. Yêu cả những điểm mạnh và những thiếu sót. Yêu cả những thành công và những thất bại. Bởi vì chúng ta xứng đáng được yêu thương, được trân trọng, chỉ đơn giản vì chúng ta tồn tại.

Bài viết này không có ý định đưa ra lời khuyên hay công thức nào cả. Nó chỉ đơn thuần là những lời thì thầm từ trái tim mình, gửi đến bạn - người có thể cũng đang trên hành trình tìm kiếm sự bình yên và ý nghĩa. Mong rằng, những dòng chữ này có thể chạm đến một góc nhỏ nào đó trong tâm hồn bạn, như một cái ôm nhẹ nhàng, một lời động viên lặng lẽ.

Hãy cứ bước đi, bạn nhé. Bước đi với trái tim rộng mở, với lòng chân thành, và với niềm tin rằng, sau mỗi cơn mưa, nắng ấm rồi sẽ lại về. Bình yên và hạnh phúc giản đơn vẫn luôn ở đó, trong tâm hồn mỗi chúng ta.

( Tỉnh lẻ đêm buồn 27/4/2025)