"KHI MỘT CHÚ MÈO BIẾT KHÓC THƯƠNG BẠN MÌNH..."
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Trên một tờ báo sáng nay, mình đọc được
một câu chuyện khiến tim thắt lại.
Một ngày nọ, giữa đường phố tấp nập,
một chú mèo đen không may bị xe tông chết. Điều khiến người ta không khỏi rơi
nước mắt là cảnh tượng sau đó: chú mèo trắng – bạn của nó – từ đâu chạy tới,
hốt hoảng, loay hoay tìm mọi cách để cứu bạn mình. Gặm nhẹ vào thân bạn, dùng
chân lay lay, quanh quẩn không rời... suốt hai tiếng đồng hồ, chú mèo trắng cứ
cố gắng níu giữ điều kỳ diệu.
Nhưng phép màu đã không xảy ra. Cuối
cùng, nó chỉ biết ngồi lặng nhìn bạn mình, buồn bã, bất động – rồi nhẹ nhàng
nằm xuống, gục đầu lên thân bạn như một lời từ biệt.
Không cần ngôn ngữ. Không một tiếng
kêu. Nhưng đau lòng đến nghẹt thở.
Mình không biết những người khác nghĩ
sao, nhưng nếu hôm đó mình có mặt ở đó, mình nghĩ mình sẽ khóc. Không phải vì
con mèo đen, mà vì cái cách con mèo trắng thương bạn mình. Vì một sinh vật nhỏ
bé như thế, tưởng chừng "chỉ là con vật", lại có thể yêu thương sâu
sắc đến vậy.
Chúng ta hay tự cho mình là giống loài cao quý nhất. Loài vật – dù là một chú mèo hoang – cũng biết yêu thương, biết mất mát, biết trung thành, biết đau đớn.
Vậy tại sao chúng ta lại dễ dàng giết
hại chúng? Tại sao có người xem việc ăn thịt, hành hạ, ngược đãi loài vật là
chuyện bình thường? Phải chăng chỉ vì ta mạnh hơn, đông hơn, có tiếng nói, có
lý luận? Nhưng cái gọi là “sinh ra để làm thức ăn cho con người” – thực chất
chỉ là lý lẽ của kẻ mạnh mà thôi.
Loài vật không được sinh ra để chết vì
sự ngon miệng của ai cả. Chúng được sinh ra để sống. Để thở. Để yêu thương và
được yêu thương – giống như bạn, như mình, như tất cả chúng ta.
Nếu hôm nay bạn tình cờ thấy một chú
chó co ro bên đường, một con mèo đói khát dưới mái hiên, hay bất kỳ sinh linh
bé nhỏ nào đang cần sự chở che – xin hãy đừng làm ngơ.
Vì một chút lòng trắc ẩn của bạn… có thể là cả thế giới đối với một sinh mạng.
Hãy sống tử tế. Không chỉ với con
người.
Mà với cả những sinh linh không biết nói, nhưng biết yêu.
"Thế giới không thiếu tình thương, chỉ là đôi khi ta quên trao nó cho
những sinh vật thầm lặng."
( Mùa hạ, 2025)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét