NHỮNG CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI
( Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Cuộc đời như những chuyến
xe. Bạn đã bao giờ ngồi trên một chuyến xe, lặng nhìn cảnh vật vun vút
trôi qua khung cửa sổ và bất chợt cảm thấy lòng mình xao xuyến? Có lẽ, đó
chính là khoảnh khắc ta nhận ra cuộc đời cũng giống như một hành trình
dài, đầy ắp những bất ngờ, những gặp gỡ và chia ly, những thăng trầm và
cả những khoảnh khắc tĩnh lặng đến nao lòng.
Chuyến xe cuộc đời khởi hành khi
ta cất tiếng khóc chào đời. Bến đỗ đầu tiên là vòng tay ấm áp của cha mẹ,
là mái nhà thân thương che chở ta khỏi những cơn gió đầu đời. Rồi xe lăn
bánh, đưa ta đến những miền đất mới, những chân trời tri thức. Cánh cổng
trường học mở ra, chào đón những tâm hồn thơ ngây, háo hức khám phá thế
giới. Ta gặp gỡ những người bạn đồng hành, cùng nhau chia sẻ những buồn
vui, những ước mơ và cả những bí mật thầm kín. Kỷ niệm đan xen,
tình bạn nảy nở, đẹp như những đóa hoa ven đường, tô điểm cho hành trình thêm
rực rỡ.
Trên chuyến xe ấy, có những người
chỉ đi cùng ta một đoạn đường ngắn ngủi, nhưng lại để lại trong ta những dấu ấn
khó phai. Như người thầy năm xưa, dù chỉ dạy ta một năm, nhưng
những bài học làm người, những lời khuyên chân thành vẫn theo ta suốt
cuộc đời. Như người bạn thời niên thiếu, cùng ta trải qua những tháng
ngày bồng bột, những rung động đầu đời, rồi mỗi người một ngả, chỉ
còn lại những kỷ niệm ngọt ngào xen lẫn chút tiếc nuối.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng
bằng phẳng. Sẽ có những lúc chuyến xe của ta gặp phải những con đường gập
ghềnh, những khúc cua bất ngờ. Đó có thể là những thất bại, những
mất mát, những nỗi đau tưởng chừng như không thể vượt qua. Ta chới
với, hoang mang, như chiếc xe mất lái giữa cơn bão giông.
Nhưng chính trong những khoảnh khắc khó khăn nhất ấy, ta mới nhận ra sức mạnh
tiềm ẩn của bản thân. Ta học cách đứng dậy sau vấp ngã, học cách
chấp nhận và vượt qua nỗi đau, để rồi tiếp tục hành trình với một trái
tim mạnh mẽ hơn.
Và rồi, sẽ đến lúc chuyến xe của
ta dừng lại ở bến đỗ cuối cùng. Khi ấy, điều quan trọng không phải
là ta đã đi được bao xa, mà là ta đã sống như thế nào trên mỗi chặng
đường. Những kỷ niệm đẹp, những bài học quý giá, tình yêu thương ta
đã trao đi và nhận lại, đó mới chính là hành trang quý giá nhất theo ta
đến suốt cuộc đời.
Cuộc đời như những chuyến
xe. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc, từng người ta gặp gỡ trên hành
trình ấy, bởi mỗi cuộc gặp gỡ đều là một món quà vô giá. Và dù chuyến xe
có đưa ta đến đâu, hãy luôn mỉm cười và sống hết mình cho hiện tại,
bởi cuộc đời là một chuyến đi không có vé khứ hồi.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn 22/5/2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét