MƯỜI NĂM TRONG BỨC TƯỜNG TỐI
(Một câu chuyện nhỏ về lòng yêu thương thầm
lặng)
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Trong một lần sửa lại căn nhà cũ được xây
cách đây mười năm, người thợ bất ngờ phát hiện một điều lạ lùng. Khi tháo tấm
tường kiểu Nhật – vốn được làm rỗng bên trong – anh nhìn thấy một con thạch
sùng nằm im lìm giữa khoảng trống tối tăm, bụi phủ.
Điều khiến anh sững người không phải là sự
xuất hiện của sinh vật nhỏ ấy, mà là chiếc đuôi của nó – bị một cái đinh hoen
rỉ xuyên qua, ghim chặt vào lớp gỗ tường.
Chiếc đinh ấy… chính là một trong những chiếc
đinh đã được đóng vào tường từ mười năm trước.
Mười năm. Làm sao một sinh vật nhỏ bé có thể
sống sót suốt một thập kỷ trong bóng tối, không nước, không ánh sáng, không lối
thoát?
Câu hỏi ấy khiến anh không vội sửa tường nữa.
Anh ngồi lặng nhìn sinh vật tội nghiệp, không khỏi xót xa. Điều gì đã giữ nó
sống đến tận bây giờ?
Rồi như có sự sắp đặt của số phận, từ một khe
nứt phía trên, một con thạch sùng khác chậm rãi bò ra. Trên miệng nó là một
miếng thức ăn – một mảnh côn trùng bé nhỏ. Nó đến gần bạn mình, đặt thức ăn
xuống bên cạnh, rồi lại lặng lẽ rút vào bóng tối.
Anh chết lặng.
Hóa ra suốt mười năm qua, con thạch sùng kia
vẫn sống… nhờ vào tình thương âm thầm của một kẻ đồng loại – ngày ngày mang đến
chút thức ăn, không một lời than vãn, không một lần bỏ cuộc.
Giữa thế giới rộng lớn này, có bao nhiêu điều
kỳ diệu vẫn đang diễn ra lặng lẽ như vậy? Bao nhiêu lần, ta sống sót qua khó
khăn không phải vì sức mạnh của riêng mình, mà nhờ một ai đó đang lặng lẽ nâng
đỡ, âm thầm yêu thương?
Có những tình cảm không cần lời nói.
Có những hy sinh không cần tuyên bố.
Chỉ cần có trái tim. Chỉ cần biết thương
nhau.
( Tỉnh lẻ đêm buồn 10/5/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét