HÈ VỀ RỒI ĐÂY TÂM HỒN XUYẾN XAO
(Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa
Khép”)
Ngày hè năm ấy đến thật nhanh,
mang theo cả những cánh phượng đỏ rực rơi lả tả khắp sân trường. Giữa cái nắng
chói chang, tiếng ve kêu râm ran như một bản nhạc buồn, báo hiệu sự chia ly của
một thời học sinh tươi đẹp. Em đứng đó, trong tà áo dài trắng mỏng manh,
e ấp như đóa hoa vừa chớm nở. Còn tôi, đứng bên cạnh em, bối rối và ngập ngừng,
trái tim thổn thức bao cảm xúc khó tả.
Thời gian như ngừng trôi, chỉ còn
lại hai chúng tôi giữa sân trường vắng lặng. Ánh mắt tôi cứ hướng về em, muốn
nói ra điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Sự rụt rè, e ngại của tuổi học trò
khiến tôi không đủ can đảm để thổ lộ tình cảm thầm kín bấy lâu. Gần gũi
mà sao khoảng cách giữa hai đứa chúng tôi lại xa vời vợi. Tôi chỉ biết
lặng lẽ ngắm nhìn em, nhìn nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong veo, mái tóc đen dài
bay trong gió.
Mỗi cánh phượng rơi như một mảnh
ký ức của tuổi học trò vụt tắt. Nỗi buồn man mác len lỏi vào từng nhịp
thở, tiếc nuối một điều gì đó dang dở. Giá như thời gian có thể
quay trở lại, tôi sẽ mạnh dạn nói với em ba từ thiêng liêng ấy. Nhưng tất cả đã
muộn, chỉ còn lại những kỷ niệm đẹp đẽ mãi in sâu trong tâm trí.
Giờ đây, mỗi khi hè về, tiếng ve
râm ran, nhìn cánh phượng rơi, ký ức về em lại ùa về, trong veo và tinh khôi
như ngày nào. Hình ảnh cô gái trong bộ áo dài trắng tinh khôi năm ấy vẫn
mãi là một mảnh ghép đẹp nhất trong bức tranh tuổi học trò của tôi. Một mối
tình chưa kịp ngỏ lời, một nỗi nhớ bâng khuâng, lặng lẽ mà da diết theo năm
tháng.
(Tỉnh lẻ đêm buồn 8/5/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét