SINH MẠNG LÀ SINH
MẠNG – DÙ LÀ TRONG CHUỒNG HAY GIỮA RỪNG
(Đức
Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Có người từng hỏi tôi:
"Giết thịt một con bò (hay con vật nào đó) với bắn chết một con bò
rừng… đều là tước đi sinh mạng, vậy có khác gì nhau không?"
Thoạt đầu, tôi cũng nghĩ: chắc là có
khác. Con thì được nuôi để giết thịt, con kia sống hoang dã… Nhưng rồi, khi
nhìn sâu hơn, tôi mới thấy: đâu có khác gì đâu.
Bởi vì cả hai đều biết sợ, biết đau, biết muốn được sống.
Con bò nuôi trong chuồng – dù sinh ra
để “làm thịt” – vẫn có trái tim đập, có đôi mắt biết nhìn người, có những lúc
dụi đầu vào tay người cho ăn. Con bò rừng – dù chưa từng biết con người – khi
bị dí súng vào cũng sẽ giật mình, cũng sẽ bỏ chạy… Cả hai đều cầu xin được
sống theo cách thầm lặng và bất lực nhất.
Chúng ta có thể lớn lên trong một thế
giới nơi thịt là món ăn quen thuộc, nơi việc giết một con vật dường như là bình
thường. Nhưng điều đó không có nghĩa là trái tim mình không thể rung động
khi thấy một sinh linh đau đớn, giãy giụa trước cái chết.
Con người hơn loài khác không chỉ vì
biết nói, biết nghĩ, mà còn vì có quyền được lựa chọn lòng nhân ái.
Và lòng nhân ái đôi khi không nằm ở những điều to tát, mà chỉ là:
– một giây ngập ngừng trước khi xuống tay,
– một cái nhìn trắc ẩn,
– một câu hỏi thầm: “Nếu là mình, mình có muốn bị đối xử như thế không?”
Có thể ta không thể thay đổi cả thế
giới. Nhưng ta có thể thay đổi cách mình nhìn thế giới.
Nhìn con bò không phải là “món ăn”, mà là một sinh mạng – đang run rẩy, đang
sợ hãi, đang muốn được sống.
Đến lúc nào đó, khi ta có thể nhìn
những sinh vật yếu ớt hơn mình bằng ánh mắt thương cảm… thì lúc đó, con
người mới thật sự chạm đến cái gọi là "nhân đạo".
Giữa giết và tha – ta
luôn có một lựa chọn.
Và đôi khi, chọn nhân từ không làm ta yếu đi – mà làm ta trở nên đẹp hơn
trong chính mắt mình.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn 29/5/2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét