CON NGƯỜI – KẺ MẠNH CÓ ĐƯỢC QUYỀN GIẾT CHÓC?
(Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Có khi nào bạn nhìn vào đôi mắt run rẩy
của một con bê con sắp bị lùa vào lò mổ, bạn thấy điều gì không? Có khi nào bạn
nghe tiếng kêu thất thanh của một con heo bị trói ngược hai chân, bạn cảm thấy
tim mình thắt lại? Và khi nhìn con gà bị cắt cổ, giãy giụa trong chiếc rổ nhựa
đỏ, bạn có thấy bóng dáng sự tàn nhẫn đang đội lốt bình thường?
Tôi đã từng không để tâm. Tôi cũng như
bao người – lớn lên trong bữa cơm có thịt, có cá. Chưa từng tự hỏi: Tại sao
mình được phép ăn thịt một con vật mà không hề thấy xót xa? Nhưng rồi một
ngày, tôi bắt gặp ánh mắt ấy – ánh mắt của một sinh vật đang sợ hãi chờ chết.
Và câu hỏi xưa cũ chợt bật ra trong đầu tôi: Phải chăng vì tôi là con người
– là kẻ mạnh – nên tôi có quyền giết?
Người ta vẫn thường nói: “Thượng đế
sinh ra muôn loài để phục vụ con người.” Nhưng nếu cá mập cũng nói, “Thượng đế
cho ta răng sắc để ăn thịt người rơi xuống biển”, bạn có chấp nhận không? Nếu
hổ cào chết người và cho rằng đó là bản năng tự nhiên, bạn có thấy công bằng?
Chúng ta, con người, vốn tự hào là sinh
vật có lý trí, có đạo đức, có văn minh. Nhưng đôi khi, ta lại hành xử như kẻ
đứng ngoài mọi nỗi đau, mọi sự sống. Ta nhốt hàng triệu con vật trong những
chuồng chật hẹp, ép chúng lớn nhanh, rồi giết chúng hàng loạt chỉ để phục vụ
thói quen ăn uống – không phải vì đói, mà vì thèm (sự giết chóc). Không phải vì
cần, mà vì muốn (sự giết chóc).
Bạn có biết, một con voi có thể đứng
lặng hàng giờ trước xác đồng loại? Một con chó có thể nằm chờ chủ suốt nhiều
năm không rời? Chúng không nói được, nhưng chúng yêu, chúng sợ, và chúng đau – không
khác gì ta. Chúng cũng tham sống, sợ chết như bất kỳ ai trong chúng ta.
Tôi không cực đoan đến mức kêu gọi bạn
phải bỏ thịt, trở thành người ăn chay ngay hôm nay. Tôi hiểu, giữa cuộc sống
bộn bề, không phải ai cũng có điều kiện để thay đổi hoàn toàn. Nhưng điều tôi
muốn nói là: hãy ý thức. Hãy biết ơn. Hãy đừng thờ ơ trước những sinh linh
đã hiến dâng mạng sống cho bữa ăn của bạn.
Đừng giết vì thú vui. Đừng giết để
chứng minh quyền lực. Đừng giết chỉ vì bạn có thể. Bởi quyền lực thực sự
không nằm ở khả năng giết, mà nằm ở sự lựa chọn tha thứ và bảo vệ.
Nếu ta thật sự là sinh vật văn minh
nhất hành tinh, thì sự văn minh ấy không phải là máy bay, vệ tinh hay trí tuệ
nhân tạo. Nó nằm ở lòng trắc ẩn. Nó nằm ở khoảnh khắc ta dừng tay, ngước
nhìn và thầm nói: “Ta cảm ơn vì ngươi đã hiến dâng.”
Bạn thân mến,
Thế giới này đủ rộng cho muôn loài cùng
sống. Đừng để sức mạnh của ta trở thành lý do của máu đổ. Vì hôm nay ta giết
con vật yếu hơn mình, mai này biết đâu, chính ta lại là kẻ yếu thế trước một
thế lực khác lớn hơn.
Hãy ăn trong tỉnh thức. Hãy sống trong
thương yêu. Hãy để lòng nhân là điều khiến chúng ta xứng đáng là con người.
Xin cảm ơn bạn.
( Đêm buồn tỉnh lẻ 25/5/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét