CUỘC SỐNG LÀ DÒNG CHẢY KHÔNG NGỪNG CỦA NIỀM TIN
( Trần Đức Minh – “Rừng Xưa Chưa Khép”)
Cuộc sống chẳng phải lúc nào cũng
như mơ. Sẽ có những ngày lòng ta chùng xuống, những khoảnh khắc nỗi buồn lặng
lẽ ghé thăm như một người bạn cũ. Ta khóc, ta lạc lối giữa những hỗn độn bộn
bề, nhưng thế giới ngoài kia vẫn chẳng vì ta mà dừng lại. Mặt trời vẫn ung dung
vén mây mà mọc, vầng trăng vẫn hiền từ soi sáng bầu trời đêm, và nhịp sống vẫn
rộn ràng, tất bật như chưa từng biết đến nỗi muộn phiền của một tâm hồn nhỏ bé.
Chính sự thờ ơ dịu dàng ấy lại là lời thì
thầm vỗ về: "Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi." Bởi nỗi buồn, dẫu có sâu
đến mấy, cũng chỉ là một đợt sóng nhỏ trong đại dương cuộc đời. Còn cuộc sống —
như dòng sông không ngừng chảy — vẫn kiên nhẫn mang theo hy vọng mới qua từng
ngày.
Vậy nên, dù có những khi tưởng chừng lạc
lõng giữa cõi người đông đúc, xin hãy nhớ rằng bạn chưa từng cô đơn. Dưới bầu
trời rộng lớn này, mỗi ánh ban mai, mỗi làn gió nhẹ, mỗi nhành cây trổ nụ...
đều đang âm thầm nhắc nhở bạn: hãy mạnh mẽ, hãy tin yêu, vì phía sau những ngày
u ám, mặt trời vẫn chờ đón bạn bằng những tia nắng dịu dàng nhất.
( Đêm buồn tỉnh
lẻ 7/5/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét