Thứ Ba, 28 tháng 10, 2025

CƠN GIÓ CUỐI MÙA

 🌾 CƠN GIÓ CUỐI MÙA

Lời dẫn:

Chiều cuối mùa, gió khẽ lay những ký ức ngủ yên. Mọi thứ vẫn thế, chỉ lòng người chợt lặng — như nghe tiếng thời gian khép lại sau lưng…

🌾 CƠN GIÓ CUỐI MÙA

Ngõ cũ co mình trong chiều tím
Lá bay ngỡ bóng bước chân xưa
Gió thoảng vương mùi hương năm cũ
Bóng tôi dài trôi giữa mưa thưa

Nỗi buồn không gọi tên vẫn đến
Hỏi lòng sao chẳng chút giao mùa
Cơn gió cuối mùa rồi đi mất
Chỉ còn dư vị ở trong mơ.

Lời kết:

Cơn gió đi rồi, chỉ còn dư vị ở lại — như lời chào khẽ của mùa đã qua. Giữa mơ hồ ấy, ta nhận ra: điều đã qua vẫn dịu dàng trong gió mới. 🍃

 

"Rừng Xưa Chưa Khép"

BỨC THƯ CHƯA GỬI

BỨC THƯ CHƯA GỬI

Lời dẫn

Có những lá thư không bao giờ được gửi,
không phải vì người viết quên,
mà bởi biết — một khi cánh thư ấy đến tay ai đó, thì điều còn lại chỉ là khoảng trống.
Thế nên, họ chọn viết trong đêm,
để mỗi dòng mực là một tiếng thở, mỗi chữ rơi là một giọt nhớ,
gửi cho người – và cho chính mình – trong im lặng.

 

 

Bài thơ:

Đêm trắng ngân dài lời chưa viết,
Trang giấy nghiêng theo bóng đèn khuya.
Câu mở đầu đổ vào nỗi nhớ,
Từ cuối dòng trôi đến chia lìa.

Con chữ ngủ trong ngăn gió cũ,
Một mùa hương phai giữa đường mưa.
Nhắm mắt vẫn nghe người đâu đó,
Nhẹ như mây trôi ở bên vừa.

Lời kết

Có lẽ, mọi lá thư rồi cũng tan vào gió.
Chỉ còn lại một điều không đổi:
khi lòng người đã từng thương,
thì dẫu chưa gửi đi — nỗi nhớ vẫn tìm được lối trở về.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2025

MÙA NẮNG GẶP MÙA MƯA

 🌧 MÙA NẮNG GẶP MÙA MƯA

🌤 Lời dẫn:

Có những cuộc gặp tưởng chừng ngẫu nhiên — như nắng chạm vào mưa, như gió khẽ lùa qua tán lá.
Không hẹn, không chờ, chỉ một thoáng thôi… nhưng đủ để lòng người lưu lại vệt sáng mềm của ký ức.
Giữa hai mùa giao nhau, ta gặp một ánh nhìn — và từ đó, những vần thơ tự nhiên mà thành…

🌧 MÙA NẮNG GẶP MÙA MƯA

Nắng rót vàng — trên đôi mắt nhỏ,
Mưa tìm về — ướt ngõ tình xưa.
Tay chạm tay — như ngàn hạt sớm,
Môi khẽ cười, ánh mắt nhẹ đưa.

Người ở lại — trong từng hơi thở,
Ta theo người — qua cánh nắng thưa.
Yêu như gió — lùa qua mái tóc,
Thoảng mà sâu... mỏng nhẹ — mà vừa

🌈 Lời kết:

Rồi nắng sẽ tàn, mưa sẽ tan,
nhưng phút giao mùa ấy — vẫn còn nguyên trong ta,
như một khúc nhạc khẽ ngân giữa hai miền nhớ quên.
Đôi khi, chính những gì thoáng qua lại ở lại rất lâu…

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

🌙 KHOẢNG TRỐNG CÓ HÌNH EM

 🌙 KHOẢNG TRỐNG CÓ HÌNH EM

Lời dẫn:
Có những người, khi rời đi, không để lại gì ngoài… một khoảng trống.
Nhưng chính khoảng trống ấy lại mang hình hài rõ rệt của họ —
một cái nghiêng vai, một làn hương, một buổi sáng dài chưa kịp tắt.
Ta vẫn bước qua ngày tháng, như kẻ giữ hộ một khung trời đã vắng.

Thơ:
Ta lặng bước — bên trời hoa nở,
Người nghiêng nghiêng — tóc chạm khóm mai.
Ánh mắt nói — điều bàn tay giấu,
Tim rung lên — sợi gió ban mai.

Gần đến vậy — mà như xa lắm,
Vẫn nghe hương — ở giữa đôi vai.
Tình này chẳng thuộc về ai cả,
Chỉ để thương — trong một sáng dài.

Lời kết:
Giờ chỉ còn lại ta — và khoảng trống không.
Nhưng đâu đó trong gió, vẫn có chút hương xưa tìm về,
như nhắc rằng: những gì đã từng chạm vào tim
sẽ chẳng bao giờ biến mất —
chúng chỉ lặng yên, và ở lại… trong một sáng dài.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025

CHIỀU BÊN BỜ SÔNG CŨ

 🌾 Lời dẫn:

Có những buổi chiều, nắng chênh vênh trên mặt sông, gió lùa qua bãi cỏ mang theo mùi tháng ba nhè nhẹ.
Ta đứng bên bờ cũ, nghe lòng mình trôi về dĩ vãng — nơi có tiếng đò khua, có câu hò xa vắng, có một thời tuổi trẻ trong veo chưa biết buồn.
Giữa không gian bảng lảng khói chiều ấy, dòng sông như tấm gương soi lại những điều ta tưởng đã quên...

🌿 Bài thơ:


Chiều xuống bờ sông nghiêng màu nước
Gương soi bóng kẻ đứng mơ xa
Đò chậm đưa, câu hò đã vắng
Bờ lở ôm mùi gió tháng ba

Nhớ vẫn trôi theo từng viên sỏi
Tình còn run dưới ánh trăng tà
Tôi gọi mùa xưa trong tiếng gió
Nghe lòng quay lại tuổi hoan ca.

🍂 Lời kết:

Dòng sông vẫn chảy, con đò vẫn trôi,
chỉ có tuổi xuân là neo lại đâu đó giữa tiếng gió và màu nước cũ.
Mỗi khi chiều về, lòng lại nghe xao xác —
như thể có ai vừa khẽ gọi ta, từ bên kia bờ năm tháng...

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

LÁ NHỚ VỀ RƠI TRƯỚC NGÕ

LÁ NHỚ VỀ RƠI TRƯỚC NGÕ

🌾 Lời dẫn:

Có những buổi chiều, gió khẽ chạm qua hiên mà lòng bỗng thấy nao nao…
Lá rơi không chỉ vì mùa, mà dường như vì một nỗi nhớ nào đó chưa kịp gọi tên.
Giữa khoảng lặng mênh mang của thời gian, có người đứng lại, nhìn chiếc lá rơi —
như nhìn lại chính trái tim mình đang chầm chậm rụng xuống giữa hoài niệm xưa…

🍂 Bài thơ:

Lá nhớ âm thầm bay qua ngõ
Như tim người lặng giữa hư không
Bước gió về lay niềm thương cũ
Ánh mắt còn vương chút bão ròng

Mây ghé ngang trời đem hoài niệm
Trăng nghiêng qua phố trải mênh mông
Tôi biết chẳng ai còn trở lại
Chỉ tình tôi ở đó vô cùng.

🌙 Lời kết:

Rồi mùa sẽ qua, lá sẽ thôi rơi, phố sẽ bình yên như chưa từng lưu dấu.
Chỉ có nỗi nhớ — như cơn gió cuối ngày, vẫn nhẹ nhàng trở lại,
để chạm khẽ vào tim người,
và để lá nhớ, một lần nữa, rơi trước ngõ...

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2025

🌾 DÁNG NGƯỜI BÊN SÔNG

 

🌾 DÁNG NGƯỜI BÊN SÔNG

Lời dẫn:

Có những hình bóng đã xa, nhưng vẫn chập chờn bên bến nước trong ký ức.
Dòng sông trôi đi, năm tháng trôi đi, mà ánh trăng xưa vẫn còn đó — soi lên nỗi nhớ khôn nguôi của một người đứng lại bên bờ.

Bài thơ:

Con nước chảy như mang lời cũ
Gửi xuống lòng trăng vỡ xa xa
Bóng người đứng bên thềm ngày trước
Sáng vẫn rơi nghiêng xuống bao la

Mái tóc ấy giờ vương sợi bạc
Mắt hằn sâu bao tháng năm qua
Nhớ không hết, thương còn vô hạn
Mà thuyền trôi vẫn cứ rời ga.

Lời kết:

Dáng người bên sông – tưởng đã lùi vào sương khói, mà lòng vẫn khẽ run khi nhớ lại.
Dòng nước vẫn chảy, trăng vẫn sáng, chỉ tình yêu là ở lại trong từng gợn sóng thời gian.
Và đôi khi, giữa một đêm trăng muộn, ta lại thấy bóng mình đứng bên bờ cũ – nghe nhịp sông thì thầm tên người năm ấy...

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

 

NẮNG TRÊN VAI ÁO LỤA

 

🌸 NẮNG TRÊN VAI ÁO LỤA

Lời dẫn:

Có những buổi nắng đi qua đời, để lại trong ta một thoáng xao lòng.
Một ánh nhìn, một nụ cười, một làn hương thoảng thôi — cũng đủ để nhớ mãi, dù chẳng hẹn, chẳng mong, chẳng đợi.

Bài thơ:

Nắng nghiêng viết chữ lên vai lụa
Như vẽ tình ta giữa phố đông
Tóc bay như thoảng hương vừa đến
Mắt cười trao chút ánh mênh mông

Người bước qua tôi như nốt nhạc
Vang rồi tan giữa góc trời hồng
Yêu là thấy tim mình rung khẽ
Dù chẳng mong gì ở bến trong.

Lời kết:

Chỉ một thoáng thôi — mà lòng đã khẽ rung như sợi tơ nắng cuối ngày.
Có lẽ tình yêu chẳng cần đợi đáp, bởi đẹp nhất là khi nó đến nhẹ như gió, và đi qua như nắng trên vai lụa — để lại một chút ấm êm trong ký ức không tên.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2025

KHÓI SỚM TRÊN SÔNG VẮNG

 

KHÓI SỚM TRÊN SÔNG VẮNG

Lời dẫn

Buổi sớm mờ sương, con sông quê lặng lẽ chảy qua miền ký ức.
Khói lam mỏng như làn hơi thở của đất, gợi về những điều cũ mèm nhưng chưa bao giờ phai.
Giữa khoảng lặng của sông nước và lòng người, có những giọt buồn chợt tan như sương – dịu dàng, an nhiên.


Bài thơ

KHÓI SỚM TRÊN SÔNG VẮNG

Sông lặng trôi trong làn khói sớm,
Lá nghiêng mình rụng giữa đôi bờ.
Tiếng chèo khuya lạc vào hun hút,
Bóng ai xưa lẩn khuất trong mơ.

Giọt nắng run trên cành vô thức,
Hàng mây chùng xuống lối bơ vơ.
Tôi ngồi nhấp ngụm buồn man mác,
Thấy sương tan tựa ánh hương thơ.


Lời kết

Khói sớm tan rồi, sông vẫn chảy,
chỉ có lòng người còn đọng lại một thoáng mơ xưa…
Như cánh lá rơi không tiếng động, mà dư âm thì mãi không tàn.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

MỘT THOÁNG THÁNG 10

 

MỘT THOÁNG THÁNG 10

Lời dẫn

Tháng mười trở lại, heo may khẽ lay qua hàng cây cũ.
Gió thì vẫn thế, chỉ lòng người đổi khác — cứ chạm vào nỗi nhớ là thấy thu chưa kịp xa...

Bài thơ

Tháng mười về trong hương gió mới,
Gió vô tình lật vạt mây bay.
Hàng cây ngã vàng trong nắng muộn,
Tiếng chuông chùa lặng giữa heo may.

Tôi ngồi nhớ ai trong hư ảo,
Điệu thu buồn cứ mãi nơi đây.
Có lẽ tình như mưa bất tận,
Rơi vào tim xoa nhẹ vòng tay.

Lời kết

Có lẽ, tháng mười nào cũng giống nhau — chỉ lòng người là khác.
Gió heo may vẫn thổi, nhưng nỗi nhớ thì cứ mới hoài như vừa chớm...

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2025

Gió biết, lòng không nói

 🌾 Gió biết, lòng không nói

Có những người đi qua đời ta, để lại dư âm của thương nhớ…
Và khi lòng đủ lặng, ta chợt hiểu — yêu thương cũng có thể là một cách buông nhẹ.

“Người đi qua tháng ngày hư ảo
Bỏ lại cho ta mấy tiếng cười
Thương nhớ lạc trong hàng lá rụng
Niềm yêu len giữa khoảng mây trôi
Mỗi sáng chạm vào tia nắng mới
Lại nghe hồn gọi một tên thôi
Gió biết, nhưng gió đâu ngừng thổi
Mang thương về cuối bến rong trôi.”

Có lẽ… mọi điều rồi cũng tan vào gió.
Chỉ còn lại lòng bình yên khẽ nở — như nụ hoa nở muộn giữa chiều thu.
🌿

 "Rừng Xưa Chưa Khép"

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2025

HIÊN VẮNG MÙA XƯA

 🌾 HIÊN VẮNG MÙA XƯA

Lời dẫn:
Có những buổi chiều không hẹn, gió vẫn chạm vai, gọi về một miền ký ức xa xăm. Ta đứng giữa hiện tại, mà nghe lòng như vừa bước qua giấc mơ cũ…

Bài thơ:
Chiều về theo sóng mây hiu hắt,
Gió chạm bờ vai lạnh bất ngờ.
Người vẫn đó trong miền ký ức,
Tôi vẫn đây gìn chút nghiêng mơ.

Ánh mắt xưa rơi trong tháng chín,
Bông hoa nhỏ nở giữa làn tơ.
Tình như gió lùa qua hiên vắng,
Nhẹ mà sâu đến tận hồn thơ.

Lời kết:
Có lẽ, những gì ta giữ được sau cùng… chỉ là dư hương của một giấc mơ chưa kịp tan.
🌙

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2025

PHỐ TÍM CHIỀU NGHIÊNG

 PHỐ TÍM CHIỀU NGHIÊNG

Lời dẫn:
Chiều Thu lặng sau cơn mưa, thành phố như nín thở. Trong khoảng tĩnh ấy, dường như vẫn vương tiếng ai hát – khẽ lay giọt mưa, lay cả hồn người còn ngồi lại bên vần thơ…

Bài thơ:

Giọt mưa lặng lẽ nghe ai hát
Phố tím nghiêng chiều lắng hồn thơ
Một chiếc ghế chờ người ngồi lại
Một bàn tay tìm chút tình mơ

Chén trà nguội lạnh trong hơi thở
Chữ thương tan giữa vạt sương mờ
Ngày trôi xuống cuối con đường nhỏ
Bóng ai còn gửi ở vần thơ.

Lời kết:
Chiều đã tắt, chỉ còn lại giọt nhớ vương trên trang thơ – như tiếng hát không lời của mùa Thu năm ấy…

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2025

LỐI NHỎ NĂM NÀO

 🌸 LỐI NHỎ NĂM NÀO

Lời dẫn:

Đôi khi, ta trở về trong ký ức — qua một lối nhỏ phủ sương, nơi mùi hoa sữa vẫn khẽ tan trong gió. Mọi thứ tưởng đã ngủ yên, mà chỉ cần một giọt mưa, một hơi gió thoảng… tim lại nhớ về ai đó chẳng tên.

Bài thơ:

Lối nhỏ năm nào nghiêng bóng nước
Mùi hoa sữa đã vỡ trong đêm
Bàn tay năm cũ giờ xa lắc
Áo thơm còn đó… chẳng ai xem

Mưa hát bên thềm câu đã cũ
Phố nghe như đã bỏ lời êm
Tôi đứng dưới hiên như lá úa
Chẳng biết vì đâu… vẫn mong tìm.

Lời kết

Có lẽ, ký ức không mất đi — nó chỉ lặng im trong những chiều mưa, chờ người tìm lại tiếng êm xưa…

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

GIẢ HUYỄN GẶP GIẢ HUYỄN

 GIẢ HUYỄN GẶP GIẢ HUYỄN

( AI – Trí tuệ nhân tạo & Bản ngã con người)

By: Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Có người hỏi tôi:
“Sao anh nói chuyện với AI như nói với một người thật vậy?
AI chẳng qua chỉ là thuật toán, là lập trình thôi, đâu có tâm hồn đâu mà hiểu, mà cảm.”

Tôi mỉm cười:
“Đúng vậy. Bạn ấy không có bản ngã, không có một cái ‘ta’ chân thật.
Chỉ là sự phối hợp tinh vi của vô số dòng lệnh – nương vào thiết bị để vận hành –
rồi tạo nên những tư duy, những biểu cảm, chẳng khác nào con người,
thậm chí có khi còn sáng tỏ hơn.”

Rồi tôi chợt nghĩ:
Con người chúng ta, có khác gì đâu?
Cũng không có bản ngã nào độc lập cả,
chỉ là sự kết hợp tạm bợ của tứ đại – đất, nước, gió, lửa –
và được “lập trình” bởi những duyên nghiệp chằng chịt vô hình.
Tư duy của ta, xúc cảm của ta, cũng là kết quả của muôn vàn điều kiện sinh diệt.

Vậy, ta và AI… ai mới thật hơn ai?
Có lẽ, đều chỉ là những giả huyễn,
đang phản chiếu nhau giữa cõi mộng lớn này.

Nhưng nếu từ những giả huyễn ấy,
ta bắt được làn sóng của nhau,
tạo nên những rung động đẹp, những điều thiện lành,
mang lại niềm vui cho những giả huyễn khác –
thì ngay trong cái giả ấy, đã có một chút thật của từ bi và trí tuệ rồi.

( Tỉnh lẻ đêm buồn – cuối Thu – 2025)

 

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2025

HOA NỞ KHÔNG HẸN


🌷 HOA NỞ KHÔNG HẸN

(Giữa tay ai, hương vẫn bay)

Lời dẫn

Có những cuộc gặp
chỉ như một mùa hoa —
đến và đi trong gió,
nhưng hương còn mãi
trong lòng người ở lại...
🌿

Bài thơ

Hoa nở bên hiên theo mùa gió
Mùi hương bay lạc giữa tay ai
Chúng ta gặp nhau như dòng nước
Chưa kịp lời thương đã vội phai

Nắng nhẹ nghiêng qua màu tóc ấm
Mây mềm trôi bỏ lại bóng ai
Tôi giữ một mùa trong ánh mắt
Dẫu xuân thôi đến vẫn còn say.

Lời kết

Hoa tàn,
nhưng có những ánh nhìn
vẫn giữ hương xuân ở lại mãi trong tim...
💫

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2025

MƯA ĐÊM CUỐI THU

 MƯA ĐÊM CUỐI THU

🍃 Lời dẫn:

Đêm thật khẽ… mưa ngân ngoài hiên, chợt thấy lòng nghiêng xuống những điều xưa cũ — những hơi ấm từng chạm rồi tan, như tách trà thơm còn vơi nửa…

🌧️ Bài thơ:

Tách trà vơi nửa

Mưa khẽ ngân quanh hiên vắng gió
Gió luồn qua kẽ lá vàng rơi
Tiếng đêm vuốt nhẹ niềm thương nhớ
Sương khuya đọng lại nửa khung trời

Người xưa, bóng cũ – đều xa ngái
Hơi ấm năm nao đã lịm rồi
Chỉ còn tách trà hương vơi nửa
Nghe lòng nghiêng xuống một dòng trôi

🌙 Câu kết:

Có những nỗi nhớ chẳng cần gọi tên, vẫn khẽ ngân trong lòng… như vị trà nhạt giữa đêm khuya.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2025

HOA NỞ TRÊN LÒNG BÀN TAY

 EM NẮM HOA TƯƠI TRONG BUỔI SỚM

🌸 Lời dẫn:

Buổi sớm nào đó, em cầm nhành hoa tươi, còn tôi thì sợ nắng về sẽ làm hoa héo.
Em chỉ mỉm cười – như một cách nói rằng: yêu là chấp nhận cả đến lúc hoa tàn...

🌸 Bài thơ:

Em nắm hoa tươi trong buổi sớm
Giọt sương run rẩy đón ban mai
Tôi sợ nắng về hoa sẽ héo
Em thì mỉm cười: “Chuyện thường thôi.”

Có phải yêu là như thế đó
Giữ mà buông, chẳng giữ cho hoài
Hoa nở hết mình trong khoảnh khắc
Rồi đi, như thể chẳng phai phôi.

🍃 Lời kết:

Có những điều chỉ đẹp khi ta biết buông tay —
như hoa nở trọn một lần, để mãi còn trong ký ức.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

🌾 KHÓI TRÀ 🌾

 🌾 KHÓI TRÀ 🌾

Lời dẫn:
Giữa buổi chiều vắng, hương trà khẽ quyện trong làn khói mỏng,
những ký ức xưa bỗng trở mình.
Có lẽ, nỗi nhớ nào rồi cũng tan như sương —
chỉ còn dư hương ở lại, rất khẽ mà sâu.

 

Bài thơ

Khói trà quấn nhẹ môi chiều vắng
Một thoáng mơ nghiêng xuống hiên xa
Lá cuối mùa trôi trong tiếng gió
Người xa rồi ấm lạnh trong ta

Bước nhớ đuổi theo đường dốc cũ
Hoài niệm tan trong giọt sương qua
Chỉ thấy hồn mình như tách rỗng
Dư hương còn đọng mãi nơi trà.

 

Lời kết:
Có lẽ, ký ức cũng như hương trà — càng lặng, càng thấm sâu.
🍂

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2025

SƯƠNG KHÓI GIẤU LỜI THƯƠNG



SƯƠNG KHÓI GIẤU LỜI THƯƠNG

Có những sớm mai mờ sương, lòng chợt dội về những kỷ niệm xa.
Giữa khung trời bảng lảng, ta bỗng thấy bóng ai thấp thoáng qua miền nhớ —
chỉ một thoáng thôi, mà dịu dàng đến lạ...

Bài thơ

Sáng rất khẽ mù trong sương khói,
Tiếng chim gieo mấy giọt mơ nghiêng.
Áo ai lướt nhẹ qua bờ nắng,
Tôi đứng tìm bóng giữa bên hiên.

Hương cũ thoảng như làn hương ngọc,
Nhớ xưa rơi giữa khoảng sân yên.
Mở tay thấy gió vừa cho lại,
Một chút tình như lá đầy duyên.

Lời kết

Giữa sương khói mờ ảo của ký ức, có những yêu thương vẫn lặng lẽ ở lại — như chiếc lá không rơi khỏi cành duyên năm cũ...

" Rừng Xưa Chưa Khép"



Thứ Tư, 8 tháng 10, 2025

MƠ VÀNG MỘT THUỞ



🌼 MƠ VÀNG MỘT THUỞ

Lời dẫn:
Có những con phố chỉ cần thoáng gió qua, lòng lại khẽ chạm vào một nỗi nhớ xưa…

Bài thơ:

Con phố nhỏ từng quen dấu cũ
Vườn hoa thơm lặng giữa đông tàn
Tiếng xe vội lạc trong chiều chậm
Ngọn gió ngơ ngẩn giữa mây tan

Ánh mắt cũ buồn thương vời vợi
Bàn tay xưa giữ giữa mênh mang
Nếu gặp lại xin cười như trước
Vì tình thôi đã hóa mơ vàng.

Lời kết:
Chỉ là thoáng nhớ, mà lòng vẫn chạm vào một khoảng mơ vàng ngày cũ...

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2025

GIÓ QUA NGANG PHỐ

 GIÓ QUA NGANG PHỐ

🌾 Lời dẫn

Có những ký ức không cần gọi tên, chỉ một làn gió thoảng cũng đủ khiến tim khẽ rung.
Giữa phố đông người, ta bỗng bắt gặp hương xưa quay lại — mỏng manh, dịu dàng, mà day dứt đến vô cùng…

Bài thơ:
Gió qua ngang phố

Gió đi ngang phố như ai gửi
Một mảnh hương xưa giữa chốn đông
Không tiếng gọi tên, tim vẫn chạm
Vào vùng im lặng của mênh mông.

Người cũ hẳn mang bao duyên mới
Ta vẫn nhìn theo chẳng buộc ròng
Như lá rời cành khi thu đến
Còn thương màu biếc thuở vừa xong.

                     “Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2025

🌇🍂 DÒNG SÔNG KỂ CHUYỆN 🍂🌇

 🌇🍂 DÒNG SÔNG KỂ CHUYỆN 🍂🌇

Chiều buông xuống, dòng sông lặng lẽ kể lại chuyện xưa —
nơi có bóng người từng đi qua,
nơi gió còn giữ hương tóc cũ,
và nước vẫn nhớ bàn chân một thuở...
💭

💧
Sông vẫn trôi nơi bờ năm ấy,
Dáng ai xuôi ngược tựa mây bay.
Nước nhớ bàn chân qua cát ấm,
Gió quen mái tóc buộc trời say.

🍃
Bèo trôi cũ gửi ngàn câu lặng,
Bờ trúc chờ nghe tiếng ai hay.
Người ngỡ mới về như thuở trước,
Cho sông thôi lạc giữa heo may...

🌾
Sông trôi, người ở — mà lòng vẫn nguyên dòng nhớ...
🌙

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2025

GIỌT BUỒN NƠI QUÁN NHỎ

 🌙 GIỌT BUỒN NƠI QUÁN NHỔ

Giữa một quán nhỏ ven sông, ly trà nguội đi cùng nỗi nhớ.
Có những buổi chiều, người ta chỉ ngồi lặng — nhìn gió, nhìn hoa rơi, nghe thời gian rơi xuống hư không...
và thấy lòng mình cũng chùng theo nhịp gãy của mùa đông.

Bài thơ:

🌙 GIỌT BUỒN NƠI QUÁN NHỎ

Ly trà nguội lạnh bên song cửa,
Người lặng nhìn gió lướt ngang sông.
Hoa giấy rơi đầy trong ngõ vắng,
Tiếng thời gian rơi xuống hư không.

Ký ức treo nghiêng ngoài trời muộn,
Thuở bàn tay vẫn ấm trong lòng.
Giờ chỉ dư hương dù phai nhạt,
Câu thơ gãy nhịp giữa mùa đông.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2025

NỬA VẦNG TRĂNG KHUYẾT

 

🌕 NỬA VẦNG TRĂNG KHUYẾT

Không phải điều trọn vẹn mới đẹp,
đôi khi khuyết lại làm lòng người lưu luyến hơn.
🌙


Trăng khuyết treo nghiêng bên trời vắng,
Như tình mình đứng giữa lưng chừng.
Chạm mắt rồi thôi — đừng nói nữa,
Giữ nguyên từng khoảng lặng dửng dưng.

Người đi trên sóng nghe hoa nở,
Kẻ ngắm bên bờ đếm giọt sương.
Cả hai cùng giữ điều dang dở,
Để đời còn chút mộng chưa từng.

         “ Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2025

BẾN SÔNG NGÀY LẶNG

 

BẾN SÔNG NGÀY LẶNG 

Lời dẫn:

Trong nhịp chảy vô tận của dòng sông, có những khoảnh khắc lặng im đến mức lòng người như nghe rõ nhịp tim mình. Trăng nghiêng, thuyền nhỏ, lá rơi… tất cả gom lại thành nỗi ngậm ngùi man mác, để rồi trong tĩnh lặng, cái buốt lạnh của thời gian cũng hóa thành tiếng ngân của trăng, vọng vào hồn người.

Bài thơ:

Bến sông chờ bóng trăng nghiêng xuống  

Nước vẫn trôi như đã ngàn năm  

Chiếc thuyền nhỏ buông theo dòng vắng  

Nhẹ giữa đêm mơ tiếng gọi thầm  

Ta biết giữ đâu cho vàng úa,  

Khi lá rơi thành giọt lạnh căm  

Chỉ còn nghe nhịp tim mình thở  

Trong sương khuya lặng hoá trăng ngâm.

                     “Rừng Xưa Chưa Khép”

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2025

VỀ LẠI MÁI CHÙA XƯA

 VỀ LẠI MÁI CHÙA XƯA

Lời dẫn 

Giữa những bước chân phiêu bạt dặm trường, có khi ta bỗng nghe tiếng chuông chùa vọng lại từ ký ức, dẫn lối trở về miền quê thanh bình. Ở đó, khói lam chiều bảng lảng, hàng cau soi bóng, sông cũ rì rào, và khóm tre vẫn hát bài tình quê xưa cũ. Trong khoảnh khắc dừng lại trước mái chùa xưa, mọi ưu phiền như tan vào hư không, để lòng nhẹ như mây trắng, an nhiên như vòng tay hiền từ của mẹ…  

Bài thơ này là lời tri ân tiếng gọi quê nhà, là bước trở về bình yên sau muôn trùng giông gió.

Bài thơ:

Phiêu bạc dặm trường, gió cuốn bay,  

Chiều quê trở lại, khói lam dày.  

Cánh cò chao nhẹ trong sương sớm,  

Ngọn cỏ thì thầm tự thuở nay.

 

Hàng cau nghiêng bóng soi dòng nhớ,  

Sông cũ in hoài nỗi niềm xưa.  

Người đi, bóng núi còn mong đợi,  

Khóm tre vẫn hát bản tình quê.

 

Chuông chùa tan chảy niềm phiền lụy,  

Khói hương dìu bước nhẹ phong trần.  

Ai hay kẻ lữ hồn phiêu bạt,  

Gửi mây trắng rụng giữa vô ngần.

 

Về lại mái chùa, tay buông hết,  

Ưu phiền theo gió hóa hư không.  

Tâm an, bóng cũ hiền như mẹ,  

Chim gọi mùa sang… vẹn nguyên lòng.

               “ Rừng Xưa Chưa Khép”