🌙 KHOẢNG TRỐNG CÓ HÌNH EM
Lời dẫn:
Có những người, khi rời đi, không để lại gì ngoài… một khoảng trống.
Nhưng chính khoảng trống ấy lại mang hình hài rõ rệt của họ —
một cái nghiêng vai, một làn hương, một buổi sáng dài chưa kịp tắt.
Ta vẫn bước qua ngày tháng, như kẻ giữ hộ một khung trời đã vắng.
Thơ:
Ta lặng bước — bên trời hoa nở,
Người nghiêng nghiêng — tóc chạm khóm mai.
Ánh mắt nói — điều bàn tay giấu,
Tim rung lên — sợi gió ban mai.
Gần đến vậy — mà như xa lắm,
Vẫn nghe hương — ở giữa đôi vai.
Tình này chẳng thuộc về ai cả,
Chỉ để thương — trong một sáng dài.
Lời kết:
Giờ chỉ còn lại ta — và khoảng trống không.
Nhưng đâu đó trong gió, vẫn có chút hương xưa tìm về,
như nhắc rằng: những gì đã từng chạm vào tim
sẽ chẳng bao giờ biến mất —
chúng chỉ lặng yên, và ở lại… trong một sáng dài.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét