🌧 MÙA NẮNG GẶP MÙA MƯA
🌤 Lời dẫn:
Có những cuộc gặp tưởng chừng ngẫu
nhiên — như nắng chạm vào mưa, như gió khẽ lùa qua tán lá.
Không hẹn, không chờ, chỉ một thoáng thôi… nhưng đủ để lòng người lưu lại vệt
sáng mềm của ký ức.
Giữa hai mùa giao nhau, ta gặp một ánh nhìn — và từ đó, những vần thơ tự nhiên
mà thành…
🌧 MÙA NẮNG GẶP MÙA MƯA
Nắng rót vàng — trên đôi mắt nhỏ,
Mưa tìm về — ướt ngõ tình xưa.
Tay chạm tay — như ngàn hạt sớm,
Môi khẽ cười, ánh mắt nhẹ đưa.
Người ở lại — trong từng hơi thở,
Ta theo người — qua cánh nắng thưa.
Yêu như gió — lùa qua mái tóc,
Thoảng mà sâu... mỏng nhẹ — mà vừa
🌈 Lời kết:
Rồi nắng sẽ tàn, mưa sẽ tan,
nhưng phút giao mùa ấy — vẫn còn nguyên trong ta,
như một khúc nhạc khẽ ngân giữa hai miền nhớ quên.
Đôi khi, chính những gì thoáng qua lại ở lại rất lâu…
“Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét