VỀ LẠI MÁI CHÙA XƯA
Lời dẫn
Giữa những bước chân phiêu bạt dặm trường, có
khi ta bỗng nghe tiếng chuông chùa vọng lại từ ký ức, dẫn lối trở về miền quê
thanh bình. Ở đó, khói lam chiều bảng lảng, hàng cau soi bóng, sông cũ rì rào,
và khóm tre vẫn hát bài tình quê xưa cũ. Trong khoảnh khắc dừng lại trước mái
chùa xưa, mọi ưu phiền như tan vào hư không, để lòng nhẹ như mây trắng, an
nhiên như vòng tay hiền từ của mẹ…
Bài thơ này là lời tri ân tiếng gọi quê nhà,
là bước trở về bình yên sau muôn trùng giông gió.
Bài thơ:
Phiêu bạc dặm trường, gió cuốn
bay,
Chiều quê trở lại, khói lam
dày.
Cánh cò chao nhẹ trong sương
sớm,
Ngọn cỏ thì thầm tự thuở nay.
Hàng cau nghiêng bóng soi dòng
nhớ,
Sông cũ in hoài nỗi niềm
xưa.
Người đi, bóng núi còn mong
đợi,
Khóm tre vẫn hát bản tình quê.
Chuông chùa tan chảy niềm phiền
lụy,
Khói hương dìu bước nhẹ phong
trần.
Ai hay kẻ lữ hồn phiêu
bạt,
Gửi mây trắng rụng giữa vô
ngần.
Về lại mái chùa, tay buông
hết,
Ưu phiền theo gió hóa hư
không.
Tâm an, bóng cũ hiền như
mẹ,
Chim gọi mùa sang… vẹn nguyên
lòng.
“ Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét