NHỚ QUÊ
Có những chiều xa xứ, nghe khói bếp quê
nhà dậy lên trong ký ức, lòng bỗng chùng xuống. Quê hương – nơi có mái tranh,
dòng sông tuổi nhỏ, có tiếng chèo bềnh bồng giấc mơ – mãi là nỗi nhớ khôn nguôi
trong tim kẻ đi xa…
Bài Thơ:
Chiều nghiêng khói bếp
vương trời,
Chợt dâng ký ức một thời xa
xưa.
Nhà tranh thấp thoáng ngõ
thưa,
Dừa nghiêng bóng đỗ, gió
đưa lặng chiều.
Khung trời mây xám đìu hiu…
Màu trăng tuổi nhỏ bóng
chiều còn neo,
Sông quê man mác cánh bèo,
Bồng bềnh năm ấy trôi vào giấc mơ.
Bao năm cách trở đôi bờ,
Quê nghèo vẫn đợi, vẫn chờ
người xa.
Khói lam như nhắn câu ca,
Ai đi xa xứ… quê nhà nhớ
thương.
“ Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét