MỖI
CUỘC ĐỜI, MỘT HÀNH TRÌNH
Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”
Bài thơ: MỖI CUỘC ĐỜI, MỘT HÀNH TRÌNH
Đời người chẳng phải đường đua,
Mỗi ta một lối, một mùa nở hoa.
So chi với kẻ gần xa,
Chỉ thêm buồn khổ, xóa nhòa niềm vui.
Có người thuận gió vươn trời,
Có người chậm bước, cũng thời đến nơi.
Thang mây hay dốc núi đồi,
Miễn lòng bền chí, nụ cười vẫn tươi.
Khu vườn muôn sắc khoe ngời,
Hoa lan thanh thoát, hồng tươi mặn mà.
Nếu hoa cứ mãi sánh so,
Liệu còn rạng rỡ ánh vàng ngày xuân?
Mỗi ta một đoá hoa trần,
Mang hương, mang sắc riêng phần đời ta.
Cố chi làm bóng của người,
Hãy là chính bạn – sáng ngời thiết tha.
Trân trọng từng phút chan hòa,
Sức khoẻ, bè bạn, mái nhà bình yên.
Đam mê thắp lửa dịu hiền,
Cho ta bền bước giữa miền gió sương.
Hạnh phúc chẳng ở cuối đường,
Không nằm thắng – bại, hơn – thua người nào.
Hạnh phúc giản dị biết bao,
Là khi ta thấy tim mình nở hoa.
Xin buông so sánh nhạt nhoà,
Sống trọn khoảnh khắc, yêu ta đủ đầy.
Bởi ta xứng đáng từng giây,
Được vui, được sống như ngày đầu tiên.
Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn đã đọc bài
thơ! Thân mến!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét