ĐẠO ĐỨC – CHIẾC LA BÀN CỦA ĐỜI NGƯỜI
Trong cuộc đời, khát vọng về
một cuộc sống đủ đầy, sung túc luôn cháy bỏng trong mỗi chúng ta. Tiền bạc,
quyền lực, địa vị… tựa như những cánh buồm căng gió, hứa hẹn đẩy con thuyền đời
người đi thật xa, thật nhanh. Nhưng dù cánh buồm có lớn đến mấy, gió có mạnh
đến đâu, nếu thiếu một chiếc la bàn định hướng, con thuyền ấy sớm muộn gì cũng
lạc lối giữa đại dương mênh mông, vô định.
Đạo đức, chính là chiếc la bàn
không thể thiếu ấy.
Tiền bạc tự thân vốn không xấu.
Nó là một công cụ mạnh mẽ, giúp con người cải thiện chất lượng cuộc sống, chăm
lo cho gia đình, đầu tư vào giáo dục, hay gieo mầm những hạt giống thiện lành
cho cộng đồng. Thế nhưng, khi đồng tiền bị tôn lên thành mục tiêu tối thượng,
nó dễ dàng làm lu mờ những nguyên tắc căn bản nhất của con người: sự trung
thực, lòng công bằng và tình thương dành cho đồng loại.
Không ít người, trong cơn say
theo đuổi lợi ích vật chất, đã vô tình để những giá trị đạo đức rơi rụng dọc
đường. Họ có thể gặt hái được của cải kếch xù, nhưng đổi lại là sự mất mát niềm
tin từ những người xung quanh, rạn nứt tình thân, và thậm chí là đánh mất đi sự
bình an sâu thẳm trong tâm hồn. Đó chẳng phải là một bi kịch của những kẻ
"đầy túi nhưng trống rỗng trong tim" đó sao?
Ngược lại, người có đạo đức luôn
giữ vững một kim chỉ nam khác. Đối với họ, tiền bạc chỉ là phương tiện, không
phải là cứu cánh cuối cùng. Họ kiếm tiền bằng sự lương thiện, sẵn lòng chia sẻ
với những mảnh đời khó khăn, và biết dùng quyền lực để nâng đỡ, bảo vệ kẻ yếu
thế. Ở những con người ấy, giàu hay nghèo không quan trọng bằng việc sống tử
tế, có ích và để lại một dấu ấn tốt đẹp, đáng trân trọng trong lòng người khác.
Càng nắm giữ nhiều tiền bạc và
quyền lực, con người càng cần một chiếc la bàn đạo đức vững chắc để không sa
vào cạm bẫy của tham lam, ích kỷ. Chiếc la bàn ấy chính là ngọn đèn soi lối,
giúp ta phân biệt đâu là con đường chính trực, đâu là lối rẽ tối tăm dẫn đến
lạc lối. Một đời người có thể trải qua thiếu thốn vật chất nhưng vẫn tìm thấy
sự bình yên, nhưng một đời người đánh mất đạo đức chắc chắn sẽ trở nên hoang
tàn, vô nghĩa.
Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”
· Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn
đã đọc bài viết.
· Mến chúc quý vị và các bạn an vui!
( Tỉnh lẻ đêm buồn, mùa Thu – 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét