Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2025

NHẸ BƯỚC GIỮA VÔ THƯỜNG

NHẸ BƯỚC GIỮA VÔ THƯỜNG 

(Nhật ký vô thường - ngày 12)

Lặng tựa mây bay, êm như gió thoảng,
Đời người trôi tựa một sớm mai mưa.
Hãy nhẹ bước cho lòng không vương vấn,
Sóng gió rồi cũng hóa ngày xưa.

Đêm đã qua rồi, mai ngày lại sáng,
Sóng lặng thuyền trôi, in bóng mặt hồ.
Người khẽ bước đi, lòng không vướng bận,
Đời nhẹ nhàng, chẳng gợn chút đắn đo.

Dẫu tháng năm có nhiều cơn sóng động,
Tựa nhành hoa vẫn nở giữa phong sương.
Một nụ cười hóa tan bao trăn trở,
Một tấm lòng thắp sáng chốn vô thường.

Đường còn dài, xin gieo mầm từ ái,
Để gió mang đi khắp chốn xa gần.
Khi dừng bước, ngoảnh nhìn không luyến tiếc,

thấy kiếp người nhẹ bẫng cả bàn chân.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét