TIẾNG CHUÔNG CHÙA TRONG CHIỀU CUỐI MÙA
Lời dẫn:
Có những thanh âm đã đi cùng ta suốt một đời, dù đi xa đến đâu cũng không phai
nhòa. Với tôi, đó là tiếng chuông chùa trong buổi chiều cuối thu – nơi đồng lúa
vàng, cánh cò bay, khói lam bảng lảng… tất cả như dắt hồn tôi trở về miền quê
yêu dấu.
Chiều nghiêng giọt nắng cuối mùa,
Chuông ngân vọng xuống - ru đàn cò bay.
Lúa vàng nghiêng sóng chân mây,
Hồn quê man mác gọi về năm xưa.
Khói lam tỏa giữa nắng thưa,
Mái tranh chao nhẹ giữa làn gió thưa.
Câu hò vọng tiếng ngân vang,
Chở hồn ai đó xuôi ngang một thời.
Bồ đề rợp bóng thảnh thơi,
Tiếng chuông chùa nhỏ vào lời vô ưu.
Bạn bè thuở ấy còn đâu,
Nụ cười năm cũ nhuốm màu sương giăng.
Lúa thơm vẫn trổ đồng bằng,
Cánh cò vẫn chở mênh mang cõi chiều.
Người đi vạn dặm thương nhiều,
Nụ cười năm cũ giọt sương giăng đầy.
Lời kết:
Tiếng chuông chùa – không chỉ là âm thanh của buổi chiều quê, mà còn là nhịp
thở của tâm hồn, là sợi dây nối giữa hôm nay và ngày xưa, giữa người đi và quê
ở lại. Trong mỗi nhịp ngân, tôi lại thấy mình bình yên hơn, thấy quê hương gần
hơn, như chưa bao giờ xa cách.
( Đức Minh – Trần Minh Dũng –“ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét