HOA HỒNG TRÊN ÁO
Mùa Vu Lan trở lại,
Tiếng chuông chùa ngân xa.
Con lặng dâng hương khói,
Nhớ bóng dáng mẹ cha.
Một đời cha lặng lẽ,
Mái tóc sớm pha sương.
Một đời mẹ gió bão,
Vẫn chở che tình thương.
Thu rơi vàng trước ngõ,
Con tìm chẳng thấy người.
Hoa trắng cài trên ngực,
Ngậm ngùi lệ tuôn rơi.
Ai còn cha, còn mẹ,
Xin giữ trọn hiếu ân.
Đừng để mùa thu đến,
Chỉ còn lại… bâng khuâng.
Đức Minh –
Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét