VU LAN – HOA TRẮNG RƠI THU
“ Rừng Xưa Chưa Khép”
Quý vị và các bạn thân mến!
Mỗi mùa Vu Lan về, trong tiếng
chuông chùa ngân nga và làn khói hương bảng lảng, lòng ta lại dâng lên bao nỗi
niềm khó tả. Người còn cha mẹ thì hạnh phúc vô cùng, còn kẻ đã mất cha mẹ chỉ
biết ngậm ngùi trước mộ phần, lặng thầm tưởng nhớ. Tôi viết đôi dòng thơ này
như một lời tri ân, cũng là nhắn gửi cùng bạn đọc: còn cha còn mẹ, xin đừng để
lỡ yêu thương.
Vu Lan gió thoảng hương trầm,
Chuông chùa rơi xuống âm thầm hồn ai.
Khói lam bảng lảng trời chiều,
Con ngồi lặng ngắm nắng xiêu cuối ngày.
Cha đi tựa bóng mây bay, mẹ xa như
hạt sương mai tan dần. Bước chân ta nơi trần gian này bỗng thấy chơi vơi, chỉ
còn biết tìm về bên mộ cha mẹ, ngập ngừng với giọt lệ chưa kịp lau.
Tuổi thơ theo gió tả tơi,
Tiếng ru năm cũ rã rời trong tim.
Ngõ quê thu lá rơi mềm,
Con tìm đâu thấy dáng hiền cha xưa.
Có những mùa thu, lá vàng rụng đầy
lối ngõ quê, mẹ vẫn ngóng trông trước thềm, đếm từng chiếc lá, từng đêm gió về.
Giờ đây, lá lại rơi như đọng một lời thề của đất trời, nhắc rằng mùa nào cũng
đến, lá nào cũng rụng – mà cha mẹ thì không bao giờ trở lại.
Ngực con cài một đóa hồng,
Màu hoa trắng úa, rưng rưng ngậm ngùi.
Ai còn cha mẹ trên đời,
Xin đừng để lỡ nụ cười mẹ cha.
Cha là núi, mẹ là hoa. Bao tháng
ngày nuôi con khôn lớn, dẫu đời có đổi thay, ơn nghĩa ấy vẫn khắc sâu chẳng
phai.
Thu man mác khói bay bay,
Con dâng nén nguyện, tỏ bày tình thương.
Mong cha mẹ chốn vô thường,
An yên giấc mộng, khói hương thắm nồng.
Mùa Vu Lan, tôi xin viết đôi dòng,
cài lên áo mình đóa hoa trắng, và trao đến bạn bè đóa hoa hồng đỏ thắm. Để nhắc
nhau rằng: ai còn cha mẹ trên đời, xin giữ tròn hiếu nghĩa, để khi thu về, lá
rơi, lòng không còn hối tiếc.
Vu Lan, con viết đôi dòng,
Hoa hồng đỏ thắm xin trao mọi người.
Ai còn cha mẹ trên đời,
Giữ trọn hiếu nghĩa, cho đời nở hoa.
· Xin
chân thành cảm ơn quý vị và các bạn. Chúc quý vị và các bạn an vui!
Mùa Vu Lan – 2005; Đức Minh – Trần
Thanh Hoài
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét