ĐỪNG
ĐỢI LÚC XA RỒI MỚI THƯƠNG
( By: Tạch Văn Đùng –“ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Đừng đợi xa rồi mới nhớ thương,
Nhớ xưa sân trước dáng mẹ ngồi.
Giọt nắng chiều
vàng rơi hiên nhỏ,
Một thoáng thôi mà hóa muôn đời.
Có những điều tưởng chừng bé nhỏ,
Như nắm tay, như tiếng gọi quen.
Mất đi rồi, thành kho báu hiếm,
Giữ trong tim chẳng thể phai tàn.
Thời gian cuốn bao lời dang dở,
Ai còn ai giữa chốn bụi mờ.
Ta mải miết đi tìm xa lạ,
Mà quên rằng hạnh phúc kề bên.
Nếu một lần lặng mình ngồi lại,
Nghe ve ngân, nghe gió qua thềm.
Ta sẽ thấy lòng mình no đủ,
Chẳng cần đợi đến mai tiếc nuối.
Thương đi thôi khi còn được thương,
Giữ nhau lại khi còn được giữ.
Để ngày mai ký ức nở hoa,
Chứ chẳng hóa thành gai trong dạ.
***
· Xin
chân thành cảm ơn quý vị và các bạn!
( Tỉnh lẻ đêm buồn, Thu – 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét