MỘT NIỆM QUÊ NHÀ
Lời
dẫn:
Đã bao mùa khói bếp quê nhà chỉ còn vương trong ký ức.
Đứa con xa xứ tìm về bằng tiếng chuông, bóng trăng, cánh diều, để nhận ra quê
hương chẳng chỉ ở chốn cũ mà còn hóa thành một niệm an nhiên trong lòng.
Bài
thơ:
Tiếng chuông trưa vọng núi trong sương,
Ngõ nhỏ rêu phong khép cuối đường.
Cánh diều tuổi nhỏ bay theo gió,
Bờ ao ngày cũ lặng bên nương.
Trăng gầy soi
bóng lòng xưa lặng,
Khói bếp nghiêng nghiêng mắt nhớ vương.
Thanh nhàn một niệm nơi quê cũ,
Hóa giọt bình yên chẳng vấn vương.
Kết từ:
Quê nhà xa vắng, nhưng trong một niệm tĩnh lặng, khói
bếp, trăng gầy và tiếng chuông vẫn hiện về như chưa từng rời xa.
“Rừng Xưa Chưa
Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét