Thứ Năm, 25 tháng 9, 2025

CHUÔNG VỌNG HỒN THU

 CHUÔNG VỌNG HỒN THU

Lời dẫn:
Có những buổi chiều thu, giữa khoảng lặng của đất trời, tiếng chuông chùa vang lên như chạm vào tận cùng tâm tưởng. Chuông không chỉ ngân trong không gian, mà còn vọng vào hồn người, khơi dậy bao niềm nhớ, bao dư vang của kiếp người mong manh. Và thế là, giữa làn khói mờ sương, ta nghe thấy một “chuông vọng hồn Thu”…

Bài thơ:
Nghe chuông ngân giữa chiều thu,
Khói bay nghi ngút, sương mù giăng ngang.
Lá vàng rơi tựa mơ màng,
Hồn ai thao thức, dặm ngàn còn vương.

Bến xưa sông gió vô thường,
Mây đưa cánh nhạn tìm đường cố hương.
Tiếng chuông vỡ giữa canh trường,
Nghe như vọng lại khói hương kiếp người.

Thu về nắng nhạt chơi vơi,
Gieo vào cõi nhớ những lời âm vang.
Hồn thu neo ở trăng vàng,
Đêm nghe chuông đổ, mơ màng lòng ai.

Lời kết:
Tiếng chuông khép lại một chiều thu bảng lảng, nhưng âm vang của nó thì vẫn còn ngân dài trong tâm tưởng. Như nhắc nhở ta rằng, giữa vô thường đời người, chỉ cần lắng nghe, ta sẽ tìm thấy một miền an tĩnh – nơi hồn Thu lặng lẽ trú ngụ…

( Đức Minh – Trần Minh Dũng – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét