BÀI HÁT “CHIỀU HÈ TRÊN BÃI BIỂN” VÀ MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI
(By Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
"Một trưa hè trôi êm trôi
êm...", giai điệu quen thuộc ấy lại vang lên, nhẹ nhàng mà da diết, như
từng đợt sóng xô bờ ký ức, đưa tôi về miền hồi ức xa xôi của mối tình đầu. Thời
áo trắng ngây thơ, tình yêu cũng trong veo như màu trời ngọc bích, trải dài đến
tận chân trời nơi biển và trời gặp nhau.
Tôi nhớ những buổi chiều tà, tay
trong tay cùng em dạo bước trên bãi biển trải dài cát trắng. "Biển xanh
xanh, trời xanh màu ngọc bích", khung cảnh ấy như một bức tranh tình yêu
tuyệt đẹp mà tạo hóa đã ban tặng riêng cho chúng tôi. Tiếng sóng rì rào như lời
thì thầm của biển cả, hòa cùng tiếng cười đùa trong trẻo của hai đứa. Chúng tôi
cùng nhau xây những lâu đài cát mỏng manh, rồi lại thích thú nhìn sóng biển
cuốn trôi, như một trò chơi không bao giờ biết chán. Rồi những chú còng tội
nghiệp bị chúng tôi bắt lên khỏi hang, ngơ ngác nhìn thế giới xung quanh, rồi
lại được thả về với biển cả bao la. Cả hai ngồi bên nhau trên bãi cát mịn, tựa
vai nhau kể những câu chuyện không đầu không cuối, vẽ nên những ước mơ về tương
lai, về một cuộc sống chung đôi hạnh phúc. "Sáng tinh mơ dấu chân người in
cát", những dấu chân ấy, dù sóng biển có xóa nhòa, vẫn in đậm trong tim
tôi như một kỷ niệm không thể nào quên.
Tình yêu đầu đời thật đẹp, thật
trong sáng, nhưng cũng thật mong manh như "con dã tràng se
cát". "Nắng chói chang về làm rát bỏng bàn chân",
cuộc đời không phải lúc nào cũng êm đềm như những buổi chiều trên biển.
Chúng tôi lớn lên, phải đối mặt với những lo toan, bộn bề của cuộc sống, phải
xa nhau để theo đuổi những ước mơ riêng. Tình yêu như áng mây
trôi lững lờ trên bầu trời, rồi cũng tan dần theo gió. "Có phải
chăng cát giận cát hờn, chẳng muốn nhận dấu chân anh làm kỷ niệm?".
Dòng đời xô đẩy, chúng tôi lạc mất nhau giữa những ngã rẽ cuộc đời.
Giờ đây, chỉ còn lại những kỷ
niệm, những hồi ức ngọt ngào mà day dứt. Mỗi khi nghe lại bài hát này,
lòng tôi lại dâng lên một nỗi niềm khó tả, một chút tiếc nuối, một chút bâng
khuâng. "Để cát bay cát tạo thành hình của sóng, để ven bờ cát mãi đùa
vui", biển vẫn xanh, cát vẫn trắng, sóng vẫn vỗ về bờ cát, chỉ có
tình yêu của chúng tôi đã trở thành dĩ vãng. Mối tình đầu ấy, dẫu dang dở,
nhưng mãi là một hoài niệm đẹp, một trang ký ức không thể nào phai mờ trong
trái tim tôi.
( Đêm buồn tỉnh lẻ, 31/10/2024 Thanh
Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
