AI CÓ VỀ QUY NHƠN
GÀNH RÁNG - NƠI TÂM HỒN THƠ NÓI LỜI CHIA
LY
Quy Nhơn, nắng vàng rực rỡ như
rót mật vào lòng người. Tôi tìm về Gành Ráng, nơi thơ mộng, nơi lưu giữ những
vần thơ da diết và tâm hồn đầy giông bão của Hàn Mặc Tử và cũng là nơi in dấu
cuộc đời đầy bi kịch của người. Ngôi mộ nhỏ nằm yên bình trên đồi cao, hướng
mặt ra biển cả mênh mông. Gió biển lồng lộng, mang theo hơi thở mặn mòi của đại
dương, như xoa dịu tâm hồn người nghệ sĩ tài hoa bạc mệnh.
Tôi đứng lặng, ngắm nhìn khung
cảnh nên thơ ấy, tưởng tượng ra hình ảnh trăng tròn từ từ nhô lên khỏi mặt
nước, cảnh tượng đẹp đến nao lòng mà chắc hẳn nhà thơ đã từng say đắm ngắm
nhìn. Cảnh đẹp ấy, sao mà đối lập với số phận đầy bi kịch của người, khiến lòng
tôi không khỏi bồi hồi xao xuyến.
Rời Gành Ráng, tôi tìm về làng
phong Quy Hòa, nơi in dấu những tháng ngày cuối đời của Hàn Mặc Tử. Căn nhà
hoang lạnh lẽo nơi đây từng là nơi trú ngụ của ông, giờ đây im lìm như chìm vào
dĩ vãng. Đứng trước không gian xưa cũ, tôi như cảm nhận được nỗi cô đơn, sự
giày vò bệnh tật và cả những khát khao cháy bỏng trong tâm hồn người nghệ sĩ.
Lúc ấy, câu thơ "trời đất như quay cuồng, khi hồn phách vút lên cao…"
bỗng vang lên trong tâm trí, khiến cõi lòng tôi cũng chùng xuống, hoang hoải
đến lạ kỳ.
Tôi cũng đến thăm di tích khu mộ
cũ của nhà thơ, được nhạc sĩ tài hoa Trần Thiện Thanh - người thổi hồn cho
những vần thơ của ông qua ca khúc "Hàn Mặc Tử" - cho xây dựng nên. Dù
chỉ là nơi an nghỉ đầu tiên, nhưng nơi đây vẫn lưu giữ những dấu ấn về một tâm
hồn thơ ca mãnh liệt.
Rời Quy Nhơn, lòng tôi mang theo
bao tâm tư khó tả. Hình ảnh Gành Ráng thơ mộng, căn nhà hoang ở làng phong, và
cả khu mộ cũ của nhà thơ cứ hiện về trong tâm trí. Văng vẳng đâu đây, câu thơ
"Ai mua trăng, tôi bán trăng cho…" như lời tự sự đầy ám ảnh của Hàn
Mặc Tử, một tâm hồn yêu đời tha thiết nhưng lại phải chịu đựng số phận quá đỗi
bi thương và nghiệt ngã.
Chuyến hành trình ngắn ngủi ấy đã
khơi dậy trong tôi bao cảm xúc. Tôi đã hiểu thêm về cuộc đời và thơ ca của Hàn
Mặc Tử, về một tâm hồn tài hoa, bạc mệnh, và về một tình yêu mãnh liệt với cuộc
sống. Cảm ơn Gành Ráng, nơi đã cho tôi cơ hội được gặp gỡ và cảm nhận sâu sắc
hơn về một hồn thơ bất tử.
( Chuyến về Quy Nhơn 2012, Trần
Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”).
Bên dưới là những hình ảnh kỷ
niệm chuyến đi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét