PHAN RANG - THÁP CHÀM QUÊ HƯƠNG TÔI
( By Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”
Quê hương tôi là một thành phố đầy nắng và gió, nơi mang cái tên giản dị mà thân thương: Phan Rang - Tháp Chàm. Nơi ấy không chỉ là nơi tôi sinh ra, lớn lên mà còn là một phần tâm hồn, là dòng chảy bất tận trong ký ức tuổi thơ, là miền ký ức dịu dàng mà mỗi khi nhớ về, lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc thật khó tả.
Tôi nhớ như in những buổi chiều tà cùng lũ bạn nô đùa trên đồi Tháp Chàm cổ kính. Từ trên cao nhìn xuống, cả thành phố Phan Rang như thu gọn trong tầm mắt. Xa xa, cách chừng vài trăm thước là ga Tháp Chàm – nơi những chuyến tàu ngược xuôi ra Bắc vào Nam, tiếng còi tàu vang vọng cùng âm thanh rền rền theo con tàu chuyển động. Những âm thanh tưởng chừng như ồn ào, hỗn độn ấy lại trở nên quen thuộc và gần gũi, như một phần nhịp sống hối hả của quê hương.
Nhìn sang bên phải, hướng Nam,
dòng sông Dinh êm đềm uốn lượn như con trăn lớn đang trườn mình giữa cánh đồng
xanh ngát. Nước sông bốn mùa trong mát in bóng những hàng tre xanh rì rào trong
gió. Dòng sông ấy là nơi ghi dấu biết bao kỷ niệm trong tôi những ngày
thơ ấu. Những buổi chiều tắm sông cùng lũ bạn, những lần cùng nhau câu
cá, thả diều trên bãi cỏ ven sông... Những kỷ niệm ấy tuy giản dị mà thật
đẹp, để mỗi khi nhớ về, lòng tôi lại bồi hồi xao xuyến.
Rồi từ dưới chân ngôi Tháp rêu phong
cổ kính, hướng tầm mắt xa xa về phía Đông Nam, một dải xanh xanh màu ngọc bích
trải dài đến tận chân trời chính là biển Đông bao la, hùng vĩ. Biển đã ban tặng
cho quê hương tôi những ngọn gió Nồm mát rợi, sảng khoái – ngọn gió hiếm hoi
trong năm, xua tan đi cái nắng oi bức của mùa hè. Và ở cuối cánh đồng bát
ngát, hướng Nam là núi Trà Cang – ngọn núi chẻ đôi nhuốm màu truyền
thuyết huyền bí. Rồi tiếp tục hướng tầm mắt cho đến hết phần hình
tròn còn lại, tất cả được bao bọc bởi một vòng đồi núi chập chùng như vòng tay
khổng lồ, ôm ấp, che chở cho quê tôi bớt đi phần nào sự khắc nghiệt của thiên
nhiên.
Phan Rang - Tháp Chàm không chỉ
đẹp bởi thiên nhiên hoang sơ, hùng vĩ mà còn bởi nắng vàng rực rỡ và những làn
gió biển trong lành, mát mẻ. Nắng Phan Rang tuy mạnh mẽ nhưng cũng thật dịu
dàng, ấm áp như lòng mẹ, bao dung và chở che cho mảnh đất này. Gió Phan Rang
cũng thật tinh nghịch, lúc thì lùa qua mái tóc tôi như lời thì thầm của biển
cả, lúc lại rì rào trong vòm lá như muốn kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ
tích của vùng đất đầy nắng và gió.
Phan Rang - Tháp Chàm còn là nơi
lưu giữ những giá trị văn hóa Chăm Pa cổ kính với những di tích lịch sử, những
ngọn tháp Chàm sừng sững in dấu thời gian. Mỗi dịp lễ hội Katê đến, cả
thành phố như bừng tỉnh, rực rỡ trong những sắc màu truyền thống với âm thanh rộn
ràng của tiếng trống Paranưng, với những điệu múa Apsara uyển chuyển,
mang đến một không khí lễ hội tưng bừng, náo nhiệt.
Dù có đi đâu, Phan Rang -
Tháp Chàm vẫn mãi là quê hương, là nơi tôi luôn mong nhớ trở về. Nơi ấy
có bát canh chua cá kho tộ mẹ nấu, có con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng
lúa chín vàng ươm, có những buổi chiều cùng lũ bạn tắm biển Ninh Chữ, có
cả những cơn mưa bất chợt rửa sạch bụi đường... Tất cả đều thật giản dị
mà thân thương, để mỗi khi xa quê, lòng tôi lại chộn rộn nỗi nhớ mong da
diết.
( Tỉnh lẻ đêm buồn, 22/10/20240)
Ảnh Tháp Chàm & khúc sông quê tôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét