Thứ Hai, 28 tháng 10, 2024

Gió Đầu Mùa

GIÓ ĐẦU MÙA

Gió bấc về rồi đấy! Thoáng chốc, giữa những ngày thu vàng ươm nắng, len lỏi đâu đó trong không gian là hơi thở lành lạnh, se se của gió. Vẫn nhẹ nhàng, êm ái như lời ru, nhưng sao trong từng cơn gió ấy như có chút gì vội vã, hối hả. Phải chăng, đó là lời thì thầm của gió, báo hiệu mùa thu sắp qua, mùa đông lại về? 

Dường như chỉ mới hôm qua thôi, sắc vàng dịu dàng của nắng thu còn trải dài trên con phố, trên những hàng cây, nhuộm vàng cả khoảng trời ký ức. Vậy mà giờ đây, thoảng trong những ngọn gió đầu mùa là chút lạnh lẽo đầu đông, len lỏi vào từng góc phố, luồn vào từng kẽ lá, khiến lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả. Mùa thu – mùa của những rung cảm dịu dàng và man mác buồn – sắp đi qua rồi sao?  Cảnh sắc thiên nhiên như đang dần chuyển mình. Nắng vàng nhạt dần, thay vào đó là sắc trời cao xanh vời vợi. Cái nắng hanh hao của mùa thu cũng nhường chỗ cho cái lạnh se se đầu đông. 

Gió bấc về, mang theo hơi thở của đất trời, mang theo cả những ký ức của một năm sắp trôi qua. Năm nay, tôi đã làm được những gì chăng? Đã hoàn thành những dự định dang dở? Đã sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc? Những câu hỏi cứ thế hiện ra trong tâm trí tôi, như lời tự vấn với chính mình. 

Nhưng rồi le lói đâu đó trong tôi là niềm háo hức khi nghĩ về một cái Tết đang đến gần. Tết – hai tiếng thiêng liêng đối với tôi và cũng là đối với mỗi người con xa quê. Tết là sum vầy, là đoàn viên, là những khoảnh khắc ấm áp bên gia đình. Nghĩ đến đây, lòng tôi lại rộn ràng một niềm vui khó tả. 

Chao ôi, Tết!  Chỉ cần nghĩ đến thôi, lòng đã bồi hồi nôn nao. Tết là khoảnh khắc đất trời giao hòa, lòng người như hòa chung nhịp đập. Tết là lúc ta trở về nhà, là bữa cơm sum họp, là tiếng cười giòn tan của con trẻ, là những lời chúc an lành, ấm áp. 

Gió đầu mùa như một nốt lặng giữa dòng chảy bất tận của thời gian, để ta kịp ngoảnh lại, nhìn về những tháng ngày đã qua, những kỷ niệm đã cũ. Gió cũng là lời nhắc nhở, một năm cũ sắp đi qua, hãy sống trọn vẹn từng phút giây để đón chào một năm mới an lành và hạnh phúc. 

Gió ơi, xin hãy thổi nhẹ thôi, để thu còn vương vấn nơi đây, để lòng người còn kịp ghi nhớ những khoảnh khắc tuyệt vời của mùa thu đã qua. Để rồi khi đông đến, xuân về, ta lại thêm yêu, thêm trân quý cuộc sống này hơn.

( Đêm buồn tỉnh lẻ 28/10/2024 Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét