BẾN SÔNG NGÀY LẶNG
Lời dẫn:
Trong nhịp chảy vô tận của dòng sông, có
những khoảnh khắc lặng im đến mức lòng người như nghe rõ nhịp tim mình. Trăng
nghiêng, thuyền nhỏ, lá rơi… tất cả gom lại thành nỗi ngậm ngùi man mác, để rồi
trong tĩnh lặng, cái buốt lạnh của thời gian cũng hóa thành tiếng ngân của
trăng, vọng vào hồn người.
Bài thơ:
Bến sông chờ bóng trăng nghiêng
xuống
Nước vẫn trôi như đã ngàn
năm
Chiếc thuyền nhỏ buông theo
dòng vắng
Nhẹ giữa đêm mơ tiếng gọi
thầm
Ta biết giữ đâu cho vàng úa,
Khi lá rơi thành giọt lạnh
căm
Chỉ còn nghe nhịp tim mình
thở
Trong sương khuya lặng hoá
trăng ngâm.
“Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét