🌾 HIÊN VẮNG MÙA XƯA
Lời dẫn:
Có những buổi chiều không hẹn, gió vẫn chạm vai, gọi về một miền ký ức xa xăm.
Ta đứng giữa hiện tại, mà nghe lòng như vừa bước qua giấc mơ cũ…
Bài thơ:
Chiều về theo sóng mây hiu hắt,
Gió chạm bờ vai lạnh bất ngờ.
Người vẫn đó trong miền ký ức,
Tôi vẫn đây gìn chút nghiêng mơ.
Ánh mắt xưa rơi trong tháng chín,
Bông hoa nhỏ nở giữa làn tơ.
Tình như gió lùa qua hiên vắng,
Nhẹ mà sâu đến tận hồn thơ.
Lời kết:
Có lẽ, những gì ta giữ được sau cùng… chỉ là dư hương của một giấc mơ chưa kịp
tan. 🌙
“ Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét