PHỐ TÍM CHIỀU NGHIÊNG
Lời dẫn:
Chiều Thu lặng sau cơn mưa, thành phố như nín
thở. Trong khoảng tĩnh ấy, dường như vẫn vương tiếng ai hát – khẽ lay giọt mưa,
lay cả hồn người còn ngồi lại bên vần thơ…
Bài thơ:
Giọt mưa
lặng lẽ nghe ai hát
Phố tím nghiêng chiều lắng hồn thơ
Một chiếc ghế chờ người ngồi lại
Một bàn tay tìm chút tình mơ
Chén trà nguội
lạnh trong hơi thở
Chữ thương tan giữa vạt sương mờ
Ngày trôi xuống cuối con đường nhỏ
Bóng ai còn gửi ở vần thơ.
Lời kết:
Chiều đã tắt, chỉ còn lại giọt nhớ vương trên
trang thơ – như tiếng hát không lời của mùa Thu năm ấy…
“Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét