KHÓI SỚM TRÊN SÔNG VẮNG
Lời
dẫn
Buổi sớm mờ sương, con sông quê lặng
lẽ chảy qua miền ký ức.
Khói lam mỏng như làn hơi thở của đất, gợi về những điều cũ mèm nhưng chưa bao
giờ phai.
Giữa khoảng lặng của sông nước và lòng người, có những giọt buồn chợt tan như
sương – dịu dàng, an nhiên.
Bài
thơ
KHÓI SỚM TRÊN SÔNG VẮNG
Sông lặng trôi trong làn khói sớm,
Lá nghiêng mình rụng giữa đôi bờ.
Tiếng chèo khuya lạc vào hun hút,
Bóng ai xưa lẩn khuất trong mơ.
Giọt nắng run trên cành vô thức,
Hàng mây chùng xuống lối bơ vơ.
Tôi ngồi nhấp ngụm buồn man mác,
Thấy sương tan tựa ánh hương thơ.
Lời
kết
Khói sớm tan rồi, sông vẫn chảy,
chỉ có lòng người còn đọng lại một thoáng mơ xưa…
Như cánh lá rơi không tiếng động, mà dư âm thì mãi không tàn.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét